Đang phát: Chương 1643
Chân Băng Du gật đầu:
– Có thể, nhưng tôi không thể tu luyện và dùng thần thức lâu được.
Diệp Mặc trầm ngâm:
– Cũng phải, nếu tôi bế quan, có lẽ sẽ mất rất lâu.Tôi biết cô muốn công pháp của tôi, nếu cô thề rằng giữa hai chúng ta, cô sẽ không tiết lộ công pháp cho người thứ ba, tôi có thể truyền cho cô.
Không đợi Diệp Mặc nói lại, Chân Băng Du trịnh trọng nói:
– Chân Băng Du tôi xin thề, nếu Diệp Mặc sư đệ truyền công pháp cho tôi, tôi tuyệt đối không tiết lộ cho người thứ ba.Nếu trái lời thề, sẽ bị lôi kiếp đánh chết.
Với Chân Băng Du, đại đạo là tất cả.Cô sớm biết công pháp của Diệp Mặc nghịch thiên, trước đó đã vài lần muốn hỏi nhưng Diệp Mặc không để ý.Giờ Diệp Mặc có lẽ không còn cách nào khác, muốn cô giúp đỡ, lại muốn cô không làm phiền tu luyện, nên mới định truyền công pháp cho cô.
Thực tế, cô đoán không sai.Diệp Mặc cần dùng trận bàn thời gian bế quan, đúng là cần Chân Băng Du hỗ trợ.Anh chắc chắn công pháp từ “Tam Sinh Quyết” mà ra, dù không thể giúp Chân Băng Du khôi phục hoàn toàn, nhưng giúp cô đi lại thì được.
– Cô là linh căn Tiên Thủy, công pháp của tôi tên là “Tam Sinh Thần Thủy Quyết”, tu luyện đến Hư Tiên, có thể dựa theo lĩnh ngộ của cô mà diễn sinh ra công pháp tiếp theo.
Diệp Mặc lấy ngọc giản đưa cho Chân Băng Du.
Tu sĩ khi phi thăng thành Hư Tiên, linh căn sẽ tiến hóa thành tiên linh căn.Linh căn của Chân Băng Du vốn là Thủy linh căn, sau khi lên Hư Tiên sẽ thành linh căn Tiên Thủy.
– Không ngờ có thể tự động diễn sinh công pháp? Cậu cho tôi công pháp tiên cấp siêu việt ư? Không đúng, công pháp này phải hơn cả thần cấp.
Chân Băng Du nhận ngọc giản, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Sau công pháp tiên cấp cửu phẩm còn có thần cấp và thánh cấp, nhưng công pháp tiên cấp đỉnh cấp cũng không tự động diễn sinh được công pháp tiếp theo.Vì vậy, khi Diệp Mặc nói “Tam Sinh Thần Thủy Quyết” có thể tự động diễn sinh, Chân Băng Du mới kinh ngạc.Nếu cô biết công pháp Diệp Mặc cho cô là từ “Tam Sinh Quyết” mà ra, có lẽ cô sẽ kinh hoàng chứ không chỉ kinh ngạc.
“Tam Sinh Quyết” quá nghịch thiên.Nếu xuất hiện ở Tiên giới, Diệp Mặc có lẽ chết không toàn thây, dù trốn vào hư không cũng không thoát khỏi sự truy sát của đại năng.Dù không ai biết, loại công pháp này cũng không được thiên địa chấp nhận, khi Diệp Mặc tu vi cao, thiên địa sẽ giáng pháp tắc khiến anh hóa thành hư vô.
Không đúng, Chân Băng Du chợt nhớ ra, Diệp Mặc có pháp thuật lôi hệ, không thể tu luyện công pháp thủy hệ được, chẳng lẽ anh còn có công pháp khác?
Chân Băng Du càng nghĩ càng thấy đúng, công pháp Diệp Mặc cho cô không phải công pháp vô thuộc tính, mà là công pháp thủy hệ, chứng tỏ anh còn công pháp khác.
Chân Băng Du chỉ nhìn Diệp Mặc, không nói ra nghi vấn, cô cảm thấy không cần biết những điều này.
…
Diệp Mặc giao việc trinh sát cho Chân Băng Du, còn mình thì bố trí trận pháp ẩn nấp, lấy trận bàn thời gian và tiên tinh, bắt đầu bế quan.
Thấy chỗ Diệp Mặc tu luyện không thể dùng thần thức dò xét, tiên linh khí ngưng tụ thành sương mù trên đỉnh đầu anh, Chân Băng Du thầm nghĩ thảo nào Diệp Mặc đắc ý.Ai có thể vừa bay trong hư không với tốc độ này, vừa tu luyện không chút ảnh hưởng?
Cô thấy kỳ lạ ở chỗ Diệp Mặc tu luyện, dường như vượt qua thời gian và không gian, thần thức của cô đi vào sẽ bị cuốn vào lốc xoáy rồi tiêu tan.
Từng đống tiên tinh bị Diệp Mặc tiêu hao hết, rồi anh lại lấy ra đống khác.
…
Hai năm sau.
Trong vườn dược liệu tiên linh mà Diệp Mặc trồng trước đây, một người phụ nữ mặc váy xanh đang tưới cây.Thần thái và động tác của cô rất nhu hòa, yên bình.
Đây chính là Chân Băng Du sau khi tu luyện “Tam Sinh Thần Thủy Quyết”.Linh căn của cô chưa phục hồi, nhưng đã có thể tự đi lại.
Thần thái của cô dường như không còn lạnh lùng như trước, ít nhất khi nhìn tiên linh thảo, cô có chút vui mừng, nhã nhặn.
Sau khi tưới nước cho tiên linh thảo, Chân Băng Du đặt bình xuống, dùng thần thức quét ra ngoài.
Đây là việc làm thường lệ của cô, do Diệp Mặc giao cho, phải chú ý xem đã bay đến đâu.Hai năm qua, ngoài tu luyện, cô vẫn luôn xem xét “Hư Không Phi Tuyết” đã đến nơi nào.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt cô biến đổi.Cô thấy một pháp bảo phi hành lướt qua “Hư Không Phi Tuyết”, thậm chí có một tiên nhân định bắt “Hư Không Phi Tuyết”, nhưng không thành công.
Báo cho Diệp Mặc ngay, đó là phản ứng đầu tiên của Chân Băng Du, cô vội vàng nhắn tin cho anh.
Lúc này, Diệp Mặc vẫn đang điên cuồng hấp thụ tiên tinh, hơn một trăm triệu tiên tinh chỉ còn lại hơn một triệu.Dù Chân Băng Du không gọi, anh cũng định dừng tu luyện.
Hơn một trăm triệu tiên tinh chỉ giúp anh lên Huyền Tiên trung kỳ đỉnh phong, chưa đến Huyền Tiên hậu kỳ, khiến Diệp Mặc hiểu rõ việc tu luyện của mình khó khăn đến mức nào.Chờ đến khi anh lên Đại Tiên, tiên tinh có lẽ không còn tác dụng nhiều nữa.
“Tam Sinh Quyết” nghịch thiên, nhưng tài nguyên cần cũng nghịch thiên.Diệp Mặc nghi ngờ tài nguyên anh cần còn nhiều hơn cả một vị tiên.
Thông tin châu sáng lên, Diệp Mặc lập tức ngừng tu luyện.Anh hiểu tính Chân Băng Du, nếu không có chuyện gì, cô sẽ không làm phiền anh.Hơn nữa, anh chỉ còn hơn một triệu tiên tinh, tu luyện tiếp cũng vô ích.
Hơn một triệu tiên tinh có thể giúp Huyền Tiên khác tu luyện nhiều năm, nhưng với anh thì không đủ.
Diệp Mặc ngừng luyện, thu hồi trận bàn thời gian.
– Băng Du sư tỷ, cô đi lại được rồi à?
Diệp Mặc đến trước mặt Chân Băng Du, kinh hỉ nói.
Dù anh và Chân Băng Du là hai loại người, nhưng ở chung lâu như vậy cũng có chút tình cảm, thấy Chân Băng Du đi lại được, Diệp Mặc rất mừng.
– Đúng vậy, cảm ơn cậu.Sau khi tu luyện công pháp cậu cho, thân thể tôi dần giống người bình thường, có thể đi lại rồi.
Chân Băng Du cũng có chút vui mừng nói.
– Băng Du sư tỷ, tôi thấy cô hơi khác, nhưng không nhìn ra.
Diệp Mặc nhìn Chân Băng Du, vẻ mặt cổ quái.
Chân Băng Du biết sự thay đổi của mình, đạo tâm trước đây của cô là vạn vật nằm trong tu đạo, không quan tâm gì khác, tất cả vì tu đạo, không gì có thể cản trở.Nhưng sau khi tu luyện “Tam Sinh Thần Thủy Quyết”, đạo tâm của cô dần biến đổi, từng sinh mệnh của cọng cây ngọn cỏ đều cho cô gợi ý.Trong vạn vật, dù là cây nhỏ, cũng có cơ hội chứng đạo.Đạo tâm là sự tiếp diễn của sinh mệnh, chứ không phải ngăn cản vạn vật.
Nhưng sự biến hóa này còn mơ hồ, ngay cả Chân Băng Du cũng không xác định được.Cô tưới nước cho tiên linh thảo, nói chuyện với chúng, để tìm kiếm chân lý trong đó.
– Đúng rồi, Băng Du sư tỷ gọi tôi ra có chuyện gì thế?
Diệp Mặc thấy Chân Băng Du không trả lời, anh không hỏi lại.
Chân Băng Du phản ứng:
– Diệp sư đệ, tôi vừa thấy mấy tiên nhân cưỡi pháp bảo phi hành bay qua, còn định bắt “Hư Không Phi Tuyết” của chúng ta.
– Tu vi gì?
Diệp Mặc lập tức kích động, có tiên nhân bay qua, chỉ có hai khả năng: gần đây có đại lục, hoặc có tiên thuyền.Dù là gì, anh cũng có thể đi đến.
– Không rõ lắm, nhưng pháp bảo của họ chậm hơn “Hư Không Phi Tuyết” nhiều, “Hư Không Phi Tuyết” vụt qua rất nhanh.
Chân Băng Du đáp.
– Tôi biết rồi, sư tỷ lên đây, chúng ta ra ngoài.
Diệp Mặc cõng Chân Băng Du, dùng sợi tơ cố định ở sau lưng, phóng thần thức ra ngoài.
“Hư Không Phi Tuyết” đang bay nhanh bị thần thức của Diệp Mặc cản lại, chậm dần.Diệp Mặc mang Chân Băng Du từ bên trong Phi Tuyết châu đi ra, đồng thời thu hồi Phi Tuyết châu.
“Hư Không Phi Tuyết” mất đi sự ràng buộc của thần thức, biến mất ngay lập tức.
– Diệp sư đệ, cậu không lấy “Hư Không Phi Tuyết” à?
Thấy Diệp Mặc thả “Hư Không Phi Tuyết” đi, Chân Băng Du hỏi.
Diệp Mặc lấy Thanh Nguyệt:
– Nó đã chở chúng ta hơn hai năm, dù có hay không có sinh mạng, đều có ân với chúng ta, thả đi là tốt nhất.
Chân Băng Du gật đầu, dường như lại thêm một chút sáng tỏ.
Diệp Mặc không biết đạo tâm của Chân Băng Du đang biến hóa, anh cưỡi Thanh Nguyệt bay nhanh theo hướng đã định.
Vài ngày sau, Diệp Mặc thấy hai pháp bảo phi hành lướt qua.Đó là pháp bảo hạ phẩm, những người điều khiển là Huyền Tiên hoặc Đại Ất Tiên, họ đang thu thập vẫn thạch trong hư không.Một người cầm pháp bảo hình lưới lớn, Diệp Mặc biết là dùng để bắt “Hư Không Phi Tuyết”.
Thấy Thanh Nguyệt của Diệp Mặc đến, các tiên nhân dừng lại pháp bảo, đề phòng nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
– Chào các vị bằng hữu, xin hỏi các vị đến từ tiên thuyền Thiên Vực hay đại lục?
Diệp Mặc thấy họ đề phòng, chủ động ôm quyền hỏi.
Một Đại Ất Tiên cầm lưới lớn nghi hoặc hỏi:
– Cậu không phải từ Hư Điện Tinh Thiên Lục đến à?
Diệp Mặc ngây người.Ba mươi ba thiên vực anh chưa từng đến, nhưng đã nghe qua, chưa từng nghe nói về Hư Điện Tinh Thiên Lục.
– Đây là Trung thiên vực rồi sao?
Diệp Mặc hỏi.
