Đang phát: Chương 166
“Ha ha! Tìm thấy rồi! Ta biết sư muội nhất định mang theo nó bên mình mà!” Lục sư huynh hớn hở, lục lọi trong đống đồ rồi lôi ra một hộp gỗ nhỏ sơn đỏ.
Hộp đã mở, nhưng Hàn Lập nấp sau tảng đá, góc khuất che mất tầm nhìn nên không rõ vật bên trong, lòng hiếu kỳ trỗi dậy nhưng vẫn không dám khinh suất.Gã Lục sư huynh này tâm địa rắn rết, đến bạn tình còn không từ thủ đoạn, nếu hắn mà lộ diện, chắc chắn sẽ bị diệt khẩu.
Hơn nữa, pháp thuật hệ Phong của đối phương, hắn đã tận mắt chứng kiến, công thủ đều sắc bén vô cùng, đâu phải mấy chiêu mèo cào của hắn có thể so sánh.Pháp lực của gã cũng thâm hậu hơn hắn nhiều, đã đạt tới cảnh giới trung giai tầng thứ mười hai.Pháp thuật, pháp lực đều lép vế, xem ra chẳng có phần thắng nào.
Nhưng Hàn Lập tự nhủ, nếu dốc toàn lực, hắn vẫn có thể cầm cự.Pháp khí cũ, pháp khí mới, đâu phải để trưng.Đến lúc giao chiến, ai giết ai còn chưa biết!
Có điều, Hàn Lập không rảnh mà diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân.Trần sư muội kia với hắn chẳng thân thích, là do cô ta mắt mù, tự đâm đầu vào gã ác nhân kia, tự nguyện hiến thân, trách ai được? Muốn hắn liều mạng vô duyên vô cớ, hắn chưa cao thượng đến thế.
Hắn quyết định xem trọn màn kịch này, rồi đường ai nấy đi với gã Lục sư huynh kia.Đương nhiên, về sau hắn phải để mắt đến gã này nhiều hơn.Một kẻ tàn độc đến mức ấy, hắn thật sự lần đầu thấy, độ vô tình của gã, hắn xin bái phục.
Nghĩ đoạn, Hàn Lập lặng lẽ thi triển liễm khí thuật mới học, sợ gã kia vô tình cảm nhận được sự hiện diện của hắn, khiến hắn không đánh không được.
Lúc này, Lục sư huynh đã cất hộp gỗ vào túi trữ vật, cười dâm đãng rồi tiến sát đến Trần sư muội.Một mặt hắn hưng phấn xé toạc xiêm y, một bên lẩm bẩm những lời từ tận đáy lòng, khiến Hàn Lập nghe mà rợn cả tóc gáy.
“Sư muội, đừng trách ta! Ta cũng bất đắc dĩ thôi.Cô ả họ Đổng kia đã nói, chỉ cần ta đoạn tuyệt quan hệ với nàng, sau khi Trúc Cơ sẽ song tu với ta, nàng ta sẽ xin bà cô tổ trong nhà – Hồng Phất sư thúc tổ, thu nhận ta làm môn hạ, truyền thụ đại thần thông kinh thiên động địa.Đó là cơ hội một bước lên trời! Ta không thể bỏ lỡ được, nên đành phải làm sư muội chịu thiệt rồi.”
Nằm trên đất, Trần sư muội trừng mắt như muốn phun lửa, nghe những lời vong ân bội nghĩa này, tức giận đến run người, hận không thể bật dậy cắn xé tên cặn bã kia vài miếng cho hả giận.
Nhưng đáng tiếc, gã bạc tình kia đã dùng “Phong Phược Thuật” trói chặt toàn thân nàng, không thể nhúc nhích, ngay cả chửi rủa cũng không xong, chỉ có thể mặc cho gã muốn làm gì thì làm.
Nhưng những lời tiếp theo của gã, càng khiến nàng lạnh toát cả tay chân, suýt ngất lịm.
“Khụ! Nếu sư muội không phải con gái duy nhất của Trần gia gia chủ, ta cũng không đến nỗi phải tuyệt tình đến thế.Ta sợ sư muội từ yêu chuyển hận, nhờ cậy Trần gia trả thù ta, rồi còn tung tin đồn khắp nơi, khiến ta mất hết thanh danh.Ta nghe nói, Hồng Phất sư thúc tổ ghét nhất kẻ phụ tình bạc nghĩa.Cho nên vì tiền đồ của ta, vì danh tiếng của ta, sư muội nên biến mất khỏi thế gian này! Chắc hẳn sẽ không ai nghi ngờ ta đâu, dù sao trước kia chúng ta ân ái thế cơ mà!” Lục sư huynh giả bộ đau xót, nhưng tay thì không hề ngừng lại, Trần sư muội trong nháy mắt đã trần như nhộng.
Lục sư huynh thấy cảnh đẹp trước mắt, hai mắt sáng rực lên ánh dâm tà, ngón tay bắt đầu chậm rãi vuốt ve làn da mỡ màng bóng loáng, lộ vẻ thèm thuồng rồi nói tiếp:
“Nhưng điều khiến ta động tâm chính là, không ngờ sư muội cũng giống ta, vẫn còn giữ lại Trúc Cơ Đan chưa dùng, chắc là định đợi khi trụ cột công pháp đại thành rồi mới dùng đúng không? Như vậy, tỷ lệ Trúc Cơ thành công sẽ cao hơn một chút.” Hắn vừa “tặc tặc” lưỡi vừa nói.
“Nhưng thân thể trong sạch của sư muội cũng đã phải giao cho ta rồi, chắc sư muội không nỡ không giao Trúc Cơ Đan này chứ! Ta vốn còn lo lắng, uống một viên Trúc Cơ Đan có chút không chắc chắn, sợ Trúc Cơ thất bại, dù sao dù là dị linh căn, Trúc Cơ thất bại cũng là chuyện thường.Nhưng hôm nay có thêm viên đan dược của sư muội, vậy Trúc Cơ chắc chắn thành công rồi.”
Nói đến đây, Lục sư huynh rụt tay lại, từ trong túi trữ vật lấy ra hộp gỗ và một cái bình sứ màu xanh khác, nhìn trái ngó phải, mặt đầy vẻ đắc ý.
Ẩn sau đống đá, Hàn Lập nghe trọn mọi lời, tâm tư bắt đầu dao động.
Trúc Cơ Đan xuất hiện, lại còn những hai viên, lực hấp dẫn với hắn quá lớn.
Dù sao hắn tham gia Huyết Sắc Thí Luyện cũng là vì Trúc Cơ Đan.Nếu có thể không cần mạo hiểm mà có được Trúc Cơ Đan, hắn đương nhiên muốn thử.
Nghĩ đoạn, Hàn Lập tập trung tinh thần quan sát nhất cử nhất động của Lục sư huynh, nếu gã sơ hở, hắn sẽ lập tức ra tay không chút do dự, tiêu diệt gã, cướp lấy hai viên Trúc Cơ Đan.
Giờ phút này, Trần sư muội đã có triệu chứng khác thường, vẻ oán độc trên mặt đã dần biến mất, thay vào đó là ánh mắt mê ly, da thịt ửng hồng, môi run rẩy nhưng không phát ra tiếng động.
“Hắc hắc! Xem ra Hợp Hoan Đan bắt đầu có tác dụng rồi.Chắc bây giờ sư muội khó chịu lắm nhỉ? Để báo đáp đại ân của sư muội, ta đành phải khổ cực một chút, cho sư muội nếm thử chút mùi vị sống không bằng chết, như vậy cũng coi như tình nghĩa với sư muội.”
Lục sư huynh tự nói một mình, vô sỉ đến cực điểm, rồi cất vật trong tay đi, bắt đầu đưa tay sờ về phía đai lưng, tựa hồ định cởi quần áo, gian dâm một phen.
Thấy đến đây, Hàn Lập trong lòng rục rịch.Nếu nhân lúc Lục sư huynh cởi sạch quần áo rồi tập kích, chắc chắn gã sẽ tâm thần đại loạn, có thể nhất kích thành công.
Hàn Lập càng nghĩ càng thấy kế hoạch này có khả năng thành công rất lớn, liền càng thêm chú ý đến Lục sư huynh, vô thức nhìn về phía gã vài lần.
“Không đúng!”
Sau vài cái liếc mắt, Hàn Lập lập tức phát hiện vấn đề.
Lục sư huynh tuy đang luống cuống tay chân cởi đai lưng, nhưng thời gian kéo dài hơi lâu.Đến giờ, cái đai lưng kia vẫn buộc chặt ở đó, không hề nới lỏng.Càng quỷ dị hơn, Lục sư huynh làm ra vẻ háo sắc, nhưng ánh mắt lại trấn tĩnh, không hề loạn, còn ẩn chứa vẻ cười lạnh.
Hàn Lập trong lòng “thịch” một tiếng, cảm thấy quá bất thường, lòng đề phòng trỗi dậy, vội vàng mở rộng thần thức, đồng thời lấy ra một tờ “Thủy Tráo” phù, kẹp trong lòng bàn tay.
Vừa làm xong mọi việc, Hàn Lập đột nhiên cảm thấy bên trái có một vật đang vô thanh vô tức bay về phía hắn.Nếu không phải bây giờ hắn đã khai triển thần thức, có lẽ đã không phát hiện ra, điều này khiến hắn vừa sợ vừa giận.
Hàn Lập không kịp suy nghĩ, vội vàng vỗ phù lục lên người, một vầng hào quang màu lam lập tức bao trùm lấy hắn, và ngay lúc đó một vật màu xanh hình dạng như dây thừng cũng bay vụt tới quấn quanh, chỉ có điều bị lam quang kịp thời chặn lại bên ngoài.
“Ồ?”
“Hừ!”
Lục sư huynh và Hàn Lập đồng thời phát ra âm thanh.Lục sư huynh kinh ngạc vì đánh lén không thành, còn Hàn Lập thì vừa giận vừa sợ vì suýt trúng kế hiểm độc của đối phương.
“Hay! Hay! Phản ứng nhanh như vậy, xem ra các hạ thật không đơn giản! Đã đứng xem lâu như vậy, có phải nên ra mặt chào Lục mỗ một tiếng không?” Lục sư huynh khoát tay, dây thừng màu xanh kia đã bay về tay, rồi gã không hoảng hốt, không vội vàng, lạnh lùng nói về phía Hàn Lập đang ẩn thân, xem ra gã đã sớm phát hiện ra tung tích của hắn.
