Chương 166 Phòng thí nghiệm…của ta

🎧 Đang phát: Chương 166

Mảnh sứ vỡ cứa vào khuôn mặt trắng mịn như tuyết, không một tiếng động, nhưng cảnh tượng đó khiến Hứa Nhạc và Trâu Hựu kinh hãi, như nghe thấy tiếng sấm rền.
Máu tươi bất ngờ xuất hiện trên khuôn mặt ngọc ngà lạnh băng của cô gái.Dù vết thương không đến mức hủy dung, nhưng cũng đủ khiến mọi người chấn động.
Trâu Úc cho mọi người thấy sự điên cuồng và bất cần của mình, không sợ chết, không ai có thể lay chuyển cô.
Hứa Nhạc và Trâu Hựu lạnh người, kinh ngạc nhìn Trâu Úc cười nhạt, tim đập nhanh hơn, quán nước như lạnh đi vài phần.
Trâu Hựu tái mặt, nắm chặt tay dưới lớp quân phục, đau lòng, phẫn nộ và sợ hãi.Anh nhận ra em gái mình mạnh mẽ đến mức nào.Nhìn vết thương và máu trên mặt em, anh bước tới nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Trâu Úc ngăn lại.
“Mau đưa em đi bệnh viện!” Trâu Hựu giận dữ hét lên với Hứa Nhạc đang ngây người.
Hứa Nhạc đỡ Trâu Úc ra khỏi quán.Trâu Úc xoa nhẹ bụng bầu, mỉm cười khinh thường và kiêu ngạo.
Những quân nhân bị đánh ngã trong quán khó khăn đứng dậy, nhìn theo bóng dáng Hứa Nhạc, suy nghĩ miên man.Họ biết Hứa Nhạc đã nương tay, nếu không họ đã không thể đứng dậy nhanh như vậy.Họ khâm phục những người mạnh mẽ, và Hứa Nhạc là một trong số đó.
Họ nghĩ, tiểu thư đi theo một người như vậy cũng không quá thiệt thòi.
***
Trên TV là bản tin thời sự.Vấn đề quan trọng nhất của năm là Tổng tuyển cử Tổng Thống.Bảy ứng cử viên đã lộ diện, tranh thủ mọi cơ hội để trình bày cương lĩnh chính trị và xây dựng hình ảnh trong mắt cử tri.
Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ và Châu trưởng Kinh Châu La Tư đang dẫn đầu tỷ lệ ủng hộ, được giới truyền thông và công chúng đánh giá cao nhất.Sự chú ý đổ dồn vào hai đối thủ này, với các chính sách về hòa giải Liên Bang và đối ngoại trước sự đe dọa của Đế Quốc.
Hứa Nhạc ngồi trên salon, nhìn bản tin.Anh không chú ý đến Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ mà tập trung vào người đứng cạnh Châu Trưởng La Tư, một lão nhân bình tĩnh và đáng tin cậy.
Nghị Viên Mạch Đức Lâm.
Chính vì Nghị Viên Mạch Đức Lâm rút lui mà Châu Trưởng La Tư nhận được sự ủng hộ của người dân Hoàn Sơn Tứ Châu.Vị Nghị Viên Liên Bang xuất thân từ Phiến quân này có địa vị vững chắc trong lòng người dân Hoàn Sơn Tứ Châu.
Trong sự kiện tại Sân vận động Lâm Hải Châu, 37 thường dân vô tội thiệt mạng, 119 nhân viên cận vệ của Thai Gia và quân nhân Liên Bang tử vong.Mười bốn người tự sát hoặc bị giết.Lão sư mà Thi Thanh Hải kính trọng nhất cũng phải nhảy lầu tự sát, Thi Thanh Hải trở thành tội phạm truy nã.
Trương Tiểu Manh tan biến trong vụ nổ.
Hứa Nhạc im lặng nhìn Nghị Viên đức cao vọng trọng trên TV, lặp đi lặp lại những con số và cái tên mà anh không thể quên.Rất nhiều người đã chết, Trương Tiểu Manh đã chết, Thi Thanh Hải mất tích, còn người phụ nữ và đứa con của anh thì đang ở sau lưng.Và kẻ gây ra tất cả là vị Nghị Viên đang xuất hiện trên màn hình.
Nhưng trong cuộc điều tra của Chính phủ Liên Bang, không có chứng cứ nào chống lại Nghị Viên Mạch Đức Lâm.Nếu họ cố gắng vạch trần ông ta, họ sẽ bị coi là tư bản truyền bá tư tưởng chính trị lệch lạc, gây mất đoàn kết cho dân chúng.Hơn nữa, có rất nhiều thế lực ngầm ủng hộ vị Chính trị gia có thể mang lại lợi ích này.
Hứa Nhạc cau mày rồi lại giãn ra.Anh tắt TV, quay lại nhìn Trâu Úc đang nằm trên salon, nhắm mắt như ngủ.Nửa khuôn mặt cô băng gạc trắng, trông rất yếu ớt.
Lúc này Hứa Nhạc hiểu vì sao cô gái chưa đầy 20 tuổi này thích mặc đồ đỏ.Bên trong vẻ ngoài kiêu căng, lạnh lùng là một trái tim nóng bỏng.Từ “yếu ớt” không thể dùng để miêu tả cô.
Vết thương của cô không quá sâu, sau khi điều trị đơn giản tại bệnh viện, họ đã có thể về nhà.Bác sĩ chỉ thoa một lớp cao sinh hóa lên vết thương, xác nhận không có vấn đề gì.Sau khi lành có thể để lại sẹo, nhưng sẽ không quá sâu và có thể điều trị đơn giản.
Vết sẹo không sâu nhưng vẫn gây kinh hãi.Hứa Nhạc nhìn vết thương, hiểu được quyết tâm của cô gái áo đỏ.Cô dùng máu trên mặt để cảnh cáo gia đình mình, không quan tâm đến sinh mạng.Hứa Nhạc cảm thấy áp lực.Có lẽ anh không nên can thiệp quá sâu.Anh nghĩ, có lẽ cô chỉ muốn dùng đứa bé để phản kháng lại hoàn cảnh của mình, phản bội lại gia đình, mà không quan tâm đến đứa bé sẽ ra sao.
Như cảm nhận được ánh mắt của Hứa Nhạc, Trâu Úc mở mắt, ngồi dậy, dựa vào ghế salon, nhìn anh và nói:
“Tâm trạng của anh hình như không tốt lắm.”
“Cơ thể của cô hiện tại không thuộc về một mình cô.”
“Cơ thể tôi là của tôi, tôi không phải là cái máy sinh đẻ của gã quan chức lưu manh bạn của anh.”
Trâu Úc giận dữ, cô rất nhạy cảm với những lời như vậy.Hứa Nhạc im lặng khiến cô cảm thấy mình như một con gà mái, còn anh là một người nông phu nuôi gà, chỉ quan tâm đến trứng.
Nghe thấy giọng nói của Trâu Úc có chút gay gắt, phẫn nộ và chỉ trích, Hứa Nhạc cũng bắt đầu cảm thấy một loại cảm xúc súc tích mãnh liệt.Anh im lặng một lát rồi chậm rãi nói:
“Ít nhất…cơ thể này của cô cũng không phải dùng để thể hiện sự phản bội của mình đối với gia đình.”
Mỗi người đều có sự nhạy cảm riêng.Trâu Úc nhạy cảm ở chỗ quan hệ giữa trứng và gà mái, còn Hứa Nhạc lại nhạy cảm ở chỗ phản bội gia đình.Anh không thích hai chữ “phản bội” này, thậm chí còn cảm thấy thống khổ.Trong cuộc đời 20 năm ngắn ngủi của anh, cô gái mà anh từng có quan hệ sâu sắc nhất đã vì lý tưởng mà hiến thân, lại bởi vì hai chữ “phản bội” này mà chết.
Trâu Úc nghe ra sự đau lòng và chua xót trong lời nói của Hứa Nhạc, cảm nhận được sự tưởng niệm và buồn bã trong ánh mắt của anh.Cô biết anh đang nhớ tới Trương Tiểu Manh, cho nên cô im lặng.
“Tôi là người không hồ đồ trong chuyện đại sự…”
Hứa Nhạc đột nhiên đưa ra một định nghĩa về bản thân mình:
“Nhưng ở rất nhiều chuyện nhỏ nhặt, sự lựa chọn của tôi nhìn qua đều rất ngu ngơ, rất khờ dại…Kể cả chuyện của cô ở trong đó…Cô và tôi đến tột cùng có quan hệ gì? Tôi tại sao lại phải làm như vậy? Tôi chỉ là cho rằng tồn tại là chính xác, biến mất là sai lầm…Có lẽ cũng sẽ không thay đổi được cái gì, nhưng ít nhất tôi muốn thay đổi một chút những người bên cạnh của mình.”
Anh đứng dậy, bóng dáng có chút cô đơn, đi vào phòng vệ sinh.Những người xuất thân từ tầng lớp phú quý vốn không thương tiếc đến sinh mạng của mình hay những người khác, giết người phóng hỏa vẫn có thể bình thản như thường.Cuộc sống của đám người xuất thân trong khu vực khai thác mỏ như anh vẫn sống trầm mặc như thế, lại bắt buộc bản thân mình phải bằng lòng với số mệnh, những bất công trên thế giới này trước giờ đều rất nhiều.Hứa Nhạc biết được điều đó, cũng sớm cho rằng mình đã có thói quen đó rồi.Nhưng mà cũng giống như cây cao đứng trong gió mạnh vậy, không ngừng lắc lư qua lại, tim anh cũng không thể nào hoàn toàn bình thản mãi được.Ngày qua ngày làm công việc buồn tẻ tại Sở Nghiên Cứu, làm bạn với mình chỉ có một cô gái đang mang thai không có bất cứ quan hệ nào với anh, anh cảm thấy có chút vô lực, giống như không làm được bất cứ chuyện gì vậy.
Nhưng tình huống ngày hôm sau lại có nhiều thay đổi.
Khi chiếc ô tô màu đen không có biển hiệu gì chạy nhanh vào bãi đậu xe của Học Viện Quân Sự I, trải qua mấy tầng bảo vệ kiểm tra chip vi mạch cùng với xác nhận quyền hạn, lại đi vào trong phòng thí nghiệm trống trải mà quen thuộc, Hứa Nhạc kinh ngạc đứng trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào hàng chữ trên màn hình.
Lão Giáo sư Trầm bị bệnh, đã vào Bệnh Viện Quân Khu nhập viện, hôm nay trong phòng thí nghiệm liền chỉ còn lại một mình Hứa Nhạc mà thôi.Anh ngơ ngác đứng trước cái bàn hơn mười giây đồng hồ…Không cần phải nghe những thanh âm mệnh lệnh như đòi mạng kia, cũng không cần phải làm ra những động tác điên cuồng như đang thao tác robot, cũng không cần dùng cái đầu chạy đua trong những số liệu, tính toán công thức, cho đến không cần phải nhìn mặt lão Giáo sư Trầm nữa…Không có bận rộn, không có mồ hôi cùng với đau nhức, chỉ có thanh âm nhàn nhạt của hệ thống thông gió trên trần phòng thí nghiệm…Hứa Nhạc nhất thời có chút không thích ứng nổi…
Nhưng mà, chẳng qua anh chỉ sửng sốt trong suốt mười giây đồng hồ mà thôi, trên khuôn mặt thân thiện dễ gần bình tĩnh kia đã hiện lên vẻ tươi cười…Hôm nay phòng thí nghiệm này liền biến thành thế giới của anh.
Ngón tay thon dài ổn định khẽ di động mấy cái trên cái màn hình to lớn trên chiếc bàn trước mặt, hướng về hệ thống điều khiển máy tính trung tâm của phòng thí nghiệm phát ra vài chỉ lệnh đơn giản.Hệ thống điều hòa không khí trong phòng chỉnh xuống tới mức 3, cánh cửa phòng tạp vật đã đóng lại không biết bao nhiêu lâu lại mở ra, thiết bị vệ sinh tự động bắt đầu phát ra thanh âm tích tích, từ trong đó chạy ra, bắt đầu quét tước vệ sinh.
Mấy ngày trước anh cũng đã chuẩn bị xong những thiết bị cần thiết cho mình.Hệ thống máy tính trung tâm trong phòng thí nghiệm của Giáo sư Trầm có dung lượng bộ nhớ dữ liệu vô cùng khổng lồ, hơn nữa tích trữ đủ loại thiết bị tự động cùng với các tài liệu cần thiết khác, cần cái gì có cái đó.Mặc dù cũng không biết những lý luận nghiên cứu cơ bản, vì sao lại cần phải sử dụng mấy thứ này? Nhưng mà Hứa Nhạc biết, bản thân mình vô cùng cần những thứ đó.
Đã rất lâu rồi không có cầm qua công cụ kim loại, hiện nay cầm lấy những thiết bị nặng trịch kia, khiến cho Hứa Nhạc cảm thấy vô cùng thân thiết.Chỉ mất thời gian hơn mười phút, anh đã làm quen với những loại thiết bị hút bụi tự động trong phòng thí nghiệm này.Theo tiếng ong ong không ngừng vang lên của hệ thống điện tử, hấp thu những hạt bụi nhỏ vương vãi khắp nơi trong không trung.Dưới ánh mặt trời tự nhiên cùng với ánh đèn trên trần nhà, có thể nhìn thấy được vô số những hạt bụi rất nhỏ đang bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, không ngừng giảm bớt.
Trong quá trình chờ đợi việc hút bụi, Hứa Nhạc quay trở về trước màn hình trên bàn, híp hai mắt lại, bắt đầu rất nhanh kiểm tra hệ thống cơ sở dữ liệu bên trong phòng thí nghiệm.Trải qua mười mấy ngày làm việc trong này, trình độ quen thuộc của anh đối với cơ sở dữ liệu trong này đã đạt đến mức khiến người ta giật mình.Tổng cộng có 21 cây thư mục dữ liệu, chỉ mở đến cái thứ 6, anh đã tìm được cái anh muốn kiếm.
Tài liệu hướng dẫn về hệ thống truyền tải dòng điện sinh thể con người.
Mối tương quan giữa chip vi mạch nhân thể và hệ thần kinh của con người.
Hứa Nhạc nhìn tiêu đề của hai cái văn bản này, ánh mắt nhất thời sáng lên.Thứ mà anh quan tâm nhất chính là cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể cùng với con chip vi mạch nhân thể sau gáy kia.Mà hai cái tài liệu trước mắt anh vốn đã bị các Khoa Học Gia của Liên Bang cho vào quên lãng, đối với anh mà nói chẳng khác nào hai cánh bánh ngọt thật lớn.
Rất nhanh xem quan nội dung tóm lược của hai cái văn bản kia, Hứa Nhạc nhắm lại hai mắt, trong đầu tiến hành một bước thống kê, sắp xếp lại những tư liệu mới đọc kia.Cuối cùng anh mở ra hai mắt, nhẹ nhàng thở dài một hơi.Về kỹ thuật chip vi mạch, Sở Nghiên Cứu của Công ty Cơ khí Quả Xác đương nhiên cũng có rất nhiều tài liệu chi tiết, nhất là khi cơ sở dữ liệu hệ thống của Sở Nghiên Cứu lại sử dụng chung với cơ sở dữ liệu của mấy Học Viện Quân Sự của Quân đội.Hứa Nhạc đọc được rất nhiều tài liệu trong đó, nhưng mà những cái kỹ thuật chip vi mạch này chủ yếu là tập trung vào các phương diện vi mạch ứng dụng trong thực tiễn, bất luận là robot, chiến hạm, cấu thành inte…đầu là những cấu kiện kim loại lạnh lẽo mà thôi.
Chip vi mạch mà Hứa Nhạc chân chính quan tâm, chính là loại chip vi mạch có thể tự động phóng thích ra mạch xung mỏng manh kia, loại chip vi mạch nhân thể.Nhưng trong hệ thống cơ sở dữ liệu này lại không hề có chút tư liệu gì.
Hứa Nhạc cũng không cảm thấy thất vọng, bởi vì anh biết rõ, loại kỹ thuật vi mạch này ngoại trừ sử dụng cho định vị cùng với phát ra tin tức ngắn, đối với cả Liên Bang mà nói, cũng không có tác dụng quá lớn.Thế nhưng thứ mà mọi người vô tình không chú ý đến, hoặc là cố tình không chú ý đến, chính là loại chip vi mạch này, lại ***ng chạm đến Cục Hiến Chương thần bí, Đệ Nhất Hiến Chương không nơi nào không có…
Với cấp bậc quyền hạn hiện tại của anh, không có khả năng tiếp xúc đến những tài liệu nghiêm mật đã bị Cục Hiến Chương phong tỏa kia, thậm chí ngay trong bộ nhớ cơ sở dữ liệu của Quân đội, cũng không có những tư liệu về cái này.
Hứa Nhạc đặt sự chú ý của mình sang cái phương diện kia.Lúc này công việc hút bụi trong phòng thí nghiệm cũng đã sắp kết thúc, tay trái của anh vẫn không ngừng thao tác điều khiển máy hút bụi, tốc độ không chút nào chậm lại, còn tay phải anh thì liên tục thao tác trên màn hình, yêu cầu máy tính xuất ra cho anh mô hình truyền tải dòng điện sinh thể của con người, anh cứ như vậy mà trầm mặc thao tác.
Tích một tiếng vang lên, việc hút bụi kết thúc.
Mặc vào trang phục bảo vệ nghiên cứu sư màu xám, đeo lên hệ thống kính hiển vi điện tử, Hứa Nhạc híp hai mắt lại, thật cẩn thận và vô cùng trấn tĩnh mở ra hệ thống mô phỏng điện lưu nhân thể, trầm mặc nhìn chăm chú vào những số liệu trên màn hình đưa ra.
– Đường thông qua…đường hao tổn…
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào mô hình tài liệu điện tử trước mặt, trong lòng nhớ lại cảnh đại thúc năm đó bên ngoài khu rừng Hà Tây Châu, chỉ nhờ vào mười đầu ngón tay, đã có thể khống chế thân thể của một con robot khổng lồ, trái tim đập nhanh lên một chút.
Dùng lý luận của Phong Dư đại thúc mà nói, thân thể con người mới chính là cỗ máy móc hạng nhất, bất luận là robot hay là chiến hạm gì đó, cũng đều là lớp vỏ bên ngoài của cơ thể mà thôi.Mấy cái cấu kiện kim loại lạnh như băng kia, những tổ hợp chip vi mạch phức tạp, phóng thích ra hỏa lực khủng bố gì đó, toàn bộ đều phải nghe theo lệnh của nhân loại, phục tùng sự điều khiển của con người…
Cũng giống như là người lái ô tô vậy, bất luận là tốc độ của ô tô có nhanh đến thế nào, nhưng phương hướng của ô tô cùng với tốc độ di chuyển của hắn vẫn là hai tay của người lái quyết định.
Tiến hành nghiên cứu tìm hiểu theo phương hướng này, liền phát hiện ra một vấn đề vô cùng quan trọng… Đại não nhân loại hoạt động cùng với phát ra chỉ lệnh, làm thế nào có thể truyền tải sang các loại máy móc? Liên Bang nhân loại phát triển nhiều năm như vậy, đã sớm chuyển sang hình thức khống chế bằng tay, biến thành những chỉ lệnh mà nhập vào màn hình máy móc, lại bỏ dở nửa chừng sự nghiên cứu đối với hệ thống cảm ứng ý nghĩ… Vấn đề cực kỳ quan trọng này, đến nay vẫn chưa có phát sinh những biến hóa mang tính cách mạng.
Trên chiến trường giữa Liên Bang và Đế Quốc, bên trong những con robot chuyên hoạt động trên các loại địa hình khác nhau, hay trong những chiến hạm to lớn trên vũ trụ tối tăm, nhân loại trước giờ vẫn thông qua mấy loại phương thức này, đem ý chí của mình, thông qua những cỗ máy kim loại lạnh như băng chuyển hoán thành năng lượng cường đại.
Với kỹ thuật chế tạo robot tinh vi của xã hội Liên Bang, thế nhưng vẫn là chọn phương thức sử dụng mười đầu ngón tay tiếp xúc với màn hình cảm ứng để mà khống chế robot.Quá trình chủ yếu chính là người lái sử dụng năng lực phán đoán cùng với trình độ chỉ lệnh để điều khiến nó.Từ sau khi thời kỳ Ngũ Đại bắt đầu, bên phía góc dưới tay trái trong khoang điều khiển robot, đã được gắn thêm một hệ thống hỗ trợ thao tác, thuận tiện hơn rất nhiều cho người điều khiển.
Các nhà Khoa Học Gia của Liên Bang cũng đã từng thử nghiệm qua, dùng những hệ thống mẫn cảm xử lý thu thập số liệu, gắn khắp toàn bộ thân thể người điều khiển, trực tiếp nắm bắt mỗi một động tác nhỏ trên từng tấc da thịu của người điều khiển, lại đem tín hiệu truyền đến máy tính điều khiển trung tâm của robot, tiến hành xử lý, cuối cùng biến thành những động tác tương ứng của con robot.Điều này cũng gần như là tương tự với hệ thống cảm ứng ý nghĩ đã sớm lỗi thời trước đây.
Kế hoạch hệ thống cảm ứng thân thể đã sớm chết non, bởi vì sau khi trải qua một thời gian dài tiến hành thực nghiệm, các chuyên gia phát hiện ra một số cửa ải khó khăn vĩnh viễn cũng không có cách nào phá giải được.
Khó khăn thứ nhất chính là độ khó khăn khi thu thập số liệu… Cấu tạo thân thể con người nhìn qua thì đơn giản, trên thực tế thì rắc rối, phức tạp hơn cả những cỗ máy móc phức tạp nhất nữa.Mỗi một biến hóa động tác tương ứng của cơ thể con người, đều tạo ra vô số các loại số liệu khác nhau, như độ co rút của các sợi cơ trong cơ thể, hướng máu di chuyển, huyết áp lên xuống, thậm chí là biến hóa của sức căng bề mặt da thịt nữa… Những biến hóa vừa nhiều vừa nhỏ kia, muốn cho hệ thống cảm ứng động lực trên khắp cơ thể người có thể thu thập được đầy đủ, hơn nữa thành công chuyển hóa thành các động tác tương ứng, dù là dưới sự trợ giúp của khả năng tính toán cường đại của máy tính điều khiển trung tâm robot, khả năng chính xác vẫn thủy chung cũng chỉ đạt đến ước chừng khoảng 70% mà thôi.Mà trên chiến trường thảm khốc, cái robot cần nhất chính là sự chính xác cùng với tốc độ cao, nếu như không thể nào gia tăng được trình độ chính xác lên, trên cơ bản robot cũng chẳng khác nào là phế vật.
Khó khăn thứ hai của hệ thống cảm ứng thân thể, chính là khi đem hệ thống cảm ứng thân thể từ chỗ lý thuyết ứng dụng vào thực tiễn… Lúc ấy những người điều khiển thực nghiệm đều là những người điều khiển vương bài của Quân đội, động tác của bọn họ vô cùng chính xác, không chút nào dư thừa, có thể mạnh mẽ không chế mỗi một động tác biến hóa dù nhỏ nhất của cơ thể, do đó đã có thể đem sự chính xác khi điều khiển robot đề cao lên đến hơn 95%!
Thế nhưng khi tiến hành diễn luyện thực tiến, không tới 10 phút, tất cả những gã điều khiển vương bài của Quân đội kia đều đã quá mất sức mà lâm vào hôn mê.Sau đó mới phát hiện ra, sử dụng hệ thống cảm ứng thân thể để khống chế robot, ngoài việc đảm bảo cam đoan những động tác phải chính xác cùng với tinh vi, về những phương diện khác càng phải không ngừng tiến hành cử động liên tục.Sự hao tổn đối với cơ thể con người thật sự là quá lớn.Những người điều khiển kia, mỗi khi tiến hành thao tác robot, muốn làm cho robot hoàn toàn mô phỏng động tác của bản thân mình, bọn họ liền phải làm cho mỗi một phân tấc da thịt bên trong cơ thể, mỗi một sợi cơ bắp đều phải ở bất cứ thời khắc nào luôn ở trong trạng thái hoạt động liên tục.
Vấn đề này trước khi ứng dụng vào thực tiễn, vẫn không có nhân viên nghiên cứu nào từng chú ý qua.Chính là tất cả mọi người đều mắc phải một sự nhầm lẫn, cho rằng những gã điều khiển vương bài của Quân đội, đều có thể thừa nhận những huấn luyện cực kỳ khủng bố.Đối với sự tiêu hao này tự nhiên không tính là gì.Nhưng mà kết quả thực nghiệm đã chứng minh, để cho một gã điều khiển chạy liên tục mười km cũng không thành vấn đề, nhưng mà nếu để cho hắn ngồi lại trên ghế, không ngừng cử động mạnh mẽ các sợi cơ bắp của bắp chân, sau đó thả lỏng, lại tiếp tục cử động mạnh, cũng không phải là chân chính chạy nhanh… cứ như thế lặp đi lặp lại khoảng chừng năm phút, sự tích tụ axit lastic, loại chất tự nhiên khiến cho cơ bắp con người rã rời ra, đã đạt đến một trình độ vô cùng khủng bố.
Sự tích tụ khủng bố loại này, không phải người bình thường có thể thừa nhận nổi.
Trước khi hệ thống cảm ứng thân thể này hoàn toàn chết non, kỳ thật Quân đội cũng từng bí mật tiến hành thí nghiệm một phương pháp khống chế tiên tiến hơn, đó chính là tiến hành đo đạc sóng điện não của người điều khiển, sau đó thông qua hệ thống máy tính tiến hành phân tích, từ đó trực tiếp khống chế robot.
Đáng tiếc cái kế hoạch nhìn qua rất tốt này, cuối cùng cũng đã chấm dứt một cách thảm bại.Bởi vì nhóm học giả phát hiện ra, bọn họ cũng lại đã đánh giá thấp trình độ phức tạp của cơ thể con người.Nhất là trình độ phức tạp của não bộ.Đại não của con người phóng thích ra vô số tín hiệu điện não, nhiều đến vô cùng, đồng thời có rất nhiều tin tức tạp nham.Trong đó những tin tức có khả năng dùng để điều khiển robot, nhiều nhất cũng chỉ có thể chiếm khoảng 60% mà thôi.
Nếu muốn thành công nắm bắt được những loại tin tức hữu hiệu bên trong sóng não của con người, nhất định cần phải có được những hệ thống cảm ứng sóng điện não công suất cao hơn nhiều.Nhưng mà, sau khi trả giá tính mạng của hơn mười gã điều khiển cùng với mấy gã may mắn lâm vào ngu ngốc, cái kế hoạch này cũng không thể tiếp tục tiến hành được nữa.
Hứa Nhạc trầm mặc nhìn chằm chằm vào những số liệu không ngừng xuất hiện trên màn hình.Thỉnh thoáng tay anh lại ghi ghi chép chép trên tờ giấy trắng một ít số liệu quan trọng.Thời gian đã lặng yên không một tiếng động trôi qua mấy tiếng đồng hồ, mà cái hệ thống mô phỏng dòng điện sinh thể của con người kia, anh cũng đã quan sát liên tục đến mấy giờ đồng hồ.
Trong thời gian chờ đợi kết quả số liệu, anh lại nhớ tới một chuyện khác.
Trong một diễn đàn thảo luận trên mạng inte của Sở Nghiên Cứu Quả Xác, anh từng đọc qua một bài post, sử dụng ngữ khí thần bí mà nói, kế hoạch sử dụng sóng điện não bộ trực tiếp khống chế robot kia sở dĩ thất bại, chính là bởi vì bên phía Cục Hiến Chương kia cũng không chịu tiết lộ kỹ thuật chip vi mạch nhân thể.Trước khi kết thúc bài post kia, tác giả rõ ràng chính là một nhân viên nghiên cứu cao cấp của Liên Bang, đã dùng một ngữ khí ai oán mà nói, có thể nhận ra được trong mấy ngàn năm sau này, trên phương diện sử dụng máy móc, con người không có khả năng sáng tạo ra phương thức nào khả dĩ tốt hơn, chỉ có thể dùng loại phương pháp cử động mười đầu ngón tay không chút thẩm mỹ này mà thôi…
Lúc đọc bài post này, Hứa Nhạc trầm mặc không nói gì, bởi vì anh từng tận mắt chứng kiến một loại phương thức khống chế cực kỳ dị thường, không thuộc về những phương thức hiện tại mọi người đã biết.
Đó là thời điểm cách đây một năm rưỡi tại ngoại thành Hà Tây Châu, anh ẩn nấp trên tàng một cây đại thụ, tận mắt nhìn thấy Phong Dư đại thúc ở bên ngoài con robot, lại bằng vào mười đầu ngón tay không ngừng run rẩy kia, liền thành công cướp đoạt được quyền khống chế con robot khỏi hệ thống máy tính điều khiển của nó…
Cảnh tượng đó luôn luôn tồn tại trong đầu của anh, chưa từng phai nhạt.Sau đó anh cẩn thận suy tưởng lại hình ảnh lúc đó, sự chú ý của Hứa Nhạc vẫn tập trung tại sự run rẩy của mười đầu ngón tay kia.Bởi vì trong cơ thể của anh cũng có sự run rẩy này, một loại lực lượng mãnh liệt mà dâng trào.
Những chiến hạm vô cùng khổng lồ, Hứa Nhạc cũng không dám mơ tưởng tới.Nhưng anh luôn luôn có một suy nghĩ, chẳng lẽ một ngày nào đó mình cũng có thể giống như Phong Dư đại thúc vậy, đem cỗ năng lượng trong cơ thể kia, truyền vào trong hệ thống kim loại lạnh như băng kia, giống như là một hệ thống điện lưu điều khiển vậy… có thể thành công khống chế mấy loại cấu kiện vũ khí vô tri vô giác kia?
Đây là một bí mật cực kỳ lớn, thậm chí còn là một loại suy nghĩ hoang đường nữa.Thân thể huyết nhục bình thường của nhân loại, làm sao lại có thể sinh ra được hệ thống điện lưu điều khiển máy móc được? Nhưng mà Hứa Nhạc lại càng tin tưởng chuyện này hoàn toàn có thể.Nhất là sau khi anh hôn mê, cỗ lực lượng thần bí bên trong cơ thể của anh đã cùng với thân thể anh dung hợp làm một.Cuộc đời của anh lại mở ra một con đường mới rộng mở hơn…
Phong Dư đại thúc trước đây đã từng làm được, Hứa Nhạc lúc này đang nghiên cứu thăm dò.Nếu như anh cũng có thể thành công, đây chắc chắn là hoàn toàn thay đổi tính chất phương pháp khống chế robot của nhân loại.
Nhiệt độ bên trong phòng thí nghiệm cực kỳ thích hợp, mà những điều chỉnh về độ ấm, độ ẩm trong phòng thí nghiệm luôn duy trì trong một trình độ cực kỳ khắc nghiệt, Hứa Nhạc chăm chú nghiên cứu suốt mấy tiếng đồng hồ liền, trên trán vẫn không hề chảy ra một giọt mồ hôi nào cả.
Kết quả nghiên cứu cũng không có ngoài dự kiến của Hứa Nhạc.Sự dịch chuyển của các dòng điện sinh thể mô phỏng bên trong dây dẫn, so với những loại điện lưu bình thường cũng không có khác biệt quá lớn.Chỉ là bởi vì dòng điện nhân thể của con người quá mức mỏng manh, cho nên hao tổn trong quá trình truyền tải quá lớn, mà hệ thống mô phỏng anh tìm được trong bộ nhớ cơ sở dữ liệu của máy tính, cũng chỉ là một hệ thống mô phỏng cực kỳ đơn giản mà thôi.
Vấn đề trước mắt là ở chỗ, Hứa Nhạc nghĩ đến loại tình huống chính là, dùng dòng điện lưu nhỏ nhoi của cơ thể để khống chế robot, hoặc nói chính xác là khống chế hệ thống vi mạch của robot, thông qua những thí nghiệm này, căn bản không hề có chút khả năng thành công nào.Dòng điện lưu do hệ thống mô phỏng dòng điện sinh hóa phát ra quá mức mỏng manh, cực kỳ tương tự với dòng điện lưu tự phát ra trong cơ thể con người.Những tài liệu này hẳn cũng không có vấn đề gì, chỉ là hệ thống thu thập số liệu đã đưa ra một kết luận cực kỳ lạnh lùng dị thường, kiên định chắc chắn: dòng điện nhân thể không sinh ra những biến hóa kỳ dị gì, nói cách khác, không có cách nào thu thập được số liệu.
Hứa Nhạc cũng không có hy vọng xa vời dùng thời gian trong một ngày, liền có thể giải quyết được nghi vấn lớn nhất của bản thân mình, làm cho cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể của mình có thể đạt được lợi ích cao nhất.Thậm chí anh đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý, có lẽ cả đời này của anh đều không có khả năng tiếp xúc với thế giới thần kỳ kia.
Dùng thân thể trực tiếp khống chế máy móc, nhìn qua chỉ là một mệnh đề vô cùng đơn giản, thế nhưng cũng là một giả tưởng quá mức điên cuồng.Hứa Nhạc căn bản cũng không phải bởi vì sự suy sụp nhất thời này mà nản lòng.Anh thậm chí căn bản là không có xem những kết quả thực nghiệm này mà trở thành suy sụp.
Hứa Nhạc gỡ cặp kính quang lọc che mắt, mở ra khẩu trang, lộ ra ánh mắt có chút biểu hiện mỏi mệt.Anh mở cánh cửa thủy tinh của phòng thao tác, đi đến trước màn hình đặt trên bàn, bắt đầu một lần nữa rất nhanh đọc qua những tư liệu bên trong bộ nhớ cơ sở dữ liệu, sau đó lại lâm vào trầm tư đối với một phần tư liệu lịch sử.
Những lần thí nghiệm trước kia, chỉ là để cho anh xác minh những nghi hoặc trong lòng của mình, và đồng thời hiểu biết đối với những thực nghiệm chính thức.Mặc dù thất bại, nhưng lại càng thúc đẩy anh càng thêm kiên định, tạm thời từ bỏ cái ý tưởng điên cuồng kia, ngược lại tập trung nghiên cứu vào ý tưởng về hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời kia.Nhất là sau khi anh nhìn thấy những báo cáo nghiên cứu thất bại của hệ thống cảm ứng thân thể kia.
Anh cũng không thể thông qua cỗ run rẩy trong cơ thể, lúc này anh tạm thời gọi nó là dòng điện sinh thể, để khống chế máy móc, nhưng bản thân anh lại có được lực lượng thần bí cường đại, tựa hồ đã có thể sử dụng hệ thống cảm ứng thân thể, thứ đã bị giới Khoa Học Gia cùng với các chuyên gia Quân đội Liên Bang tuyên bố tử hình, để trực tiếp khống chế robot!
Trong lần tiến hành đối chiến giao lưu robot tại Đại học Lê Hoa, khi tiến hành đối chiến với con robot màu bạc do Chu Ngọc điều khiển, mặc dù chỉ là trong nháy mắt cuối cùng, Hứa Nhạc có thể sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời kia, làm ra một động tác trong thời gian không tới nửa giây, nhưng mà anh… chung quy cũng đã thành công.
Bất đồng so với mấy gã điều khiển vương bài tiến hành thực nghiệm năm xưa, khi Hứa Nhạc sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ, truyền ra chỉ lệnh là thông qua cỗ lực lượng run rẩy thần bí trong cơ thể.Loại năng lực khống chế cực kỳ cường hãn này, còn xa không phải khả năng khống chế tinh vi cơ thể con người của nhân loại có thể bằng được.Hơn nữa Hứa Nhạc cũng sẽ không giống như mấy gã tiền nhân kia, bởi vì hao tổn quá lớn mà chết đi.
Bởi vì anh điều động loại lực lượng thần bí kia chính là dựa vào tinh thần của anh, gần như là bản năng, chứ không phải là thần kinh.Ngoại trừ một chút khuyết điểm nhỏ nhoi là sau khi sử dụng xong cỗ lực lượng này, trong bụng anh liền trở nên vô cùng đói khát, ngoài ra cũng không có bất cứ vấn đề gì khác.
Động tác truyền chỉ lệnh tương quan giữa cơ thể con người và máy móc càng ít lại, thì sự hao tổn sẽ càng ít đi, máy móc tuân theo sự điều khiển của máy móc cũng sẽ càng nhanh hơn.Hứa Nhạc có thể sử dụng hệ thống cảm ứng suy nghĩ, không thể nghi ngờ là đã vượt qua được khả năng khống chế máy móc của cả Liên Bang, thậm chí là cả Đế Quốc nữa.
Chỉ là hệ thống cảm ứng ý nghĩ làm thế nào có thể phân biệt được cổ lực lượng kia trong cơ thể của mình? Lần trước đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nếu toàn bộ lực lượng trong cơ thể của mình bùng nổ, hệ thống cảm ứng ý nghĩ làm thế nào có thể phân biệt rõ ràng? Hứa Nhạc lâm vào trầm tư, ngón tay theo bản năng nhẹ nhàng run rẩy.Chợt nghĩ đến khả năng trong tương lai của mình, ánh mắt anh có chút híp lại, một đạo quang mang lóe lên trong mắt anh.
Hứa Nhạc nhẹ nhàng dụi dụi hai mắt, lại nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt nữa.Anh từ nhỏ đã lấy mục tiêu trở thành một gã thợ bảo dưỡng đứng đầu Liên Bang, anh cực kỳ chú ý bảo vệ hai mắt cùng với hai tay của mình, chuyện này đã gần như là trở thành một loại bản năng của anh.
Bước ra khỏi cánh cổng lớn phòng thí nghiệm, ánh mắt trời chiếu rọi

☀️ 🌙