Chương 1658 Áp Chế

🎧 Đang phát: Chương 1658

Trải qua lần thử nghiệm vừa rồi, Hàn Lập hoàn toàn tin tưởng những gì ghi chép trên điển tịch, đành để Đề Hồn thú từ từ hấp thu Chân Lân bản nguyên.Dù sao, Đề Hồn thú cũng là linh sủng của hắn, nếu nó có thể hấp thu hoàn toàn, tu vi tăng tiến vượt bậc thì quả là một chuyện đáng mừng.So với việc thu thập Chân Lân bản nguyên lẻ tẻ, việc này chắc chắn hiệu quả hơn nhiều.
Trong lòng trải qua một phen cân nhắc, Hàn Lập thoáng vui mừng rồi lại thất vọng, cuối cùng tâm tình cũng dần bình tĩnh trở lại.Hắn phất tay, linh thú hoàn bay ra, thu Đề Hồn thú vào, sau đó ngưng trọng lấy ra một chiếc bình ngọc màu xanh.Bình ngọc này trông có vẻ bình thường, nhưng lại tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, miệng bình được dán kín bởi vài đạo cấm chế phù lục.Hàn Lập khẽ nhíu mày, ném bình ngọc lên không trung, tay áo run lên, mười lá trận kỳ từ trong bay ra.
Miệng lẩm bẩm, hắn đưa tay chỉ vào những lá trận kỳ kia.Một tiếng xé gió vang lên, chúng hóa thành mười đạo ánh sáng rực rỡ, lóe lên rồi biến mất trong không trung.Một màn sáng màu vàng nhạt hiện lên trong mật thất, bên trên có các ký hiệu kỳ lạ động đậy không ngừng.Hàn Lập vậy mà lại bố trí ra một loại trận pháp đơn giản, rồi tự mình bước vào trong trận.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ, hắn mới yên tâm nhìn chiếc bình ngọc màu xanh, khẽ thổi một hơi.”Phốc phốc” vài tiếng, mấy tấm phù lục trên miệng bình tự động bong ra trong ngọn gió nhẹ, miệng bình hé mở, bên trong mơ hồ có ánh sáng chớp động.Thấy vậy, Hàn Lập không chút do dự, giơ tay vẫy về phía miệng bình ngọc.Bình ngọc xoay tròn, ánh sáng mờ ảo bên trong bừng lên đủ loại màu sắc.
Một vật quỷ dị từ trong miệng bình phun ra.Vật này có hình người, cao vài tấc nhưng bất động, giống như một pho tượng nhỏ năm màu.Nhưng Hàn Lập nhìn pho tượng này, không chút chậm trễ, miệng lẩm bẩm, tay liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết.
Bên ngoài pho tượng, các loại linh quang chợt lóe lên, nhất thời hình thể của nó lớn vọt lên.Chỉ sau mấy lần chớp động, liền khôi phục hình dạng vốn có.Thân hình cao hai trượng, khuôn mặt xanh biếc dị thường, quái vật hình người có bốn chân màu tím nhạt.
Chính là “Chi Tiên” mà Hàn Lập đã thu hoạch được một cách bất ngờ trong Ma Kim Sơn Mạch.Lúc này, trên thân thể nó hiện lên các loại ký hiệu, toàn thân đều bị cấm chế trói buộc, hai mắt nhắm chặt, dường như đang say giấc nồng.Hàn Lập nheo mắt lại, đánh giá “Chi Tiên” từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy hứng thú.Thảo nào hắn lại có biểu hiện như vậy.
Tuy rằng Hàn Lập không phải chưa từng gặp qua linh dược biến hình sinh vật, thậm chí Cửu Khúc Linh Sâm của hắn có thể biến hóa linh tính thành một con thỏ trắng khá sống động, nhưng so với “Chi Tiên” này, vốn đã biến hóa bản thể thành hình người, thì Cửu Khúc Linh Sâm căn bản không thể so sánh được.
Tuy rằng như thế, hắn cũng không lập tức đánh thức linh vật, mà một ngón tay trong tay áo khẽ động.Một tiếng xé gió vang lên, một đạo kiếm quang tinh tế bắn ra, vây quanh một cái rễ cây màu tím.Ánh sáng xanh lóe lên, một vết thương dài cỡ một tấc hiện ra, vài giọt dịch thể màu trắng sữa chảy ra.
Dược hương nồng đậm tràn ngập khắp đại sảnh.Trong mắt Hàn Lập hàn quang chợt lóe, giơ tay lên, một cái bình nhỏ cỡ ngón tay cái bay ra.Đồng thời, hắn hé miệng phun ra một dải sáng mờ.Dải sáng này chớp động, cuốn lấy dịch thể màu trắng rồi cuốn tất cả vào trong bình nhỏ, không để sót một giọt.Cùng lúc đó, vết thương trên cơ thể Chi Tiên chợt lóe lên ánh sáng tím, sau đó lại khôi phục như ban đầu, phảng phất chưa từng tồn tại.
Hàn Lập không hề ngạc nhiên trước tình huống này, một tay chộp vào không trung.Một lực vô hình nhất thời hiện ra.”Vù” một tiếng, chiếc bình chứa dịch thể màu trắng đục bỗng nhiên bị kéo lại, bị hắn cầm vào trong tay, nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi.
“Hảo tinh thuần linh lực.”
Hàn Lập thì thào một tiếng, vẻ mặt có vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn chưa lộ ra vẻ mừng rỡ tột độ.Bàn tay kia sau khi vồ hụt vào hư không, một đoàn sáng bạc hiện ra trong lòng bàn tay, sau khi chợt lóe lên một cái thì hóa thành một chiếc bát vuông, lớn chừng nửa thước.
Mặt ngoài chiếc bát ánh sáng bạc lập lòe, có những hoa văn tuyệt đẹp, hình như không phải là vật bình thường.Hàn Lập không chút chần chờ, cầm bình nhỏ dốc xuống vào chiếc bát màu bạc.Một giọt linh dịch màu trắng sữa rơi vào trong.
Tiếp theo, tay áo bào Hàn Lập hướng về mặt đất run lên, chiếc vòng tay trữ vật bay ra, sau khi xoay tròn một cái, bên trong bỗng có một đoàn sáng mờ phun ra.Luồng sáng mờ bay qua, trên mặt đất bỗng nhiên hiện ra một loạt các loại hộp gỗ cùng các loại lọ khác nhau.Hàn Lập đảo mắt qua, vớ lấy một chiếc hộp ngọc.Nắp hộp tự động bay ra, tiếp đó một ít linh dịch màu lam từ trong bay ra rơi vào trong bát.Sau một khắc, lại có một cái chai bay lên, nhắm thẳng vào chiếc ngân bát.
Sau ba bốn canh giờ, cả gian mật thất tràn ngập dược hương, lam quang trong mắt Hàn Lập chớp động, nhìn chằm chằm vào vật thể to bằng nắm tay trong bát, thân hình vẫn không nhúc nhích.Rất lâu sau, một tiếng cười khổ vang lên trong mật thất, rồi trong tay Hàn Lập chợt lóe lên ánh sáng màu bạc, chiếc bát bỗng nhiên biến mất.
“Là luyện đan tài liệu.Chi Tiên linh huyết tuy rằng có không ít tác dụng thần kỳ, nhưng tuyệt đối không đủ khiến cho các tồn tại Hợp Thể kỳ coi trọng đến như thế.Có lẽ bản thân nó còn có công dụng thần kỳ khác.”
Hàn Lập ngồi thẳng người, trầm ngâm lẩm bẩm.
Vừa nói, hắn vừa xoay chuyển ánh mắt, nhìn về Chi Tiên vẫn đang lơ lửng trước mặt.Hàn Lập sờ sờ cằm, ánh mắt chớp động vài cái, bỗng mười ngón tay bắn ra.Hơn mười đạo chỉ phong xé gió bắn ra, chợt lướt qua, dồn dập thu vào trong thân thể Chi Tiên, không thấy tung tích.Kế tiếp, ngón tay Hàn Lập dừng lại, thu tay về trong tay áo, nhìn Chi Tiên.
Không lâu sau, vốn đang bất động, bên ngoài thân Chi Tiên ánh sáng lóe lên, hiện ra một tầng ánh sáng màu tím nhạt.Mí mắt khẽ động, rồi chậm rãi mở ra, từ từ nhìn về phía Hàn Lập.Chỉ thấy con ngươi nó có màu lục nhạt, bên trong còn có ánh sáng bạc rực rỡ lưu chuyển, trông cực kỳ quỷ dị.
“Ta đã rơi vào tay các ngươi.Có thể nói cho ta biết đây là nơi nào không?”
Ngoài dự liệu, Chi Tiên không hề tỏ ra kinh sợ, trái lại còn bình tĩnh nói, như đang nói chuyện với một người quen.
Thấy vậy, lông mày Hàn Lập khẽ động, như cười như không, nhưng không hề giấu diếm trả lời:
“Nơi này là Vân Thành, cũng cách Ma Kim Sơn Mạch không xa lắm! Xem ra ngươi linh trí đã mở ra rất sớm, nhưng sao trong tình cảnh này vẫn còn bình tĩnh như vậy?”
“Ta không trấn định thì sao? Chẳng lẽ ta mở miệng cầu xin ngươi thì ngươi sẽ thả ta đi hay sao?”
Chi Tiên trầm mặc một chút rồi mới nhàn nhạt nói.
“Điều này cũng đúng.Các hạ là thiên địa linh dược có thể biến ảo nhân hình, toàn bộ Linh Giới cũng khó xuất hiện, thả ngươi đi tự nhiên là không thể.”
Hàn Lập cười cười, tán thành gật đầu.
Thấy Hàn Lập khí định thần nhàn, vẻ mặt Chi Tiên cũng có chút kinh ngạc, nhưng sau khi nhìn lướt qua Hàn Lập, nó hừ lạnh, hai mắt nhắm lại, bộ dáng như không muốn nói tiếp.
“Bất quá, ta có chút tò mò, các hạ ngoài việc làm linh dược luyện đan thì còn có những công dụng khác hay không? Bằng không những tồn tại cao giai kia sao lại đuổi theo ngươi không thôi.”
Hàn Lập lại không hề lưu tâm, chỉ là hỏi tiếp.
Chi Tiên nghe Hàn Lập hỏi như thế, khóe miệng nhếch lên một tia châm chọc, nhưng vẫn ngậm miệng, căn bản không có ý trả lời.
“Các hạ nếu linh trí đã mở, cũng đã có nguyên thần tinh hồn của chính mình, chắc hẳn không muốn bị ta vận dụng sưu hồn thuật chứ.”
Hàn Lập thở dài một hơi nói ra.
“Sưu hồn? Ngươi cho rằng có thể dùng phương pháp này để biết được điều gì sao? Nếu vậy thì cứ tự nhiên thi triển ra.”
Chi Tiên nghe vậy thì trái lại cười nhạt nói.
Hàn Lập nghe đối phương nói vậy, trán không khỏi nhíu lại.Tại Linh Giới, người giống như hắn có Phạm Thánh Chân Ma Công, bí thuật rút hồn, tuy rằng không nhiều, nhưng cũng không phải là hiếm.Loại Chi Tiên không biết sống qua bao nhiêu năm tháng này, nếu biết được loại thuật này thì cũng không quá ngạc nhiên.Tâm niệm liên tục chuyển động, nhưng thần sắc thì bất biến, không lộ ra chút dị dạng nào.
“Các hạ không nói cũng không sao, ta có thể đem bản thể của ngươi luyện ra một ít đỉnh giai đan dược.Nhưng theo ta được biết, loại như ngươi vốn là nguyên thần của thiên địa linh vật hóa hình, đối với một ít bí thuật tu luyện cùng tu luyện giả tu luyện công pháp đặc thù mà nói, lại có tác dụng rất lớn.Các hạ cũng không biết tồn tại bao nhiêu năm mới có thể tu luyện được một chút linh tính, nếu rơi vào trong tay loại người này, sợ rằng phải phí một phen khổ tu trước đây.”
Hàn Lập trừng mắt nhìn nói, rồi chợt nói ra.
“Ngươi uy hiếp ta sao!?”
“Uy hiếp thì không.Chỉ là tại hạ mạo hiểm lớn như vậy khi tiến vào Ma Kim Sơn Mạch, nếu như không chiếm được cái gì có thể bù đắp, thì cũng chỉ lấy nó dùng một lần.”
Hàn Lập khẽ cười một tiếng, nhưng ánh mắt lại không chút tình cảm nào.
“Lẽ nào ta nói thì ngươi sẽ giữ lời thả nguyên thần của ta ly khai hay sao? Ngươi lấy cái gì để làm cho ta tin tưởng?”
Chi Tiên hiển nhiên nghe ra ý tứ của Hàn Lập, ánh bạc trong con ngươi chợt lóe lên, lạnh lùng hỏi.
“Thả nguyên thần của ngươi tự do ly khai thì chắc chắn không thể.Ta còn sợ ngươi đoạt xá trọng sinh, hoặc là bị những người khác bắt được mà tiết lộ bí mật.Nhưng có thể trực tiếp đem ngươi binh giải, thả cho ngươi trực tiếp tiến nhập vào con đường luân hồi.Về phần có tin hay không, chẳng lẽ các hạ còn lựa chọn nào khác sao?”
Hàn Lập vui vẻ nói ra.

☀️ 🌙