Chương 164 Hồng Quân đã chết

🎧 Đang phát: Chương 164

“Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên, thân hình đồ sộ của Lạc Kha bị đuôi Yêu Vương quật trúng, bay thẳng ra xa hơn ngàn thước, rơi mạnh xuống đất, phun ra một ngụm máu xám, rõ ràng bị thương không nhẹ.
“Kinh Thiên Liên Côn! Liên Hoàn Kinh Thiên Liên Côn!” Ngộ Không hét lớn, vung gậy đánh liên tiếp vào người Yêu Vương.
Yêu Vương quay đầu lại, mặc kệ những đòn tấn công khác, thè lưỡi liếm vết thương trên lưng, có vẻ như những cú đánh của Ngộ Không đã khiến nó cảm thấy đau đớn.
“Hắc hắc, biết sự lợi hại của Lão Tôn chưa?” Tôn Ngộ Không cười nói, cùng lúc đó, bảy món Thiên Thần Khí đồng loạt đánh tới tấp vào người Yêu Vương.
Lúc này, Yêu Vương dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, ánh mắt nhanh chóng đảo qua nhìn những món Thiên Thần Khí, cả người bỗng bừng lên một vầng sáng xanh nhạt khiến cho bảy món Thiên Thần Khí đánh vào người nó không hề có chút hiệu quả nào.
“Gào!” Yêu Vương rống lên, thân hình chớp động dữ dội, ngay lập tức bảy bóng người bị đánh văng ra xa, tất cả đều trúng đòn nặng, chỉ có Hồng Quân là kịp thời hòa mình vào vật chất màu xám.Kể cả Lạc Kha bị đánh lúc đầu, thì hiện tại tám trong số chín cao thủ của Hồng Quân đã bị Yêu Vương đánh bại.
“Phụt!” Không có Thiên Thần Khí chiến y, Chu Lam là người bị thương nặng nhất, vừa rơi xuống đất đã ngửa mặt phun ra một ngụm máu lớn, thảm hại ngồi bệt xuống.Một kích gần đạt tới sức mạnh của một Thiên Thần trung cấp của Yêu Vương, dù không phải toàn lực cũng đủ khiến một Thượng phẩm Thần Nhân khó lòng chống đỡ.Những người khác có Thiên Thần Khí chiến y nên bị thương không quá nặng.
Tôn Ngộ Không thấy vậy thì giận dữ, trừng mắt chửi: “Yêu Vương chết tiệt, không có một điểm yếu nào sao? Nhưng ngươi cứ đợi đó!” Nói xong, Ngộ Không bay nhanh về phía trước, trên không trung lập tức biến thành bản thể khổng lồ.Bản thể của Tôn Ngộ Không giờ đây còn lớn hơn trước rất nhiều, thậm chí còn hơn cả Huyền Hổ Thú ba phần, Kim Bổng trong tay cũng nhanh chóng biến lớn theo, phù hợp với vóc dáng của Thông Linh Thạch Hầu – Tôn Ngộ Không.
Yêu Vương ngẩng đầu nhìn lên vật chất màu xám, vừa rồi trong số chín người bị nó đánh bại có một người đã bay lên hòa vào đám mây xám trên bầu trời.
Chu Kinh đang quan sát bên dưới đột nhiên nhíu mày, tuy nhiên hắn vẫn im lặng.Việc Hồng Quân đột nhiên biến mất khiến hắn có một cảm giác bất an.
“Kinh Thiên Nhất Côn!” Tôn Ngộ Không trong bản thể Thông Linh Thạch Hầu khổng lồ đã bay tới bên cạnh Yêu Vương, vung gậy đập xuống.
“Ầm!” Yêu Vương vẫn không hề nhúc nhích, một móng vuốt chặn đứng Kim Bổng của Ngộ Không, móng vuốt còn lại ngay lập tức đánh mạnh vào người hắn.
“Uỳnh!” Tôn Ngộ Không bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống đất.Mặc dù có Thần Khí chiến y bảo vệ, nhưng trúng một đòn nặng như vậy chắc chắn bị thương không nhẹ.Một dòng máu chậm rãi chảy ra từ khóe miệng Tôn Ngộ Không.
“Cái gì?” Thạch Thừa Thiên đột nhiên quát lớn, ngay cả Lâm Minh, Lâm Lượng cũng không khỏi trợn mắt nhìn chằm chằm Tôn Ngộ Không.
“Là máu, máu đỏ! Ở chỗ này quả nhiên có người có máu màu đỏ!” Khuôn mặt Thạch Thừa Thiên trở nên dữ tợn, hắn ở trong không gian này bao nhiêu năm rồi? Cả không gian này dù là người hay là thú thì máu đều có màu xám, máu xám đã trở thành một định luật, nhưng hôm nay trước mắt hắn, Tôn Ngộ Không lại có máu màu đỏ, điều này đại biểu cho cái gì?
Lâm Minh, Lâm Lượng giờ này chỉ còn biết nhìn nhau, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Tôn Ngộ Không có máu màu đỏ, lý do duy nhất là hắn vẫn còn sống, và nếu người còn sống có thể tới được đây thì hắn cũng sẽ có cơ hội rời khỏi Vô Danh không gian này.
Chỉ có Chu Kinh là tương đối tỉnh táo, mặc kệ là Hồng Quân hay ai khác, không ai có thể đứng cao hơn Chu gia của hắn.
Tôn Ngộ Không biến trở lại thành hình người, nặng nề đứng lên rồi phun ra một ngụm máu.Cả người lảo đảo như muốn ngã xuống.Kim quang trong mắt hắn giờ cũng nhạt đi rất nhiều, không còn chói mắt như lúc trước.Vây quanh Yêu Vương lúc này là ba Kim Nhãn Cương Thần và Nghịch Ương, có lẽ bọn họ cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.
“Gào!” Yêu Vương lại một lần nữa ngẩng đầu lên trời rống một tiếng, một cỗ khí thế bàng bạc đột nhiên lan tỏa, khí thế cực mạnh này đẩy lui mấy người Nghịch Ương.Trong miệng Yêu Vương có một quả cầu năng lượng màu xanh đang dần hình thành, hướng mà quả cầu đó sẽ bay đi chính là Hồng Quân thành.
Nghịch Ương sắc mặt đại biến, lớn tiếng quát: “Mọi người bằng mọi giá phải ngăn cản quả cầu đó lại, nếu không Hồng Quân thành sẽ thành tro bụi mất!” Mọi người đã thấy thực lực của Yêu Vương, nếu để quả cầu năng lượng này bắn vào Hồng Quân thành thì kết quả sẽ như thế nào?
“Hừ, da của quái vật này dày quá mức, không biết chúng ta chống trụ được bao lâu.” Huống Quang Nhân đã kích hoạt Chung Cực Biến Thân, tay cầm Thiên Thần Khí lại một lần nữa hung hăng đập vào Yêu Vương.
“Gào!” Một tiếng rống kinh khủng lại vang lên, quả cầu năng lượng chưa hoàn toàn đạt tới tối đa đã chớp lên bay về phía Hồng Quân thành.Nhưng nhìn bộ dạng của Yêu Vương, hình như sau khi bắn quả cầu năng lượng đó đi, nó cũng có chút thống khổ, đau đớn.
“Hắc hắc, quả nhiên là có hiệu quả!” Huống Hữu Sanh không để ý Yêu Vương đang nhìn Huống Quang Nhân với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, liền nhằm vào bụng dưới của Yêu Vương đánh mạnh.
Yêu Vương lại thống khổ kêu lên một tiếng, nhưng cũng chính lúc đó quả cầu năng lượng đã bay tới Hồng Quân thành và bạo phát.
“Uỳnh!” Một tiếng nổ lớn vang lên, Hồng Quân thành dưới một kích này đã bị phá hủy một phần ba.Thạch Thừa Thiên nhìn cảnh này thì hài lòng, đắc ý nói: “Hồng Quân thành cũng chẳng có gì đặc biệt, ta mất công chuẩn bị ba kiện vũ khí bí mật mà mới tung ra một kiện đã dẹp được Hồng Quân thành.”
Lâm Minh và Lâm Lượng nghe vậy thì có chút xấu hổ, trước khi đi bọn họ cũng chuẩn bị một kiện vũ khí bí mật, nhưng hiện tại nhìn thấy Yêu Vương thì ngay cả họ cũng không dám đem vũ khí bí mật của mình ra so sánh.
Chu Kinh chỉ lặng yên suy nghĩ, giờ này hắn đang tự hỏi có phải gia tộc mạnh nhất của Thần giới thứ nhất hiện nay sắp bị đổi chủ rồi hay không? Chu Thiên đã chết, sau này mình phi thăng thì sẽ không còn ai có khả năng chế trụ Yêu Vương này, hơn nữa bọn chúng còn có vô số yêu thú.Ngẩng đầu nhìn lên đám mây xám trên bầu trời, đột nhiên trong lòng Chu Kinh lại nổi lên một tia đồng tình, “Hồng Quân, ngươi không dễ dàng bị đánh bại như thế chứ? Tam đại thủ hộ thú tộc còn chưa ra quân mà!”
Đúng lúc này Hồng Quân đột nhiên xuất hiện, hai tay không ngừng vung lên, mười viên thần thạch màu xám từ không trung bay tới bao vây lấy Yêu Vương: “Mọi người phải nhanh lên kết thúc chiến đấu, ta không giữ Yêu Vương được lâu.”
Âm thanh của Hồng Quân vang lên trong đầu tất cả người của Thần giới thứ hai.Nếu Yêu Vương bị vây khốn thì người của Thần giới thứ nhất chắc chắn không phải là đối thủ của Thần giới thứ hai lúc này, đương nhiên phải cảm tạ Huyền Hổ Thú nhất tộc rồi.
“Hừ, cứ làm như chúng ta không có biện pháp sao?” Thạch Thừa Thiên cười lạnh, “Cao thủ của các ngươi còn không động tay nổi thì lấy cái gì uy hiếp chúng ta? Bên ta còn chưa tổn thất gì, lên!” Mười vị trưởng lão của Thạch gia cùng Lâm Minh, Lâm Lượng nhanh chóng lao vào cuộc chiến.
Hồng Quân cười lạnh một tiếng nói: “Được, sẽ như các ngươi mong muốn, trận đấu đầu tiên cũng là trận cuối cùng.”
“Hống!” Ngay lúc này âm thanh của mãnh thú lại vang lên, tiếp đó là tiếng phượng gáy, tiếng rồng ngâm.Ngay cả tộc trưởng của Huyền Long tộc, Huyền Phượng tộc, Huyền Vũ tộc cũng mang theo bốn mươi vạn tinh binh lao vào cuộc chiến chém giết.
Chu Kinh chứng kiến cảnh tượng này thì mỉm cười: “Hồng Quân, cuối cùng ngươi cũng đem toàn bộ chủ lực ra trận.” Dựa vào tư liệu của Chu Lam truyền về, Tứ đại thú tộc chính là toàn bộ thực lực của Hồng Quân.
“Đáng chết!” Thạch Thừa Thiên giận dữ mắng lớn rồi quay sang Hồng Quân run rẩy nói: “Hồng Quân, ngươi quả thật lợi hại, cả Tứ đại thú tộc cũng nguyện theo lời ngươi phân phó.” Hồng Quân không trả lời, Phá Thiên trong tay lóe lên, Nghịch Thiên Nhất Kiếm vội vã tung ra.Tuy ra tay vội vã nhưng sức mạnh không thể xem thường.
Thạch Thừa Thiên cũng biết chiêu này lợi hại, vội vàng bay ngược lại, miệng nói: “Được, được, Hồng Quân, ta sẽ đem toàn bộ gia sản của ta ra đánh một trận, một trận phân biệt thắng bại – sinh tử!” Vừa nói xong, chiếc hồ lô màu nâu xám lại xuất hiện trong tay hắn, ngay lập tức miệng hồ lô mở ra.
“Hút!” Chỉ thấy Yêu Vương đang bị Hồng Quân vây trong trận cùng những yêu thú đang đánh nhau sống chết với Huyền Hổ Thú trên bầu trời bất ngờ bị một cỗ hấp lực cường đại từ hồ lô hút lại.
“Khứ!” (Quay về) Khi miệng hồ lô mở ra, Yêu Vương và yêu thú vốn bị hút vào lại được thả ra.
“Cái gì?” Hồng Quân sắc mặt đại biến, hắn không ngờ Yêu Vương bị vây trong trận pháp của mình lại có thể bị hút vào hồ lô, một lát sau lại được thả ra.
“Hừ!” Thạch Thừa Thiên cười lạnh nói: “Hồng Quân, ngươi thấy gì chưa? Yêu Vương và chiếc hồ lô này chính là hai kiện vũ khí bí mật ta đặc biệt chuẩn bị cho Hồng Quân thành!” Cùng lúc đó trong đầu Lâm Lượng cùng Lâm Minh vang lên tiếng của Thạch Thừa Thiên: “Hai vị, giết được Hồng Quân hay không đều nhờ vào các vị, các vị cũng đừng giấu vũ khí bí mật làm gì nữa.”
Trong thâm tâm Lâm Minh và Lâm Lượng cười thầm.Thân hình hai người đột nhiên lóe lên, tránh được công kích và tới bên cạnh Hồng Quân.
“Hồng Quân, hôm nay ngươi nhất định phải chết, nhận mệnh đi!” Thần khí trong tay hai người được thu hồi, thay thế vào đó là hai miếng ngọc bội.
Hồng Quân chau mày, tuy không biết uy lực của ngọc bội kia là gì, nhưng nhìn vẻ mặt của Lâm Minh và Lâm Lượng thì biết ngay đồ vật này không dễ đối phó.
Đúng lúc này Yêu Vương rống lên một tiếng lớn, có lẽ bị Hồng Quân sử dụng trận pháp vây khốn nó đã thực sự phẫn nộ.Móng vuốt kéo theo thanh quang đánh về phía Hồng Quân.
Trên người Hồng Quân có Thượng phẩm Thiên Thần Khí chiến y nhưng cũng không dám đỡ đòn công kích này, lập tức nhảy lên né tránh.Nhưng khi nhảy lên Hồng Quân mới phát hiện thân thể mình không thể động đậy.Hai miếng ngọc bội của Lâm Minh và Lâm Lượng lúc này đã được phóng đại lên vô số lần, nhanh chóng phong tỏa Hồng Quân.Lực trói buộc này kỳ quái, không những trói buộc thân thể mà còn cắt đứt mối liên hệ của hắn với Vô Danh Vật Chất.Hắn không có thời gian mà hỏi tại sao, vì móng vuốt của Yêu Vương đã tới bên người.
Thạch Thừa Thiên thấy vậy thì hài lòng mỉm cười, thực lực của Yêu Vương thế nào hắn hiểu rõ nhất, dù trên người Hồng Quân có Thiên Thần Khí chiến y thì một kích toàn lực của Yêu Vương cũng không có khả năng chống đỡ.
“Bùng!” Ngay khi móng vuốt của Yêu Vương sắp chạm vào thân thể Hồng Quân thì một đạo thân ảnh lóe lên xuất hiện trước mặt Hồng Quân, âm thanh của Chu Lam vang lên trong đầu Hồng Quân: “Ngươi phải nhớ kỹ lý tưởng của mình, nhất định phải thực hiện nó!”
“Uỳnh!”
Trong đầu Hồng Quân như có tiếng sấm vang vọng, thân thể Chu Lam chỉ cản được móng vuốt của Yêu Vương một chút, trong phút chốc hóa thành tro tàn và trở thành một phần của vật chất màu xám.
Chu Lam vốn là gián điệp của Chu gia, nhưng vì muốn hoàn thành lý tưởng của mình nên hi sinh cứu Hồng Quân.
“A…A…A…A!” Hồng Quân điên cuồng hét lên, căm phẫn đến cực độ, nhưng thân thể đang bị hai miếng ngọc bội chế trụ, không thể động đậy, chỉ còn biết hét lên đau đớn.
“Hừ, chút thực lực nhỏ nhoi mà muốn thay đổi vận mệnh của Hồng Quân sao?” Thạch Thừa Thiên cười lạnh.
Yêu Vương lại rống lớn một tiếng, móng vuốt kéo theo thanh quang lại một lần nữa hướng về Hồng Quân.
Thấy mọi người đang bị Thần giới thứ hai quấn lấy, Hồng Quân đột nhiên nở nụ cười, nụ cười có chút bất đắc dĩ, có chút tàn nhẫn.
“Băng Nhi, từ lâu ta có một câu muốn nói với muội, đó là ta yêu muội!” Âm thanh của Hồng Quân vang lên trong đầu La Băng.
La Băng hoảng sợ, kinh hãi quay đầu nhìn quanh, sao Hồng Quân lại nói lời này vào lúc này? Nàng muốn hỏi lại.
“Uỳnh!” Không có sự chuẩn bị, không hề có dấu hiệu báo trước, vị trí Hồng Quân đang đứng đột nhiên nổ tung, một dòng năng lượng khổng lồ tràn ra bao quanh lấy Lâm Minh, Lâm Lượng cùng Yêu Vương, những người ở xa mới may mắn tránh thoát được vụ nổ này.

☀️ 🌙