Chương 1639 Phệ hồn (2)

🎧 Đang phát: Chương 1639

– Ah.
Một chiến binh Hải tộc thét lên đau đớn.
Một luồng sáng xuyên qua người hắn, thoát ra từ phía sau lưng, ngậm theo một bóng mờ nhạt.Nhìn kỹ, bóng mờ vàng nhạt kia chính là hình dạng của chiến binh Hải tộc, vẻ mặt kinh hoàng, tứ chi giãy giụa vô ích, bị gương mặt kia ăn tươi.
Gương mặt kia sau khi ăn tươi linh hồn chiến binh Hải tộc thì lớn hơn, lộ vẻ hài lòng, nhưng dường như lại đói bụng, nhìn chằm chằm một chiến binh gần đó lao tới.
– Ah.
Tên chiến binh kia là người, thấy luồng sáng lao đến thì kinh hãi, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, cười lớn:
– Ha ha, ta quên, đại nhân là người của chúng ta, thất lễ, thất lễ.
Hắn tươi cười với luồng sáng đang tới, gật đầu chào hỏi.
Gương mặt kia càng thêm vui vẻ, xuyên qua người hắn, ngậm theo linh hồn tên chiến binh này.Linh hồn lộ vẻ kinh hoàng, không thể tin, bị mặt quỷ nuốt chửng, mặt quỷ lại lớn thêm.
– Chuyện gì xảy ra?
Mọi người kinh ngạc, cảm thấy rợn người:
– Sao lại ăn cả người một nhà?
Khi họ còn ngơ ngác, vô số luồng sáng từ trên trời bay xuống, mỗi luồng là một gương mặt quỷ, ăn sạch linh hồn hàng trăm chiến binh, không ít trong số đó là người.
Đội Chiến Nhận cũng kinh sợ, hiểu được hàm ý cẩn thận của Lý Vân Tiêu.Lúc trước họ còn coi thường, giờ thì hận không thể bỏ chạy, đánh kiểu gì đây?
Hai luồng sáng ăn sạch Hải tộc trước mặt đội Chiến Nhận, lớn hơn rồi tấn công họ.
Mọi người biến sắc, mồ hôi rơi như mưa.Thứ đáng sợ nhất là thứ không biết, vật này chưa ai gặp, lại còn ăn trực tiếp linh hồn, ai cũng run sợ.
“Vút vút”
Hai đạo đao quang xẹt qua, chém hai mặt quỷ.
Hai mặt quỷ bị chém thành bốn mảnh hóa thành bốn luồng sáng xanh, lượn trên không rồi hợp lại, biến thành một mặt quỷ lớn hơn, há miệng cắn tới.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, Hồn nô này đã cấp huyền kim, dù hóa thân vô số, cũng không thể giết bằng lực lượng bình thường.Dùng đế khí trấn áp là nhanh nhất, nhưng lúc này hắn không thể thi triển.
Đành phải xuất đao, chém nát hồn nô.
Tuy không thể giết chết, nhưng mỗi lần bị chém, hồn nô mất đi một ít lực lượng, tự bảo vệ mình cũng đủ.
Hơn nữa, trong đội ngũ cấp một của loài người cũng có Võ Đế, trong lúc kinh sợ cũng dùng đế khí giết không ít hồn nô.
Lúc này, Ninh Hoài Thụ trên đài quan chiến tức giận, hét lớn:
– Đoạn Thiên Hữu, ngươi đáng chết!
Đoạn Thiên Hữu run lên, một luồng khí tức nguy hiểm từ đài quan chiến truyền tới.Trong mắt Ninh Hoài Thụ đầy sát ý, lòng bàn tay dâng lên ánh sáng vàng, dường như muốn giết hắn.
Hắn sợ hãi, vội nói:
– Hiểu lầm, hiểu lầm, đây là hiểu lầm.Hoài Thụ đại nhân bớt giận.
Hắn bấm niệm pháp quyết, đánh vào Phệ Hồn Phiên, hồn nô trên chiến trường dừng lại, phân biệt địch ta, chỉ tấn công Hải tộc.
Sắc mặt Ninh Hoài Thụ thay đổi, cuối cùng tán đi ánh sáng vàng trong tay, lạnh giọng:
– Nếu ta còn thấy ngươi giết một đồng loại nào nữa, ta sẽ phanh thây ngươi.
Đoạn Thiên Hữu cười gượng, thầm nghĩ đáng tiếc.
Loài người có ưu thế trí tuệ, linh hồn cũng mạnh hơn các chủng tộc khác.Trong tình huống tu vị ngang nhau, hấp thụ một cường giả Nhân tộc sánh bằng năm Hải tộc, nên trong “hiểu lầm” vừa rồi hắn chủ yếu ăn linh hồn người.Chỉ mấy hơi thở đã có gần trăm người bị hắn ăn mất sinh hồn.
Phó Nghi Xuân lạnh giọng:
– Khó trách Phệ Hồn Tông bị thiên hạ chung phạt, công pháp và tâm tính như vậy thật quá tà ác.
Trang Sinh kinh hãi, thở dài:
– Nên Phệ Hồn Tông có luật không được lạm sát, mới giữ được đường sống.Nếu không, đại lục nổi giận, họ không thể tồn tại.
Thuật Luyện Sư càng e ngại người Phệ Hồn Tộc, linh hồn của Thuật Luyện Sư là thứ họ thích nhất.Trang Sinh cảm thấy Đoạn Thiên Hữu nhìn hắn như nhìn thức ăn.Lúc trước còn lơ đễnh, giờ thì đổ mồ hôi lạnh.
Ninh Hoài Thụ hừ lạnh:
– Nếu không phải công pháp của hắn có chỗ dùng, ta đã giết hắn rồi.
Hồn nô bên ngoài đại thành sau khi phân biệt địch ta, loài người thở phào, nhưng vẫn cảnh giác, thấy hồn nô lao tới thì tránh xa.
Áp lực chiến đấu của họ cũng giảm, Hải tộc trở nên hỗn loạn.
Tuy nhiên, họ cũng phát hiện, hồn nô tuy không chết, nhưng có thể đánh tan, ít nhất có thể bảo toàn tính mạng.
Sắc mặt Đoạn Thiên Hữu lạnh xuống, tốc độ nuốt sinh hồn của hồn nô chậm lại, dù hóa thân vô số, mỗi đạo lại rất yếu.
Hắn biến đổi quyết ấn, hóa ra một ký hiệu, điểm xuống, một mảnh hào quang như cánh hoa rơi vãi, những hồn nô rải rác bắt đầu ngưng tụ, càng biến càng lớn.
Chỉ mấy hơi, mấy trăm hồn nô đã biến thành ba cái, mỗi cái đều tán ra kim quang, cười quái dị lao vào đám Hải tộc.
Lần này thì hoàn toàn không thể địch nổi, công kích của Hải tộc rơi vào Hồn nô kim sắc như đá chìm đáy biển.
Ba Hồn nô kim sắc cắn nuốt từng ngụm, một lần ăn mấy người, linh hồn Hải tộc không kịp giãy giụa đã bị nuốt vào.
“Ầm ầm”
Trên bầu trời chấn động, một lực lượng cực kỳ uy mãnh nổ tung, một đạo kình khí màu xanh da trời từ trên trời rơi xuống, đánh lên một đầu Hồn nô kim sắc.

☀️ 🌙