Đang phát: Chương 167
Không ngờ Thạch Gia Minh giờ mới bắt đầu tập bắn cung! Thôi rồi, thôi rồi.Đại xạ lễ lần này của mình coi như tiêu tùng.Vốn còn mong đoạt được thứ hạng cao chứ.
Có người thở dài tiếc nuối.
– Biết thế hôm qua mình mạnh dạn bỏ đi thì tốt rồi.Ôi…
Có người hối hận.
– Nói đi cũng phải nói lại.Hội trưởng đối xử với Thạch Gia Minh tốt quá.Thật khiến người ta ghen tị.
Một giọng nam than thở.
– Không thể nào, không biết Thạch Gia Minh có yêu thú gì.Dáng người nhỏ nhắn, mặt mũi lại trắng trẻo.Đẹp thật…
Có người rướn cổ, nhìn chằm chằm vào Thạch Gia Minh.
Lại có người thì thầm:
– Ngay cả đại mỹ nhân như Trữ Y Y cũng chẳng thèm liếc mắt, thế mà lại dịu dàng, nhỏ nhẹ với Thạch Gia Minh.Nghe nói hội trưởng không thích con gái, chỉ thích con trai.Lúc đầu còn không tin…
– Suỵt, nhỏ tiếng thôi.
– Ối chà! Thì ra giờ mới bắt đầu học bắn cung, được Sở Vân học đệ coi trọng như thế, ta cứ tưởng cao thủ bắn cung nào chứ.
Mã Hữu Tài từ bãi tập khác đi tới, giọng điệu trào phúng, không bỏ lỡ cơ hội đả kích Sở Vân.
– Thật đáng ghét!
– Có gì mà kiêu ngạo chứ.
Trong đội của Sở Vân, nhiều người nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay, khó chịu với thái độ của Mã Hữu Tài.
Kim Bích Hàm khẽ hừ một tiếng, liếc nhìn Mã Hữu Tài:
– Bắn cung, dễ thôi mà, có gì khó học?
Mã Hữu Tài cảm nhận được sự khinh thường trong ánh mắt Kim Bích Hàm, sắc mặt tối sầm, trong mắt lóe lên tia hiểm độc, cười quái dị:
– Ha ha? Khẩu khí lớn thật! Mấy tân sinh năm nay đều vậy sao! Một lũ kiêu căng ngạo mạn, bị Sở Vân học đệ lây bệnh à? Ha ha ha…
Kim Bích Hàm không thèm để ý đến hắn, quay sang nhìn đám Khinh Vũ Phong Linh đang bay lên.
– Tiểu Phi Vũ.
Nàng khẽ nói, bắn ra một mũi tên.Mũi tên nổ tung trên không trung, hóa thành một trận mưa ánh sáng trắng, nuốt chửng gần nửa đàn.
– Ai da, trúng vị trí quan trọng rồi.Vận may không tệ.
Mã Hữu Tài cười ha hả, vẻ mặt đắc ý.
– Tiểu Phi Vũ.
Kim Bích Hàm lại bắn.Lần này cảm giác phạm vi công kích lớn hơn.Cả đàn gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.
– Ặch…
Mã Hữu Tài nghẹn lời, trừng mắt, vẻ mặt nghi hoặc, kinh ngạc nhìn chằm chằm Kim Bích Hàm.
Kỹ thuật bắn cung này hoàn toàn có thể sánh ngang với hắn.
Chẳng lẽ là mèo mù vớ phải chuột chết? Mã Hữu Tài không tin được.
– Tiểu Phi Vũ.
Kim Bích Hàm bắn ra mũi tên thứ ba.
Lần này, bạch vũ bao phủ hoàn toàn cả đàn.Bốp bốp bốp.Vô số yêu tinh rơi xuống đất, âm thanh liên tiếp vang lên.
Mắt Mã Hữu Tài trợn tròn, không thốt nên lời.
Kỹ thuật bắn cung này còn vượt trội hơn cả hắn.Ngay cả Sở Vân, cũng chỉ có tỷ lệ ba, bốn phần mười mới có thể bắn ra một mũi tên hoàn mỹ như thế.
Kim Bích Hàm thật sự là cao thủ, quả nhiên kỹ thuật bắn cung của hoàng tộc rất thâm hậu!
Sở Vân cũng có chút kinh ngạc.Kim Bích Hàm sử dụng một kỹ thuật hoàn toàn mới.
Chỉ trong ba mũi tên, kỹ thuật bắn cung của nàng đã đạt hiệu quả tốt như vậy.Có thể thấy trình độ của đối phương còn cao hơn cả mình.
Ít nhất, khi mọi người mười ba tuổi mới có thể thức tỉnh linh quang trong cơ thể, sử dụng yêu binh.Chỉ là, kỹ thuật bắn cung bình thường mà có thể luyện đến trình độ này, chứng tỏ Kim Bích Hàm từ nhỏ đã thường xuyên tiếp xúc với cung tiễn.
Mũi tên này đã gây ra chấn động không nhỏ trong bãi tập.
Trong đội của Sở Vân, ai nấy đều khẽ nhếch mép, ánh mắt sáng lên.
– Thấy chưa?
– Ừ! Kỹ thuật bắn cung mạnh thật, cao thủ!
– Thảo nào hội trưởng muốn Thạch Gia Minh tham gia.Quả nhiên không thể đánh giá người qua vẻ bề ngoài.
Ngoài ý muốn có một cao thủ, sĩ khí của đội Sở Vân tăng lên đáng kể.
Ngược lại, các đội khác có chút áp lực.
Kỹ thuật bắn cung này gây cho họ áp lực tâm lý không nhỏ.Ngay cả Hoa Anh ở xa xa cũng nheo mắt lại khi thấy cảnh tượng này.
– Kéo cung bắn tên, tao nhã khác thường.Xem ra đã nắm bắt được tiết tấu và linh vận của việc bắn cung.Kỹ thuật này đã đạt đến Tiểu thành đỉnh phong, gần Đại thành.
Hắn thầm nghĩ, vốn cho rằng mình nắm chắc phần thắng trong đại xạ lễ, giờ vì có thêm Kim Bích Hàm, lập tức có chút lo lắng.
– Hừ!
Mã Hữu Tài hừ lạnh, liếc nhìn Kim Bích Hàm.Ban đầu hắn muốn làm nhục đối phương, kết quả lại bị Kim Bích Hàm dùng kỹ thuật bắn cung cao siêu làm nhục ngược lại.
Cảm giác như bị tát vào mặt trước đám đông, hắn không còn mặt mũi đứng đó, quay người bỏ đi.
– Không cần lo lắng.Thực lực của chúng ta chắc chắn hơn bọn họ, vị trí đứng đầu nhất định là của chúng ta.
Thấy Mã Hữu Tài trở về, Hoa Anh cười an ủi.
Mặt Mã Hữu Tài hiện lên vẻ dữ tợn, trầm giọng gật đầu:
– Ta không nghi ngờ gì về điều đó.Chỉ là trong lòng thấy khó chịu.Sở Vân thì thôi đi.Tự nhiên có một thằng nhóc vô danh tiểu tốt, giờ mới xuất hiện, cũng dám cưỡi lên đầu ta.Thật đáng giận! Ta thề, trong đại xạ lễ nhất định phải làm nhục bọn chúng!
Thời gian trôi qua, đại xạ lễ ngày càng đến gần.
Đám thư sinh rất chú ý đến Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng, vì ở đây họ có thể biết được thông tin mới nhất.
– Quốc chủ Giang Hán quốc đã quyết định đến Thiên Ca Thư Viện, tham gia Tinh Thánh đại xạ lễ thường niên!
– Quốc chủ An Định quốc đã xác nhận lịch trình, sau khi đi một vòng, sẽ đến Thiên Ca Thư Viện.
– Năm nay, quốc chủ Mông Nguyên quốc đột nhiên phá lệ không đến Bắc Hà Thư Viện, mà chọn Thiên Ca Thư Viện.
Ngoài ba vị quốc chủ này, còn có các quốc đảo có thế lực lớn, số lượng không ít, cũng sắp đến làm khách quý, tham gia đại xạ lễ của Thiên Ca Thư Viện năm nay.
– Quy mô đại xạ lễ năm nay lớn hơn năm trước.
– Trước kia mỗi khi có đại xạ lễ, quốc chủ Đôn Hoàng quốc đều đến.Đáng tiếc ông ấy đã qua đời.Nhưng Mông Nguyên quốc cũng là cường quốc quân sự, thậm chí còn mạnh hơn Đôn Hoàng quốc.
– Không biết trận khảo hạch thứ ba năm nay sẽ chọn yêu thú loại gì?
Đám thư sinh bàn tán xôn xao.Chủ đề hàng ngày của họ đều xoay quanh Tinh Thánh đại xạ lễ.Bầu không khí trong Thư Viện ngày càng trở nên sôi động và khẩn trương.
– Bạch Bái, nhân vật số hai của đoàn hải tặc Tàn Lang ngày trước, lại kéo đoàn hải tặc đến.Gây rối ở các đảo nhỏ xung quanh Thiết Gia, Hoa Gia, Vệ Gia…
