Đang phát: Chương 1671
Huyết thủy dơ bẩn càng lúc càng tạo ra những đợt sóng lớn trên không, đánh mạnh vào người Cự Kiểm Thú.
“Ầm ầm”
Mỗi cú va chạm đều dội thẳng vào thân thể Cự Kiểm Thú, nhưng dường như không gây ra nhiều tác động ngoài việc nhuộm đỏ nó.
Thế nhưng, đám máu đen vừa dính vào người liền bắt đầu ngấm vào da, ăn mòn và phá hủy thân hình nó.Hơn nữa, từng luồng linh thể do máu tươi ngưng tụ thành, gào thét lao đến tấn công Cự Kiểm Thú, chui vào mũi và tai nó.
– Hừ, không gian cấp thấp như vậy.Lý Vân Tiêu, ngươi khinh thường ta sao?
Bỗng nhiên, một đạo quang mang giáng xuống biển máu, đáp lên đầu Cự Kiểm Thú.Đó chính là Nhuận Tường đã hóa thành chân thân, từng luồng Long khí tuôn ra khỏi cơ thể hắn, ngưng tụ thành một cổ Long Uy bao quanh.
Nhuận Tường xòe năm ngón tay, Long Uy chi lực trực tiếp ngưng tụ thành một con Thanh Long mờ ảo rơi vào lòng bàn tay hắn, gầm thét lao ra ngoài.
“Rống”
Tiếng hổ gầm hòa lẫn tiếng rồng ngâm vang vọng.
Toàn bộ huyết hải thế giới đột nhiên rung chuyển, vô số hàng rào máu tươi sụp đổ, toàn bộ Huyết chi Địa Ngục dưới Long uy đều tan rã.
Lý Vân Tiêu biến sắc, nhưng không hề bối rối, vẫn đứng yên lặng, lạnh lùng quan sát.
Ngược lại, sắc mặt Nhuận Tường trở nên ngưng trọng, dò hỏi:
– Sao hả, hết cách rồi à?
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Ta có cách hay không là việc của ta, ngươi lo lắng làm gì?
– Hừ, ai nói ta lo lắng? Kẻ nên sợ bây giờ phải là ngươi mới đúng!
Nhuận Tường tức giận, giơ chân giẫm mạnh vào đầu Cự Kiểm Thú, quát:
– Tấn công!
Cự Kiểm Thú há to miệng, khí tức khủng bố lan tỏa, bên trong miệng là một màu đen kịt, không biết thông đến đâu, khiến người kinh sợ.
Lúc này, toàn bộ huyết hải sụp đổ dưới Long uy, dần lộ ra không gian bên ngoài.
Đột nhiên sắc mặt Nhuận Tường đại biến, kinh hãi:
– Không ổn!
Chỉ thấy bên ngoài bầu trời, hai chiếc chiến hạm U Minh đã sớm tích lũy đầy năng lượng, trên trận pháp công kích lóe lên ánh sáng màu lam, hai chùm tia sáng khổng lồ bắn thẳng lên trời, quét ngang không gian.
“Ầm ầm”
Hai tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tràng diện năng lượng bạo động khiến tất cả mọi người kinh hãi dừng giao chiến, kinh hoàng nhìn lên.
“Bang bang”
Cự Kiểm Thú quá lớn, không thể tránh né công kích cường đại như vậy, hai đạo chùm tia sáng màu xanh da trời bắn thẳng vào miệng nó, tiến vào nơi đen kịt kia.
“Hừ”
Trong lỗ mũi Cự Kiểm Thú đột nhiên phát ra một tiếng rên rỉ, cái miệng khổng lồ khép lại, dường như đã bị ảnh hưởng lớn, cả người nó lay động trên không trung, lộ vẻ cực kỳ táo bạo.
– Cái gì? Chẳng lẽ không hề hấn gì sao?
Trong đầu tất cả võ giả Nhân tộc đều hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
Trên mặt Qua Chính Tường mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trúng một kích toàn lực của hai chiến hạm U Minh mà vẫn như không có chuyện gì, vậy còn đánh đấm gì nữa?
“Ồ ồ ồ ồ”
Thân thể Cự Kiểm Thú càng lay động dữ dội, khí tức trên thân cũng trở nên cực kỳ bất ổn, ngay cả Nhuận Tường cũng ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bỗng nhiên, động tác Cự Kiểm Thú khựng lại, trong lòng mọi người chợt giật mình, phảng phất như thời gian ngừng trôi.
“Rống”
Cự Kiểm Thú đột nhiên há to miệng, một luồng năng lượng màu đen phun ra, phá tan hư không, đánh thẳng lên một chiếc U Minh.
“Ầm ầm”
Chiếc chiến hạm kia vỡ tan tại chỗ, vô số mảnh vỡ rơi xuống.
Mọi võ giả đều hít một hơi lạnh, cảm thấy toàn thân rét run, một hơi thở đã thổi nát một chiếc chiến hạm bát giai, Cự Thú thế này còn đánh thế nào?
Trong mắt mỗi người đều lộ vẻ hoảng sợ.
“Ồ ồ ồ ồ”
Cự Kiểm Thú lại lay động, thân thể lắc lư như trước.
Lý Vân Tiêu kinh hãi, quát:
– Phó Cẩm Sơn!
Phó Cẩm Sơn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, vội vàng tung ra một đạo quang mang, bay lên không trung, không ngừng lớn dần, từng vòng lực lượng lan tỏa.
Cùng lúc đó, địa thế xung quanh hắn đột nhiên tối sầm lại, Thiên Địa biến sắc, một đạo Cực Quang hiển hiện trên không trung, hóa thành lực lượng năm màu bao phủ trọn cả mặt đất.
Ngay cả toàn bộ thành Bạch Xung cũng bị bao phủ trong đó, cảnh tượng biến ảo, mỗi người kinh hãi phát hiện mình đã lạc đàn, vốn là thiên quân vạn mã đang chém giết nhau, nhưng thoáng cái đối thủ và đồng bạn đều biến mất.
Võ giả Nhân tộc kinh hãi nhưng cũng vui mừng, dù sao ảo giác Thiên Địa này là do đồng bạn mình tạo ra, nó càng khủng bố càng tốt.
Qua Chính Tường vui mừng nhưng cũng hối hận vô cùng, nếu khi chiến sự bắt đầu, mình có thể kiên định tin tưởng Lý Vân Tiêu thì đã không đến mức thành tan nhà nát, vô số dân thường vô tội thương vong, võ giả cũng tổn thất thảm trọng như hiện giờ.
“Ầm ầm”
Cự Kiểm Thú cũng bị vây trong kết giới, nhưng dường như không có mấy ảnh hưởng, sau khi lay động, nó lại phun ra một đạo hắc mang, giống hệt như trước.
Hắc mang xuyên qua trời cao, phá tan kết giới chi lực, đánh tới chiến hạm trước kia, nơi nó đi qua, không gian tan vỡ như gương, nhưng lập tức lại được phục hồi.
Một kích ngàn dặm, nhưng lại không thể đánh trúng chiến hạm U Minh.
– Cái gì?
Nhuận Tường kinh hãi, vẻ mặt ngưng trọng.
Vừa rồi không gian chỗ chiến hạm U Minh rõ ràng gần ngay trước mắt, nhưng sao sau một lát ngắn ngủi lại lệch vị trí? Quái vật khổng lồ như vậy muốn trực tiếp dùng không gian chi lực chuyển đi cơ hồ là chuyện không thể nào, nhưng đối phương lại làm được.
– Lý Vân Tiêu, ngươi chỉ có chút tài mọn này thôi sao?
Nhuận Tường cười lạnh:
– Có giỏi thì ra đây quyết chiến với ta!
Tất cả mọi người im lặng, không hiểu tại sao, những âm thanh khác hoàn toàn không nghe thấy, nhưng lại có thể nghe rõ tiếng khiêu khích của Nhuận Tường.
Sau đó, giọng Lý Vân Tiêu vang lên, mỉa mai:
– Quyết chiến? Chẳng lẽ ngươi quên trận chiến tại thành Hồng Nguyệt rồi sao?
Nhuận Tường tức giận, trận chiến thành Hồng Nguyệt thiên hạ đều biết, dần dần lan truyền trong tứ hải, mặt mũi hắn mất hết, quát ầm lên:
– Hôm nay ta muốn rửa sạch hổ thẹn, không giết ngươi thề không làm người!
Hắn dần bình tĩnh lại, lạnh giọng nói:
– Đừng tưởng rằng dùng một cái trận pháp kết giới là có thể vây khốn ta, ta cho các ngươi thấy uy lực thật sự của Thâm Hải Cự Thú, vừa rồi phá hủy chiến hạm thậm chí còn chưa dùng tới một phần mười lực lượng!
