Đang phát: Chương 1637
– Nhổ vào, đừng có mà xạo ke với ta!
Lý Vân Tiêu giận dữ:
– Bọn Hải tộc đáng ghét, chỉ vì một khối Hồng Thạch mà gây ra chiến tranh giữa hai tộc, vậy thì đừng trách ta không khách khí!
Yêu Long cãi lại:
– Đáng ghét là ngươi đó, lấy đồ của người ta còn trách người ta tìm tới tận cửa?
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu Hồng Thạch là đồ vật vô tri vô giác thì ta trả, nhưng giờ nó đã hóa thành người sống, còn nuốt cả Nghê Thạch của ta rồi, ta trả kiểu gì?
Trong lúc nói chuyện, thêm hơn chục tên Hải tộc nữa chết dưới đao của hắn.Mấy tên Vũ Tôn cấp thấp thì một đao đi mấy mạng.
Đám Hải tộc xung quanh hắn cũng phát cuồng, mắt đỏ ngầu, không cần chiêu thức gì, cứ gào thét xông lên tự sát.
– Hừ!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, ném chiến đao ra, bản thân thì đứng giữa không trung.
Chiến đao “vù vù” chém liên tục trên không, xoay tròn quanh hắn, vô số đao mang tỏa ra xung quanh.
– Ầm ầm ầm!
Đám Hải tộc còn chưa kịp lao vào thì đã bị chém nát trên không, tiếng nổ vang liên hồi.
Hải tộc không sợ chết, nhưng kiểu tự sát như thiêu thân này vẫn khiến chúng kinh sợ.Chiến đao xoay mấy vòng, Lý Vân Tiêu thu đao về, tất cả vội lùi lại, không ai dám xông lên nữa.
Lý Vân Tiêu lộ vẻ lạnh lùng, tiếp tục tiến về phía Hải tộc.
“Ào ào” một tiếng, Hải tộc tản ra hai bên, nhường đường cho hắn, khiến Lý Vân Tiêu ngạc nhiên.
Thấy Hải tộc sợ hãi run rẩy, sát ý trong mắt hắn tan biến, lòng bình tĩnh lại.
Dù là dị tộc, không thông minh lắm, chỉ biết xông lên, nhưng chúng cũng là sinh linh, ai mà không sợ chết? Ai muốn chết một cách vô nghĩa?
Nhưng trong chiến tranh, ai cũng không thể tự quyết định được.
Lý Vân Tiêu không đuổi giết nữa, mà quay lại chỗ đồng đội, mặt lạnh tanh, vung đao chém giết, như trở lại năm xưa, một mình giết vô số cường giả trên biển.
Sau khi Lý Vân Tiêu rời đi, áp lực lên đội Chiến Nhận tăng lên, bị Hải tộc bao vây, vòng vây thu hẹp lại, ai nấy đều mắt đỏ ngầu, trên người dính đầy máu, không biết của ai, trong đầu chỉ có “Giết! Giết! Giết!”.
Trần Trọng Uy thì dữ tợn, hận cũ thù mới tính cả, hận không thể cắn xé bọn Hải tộc.
– Xé!
Khi hắn bị hai gã Vũ Tôn vây công, nguy hiểm cận kề, hai đạo quang mang xẹt qua, hai tên kia lập tức bị chém làm đôi, rơi xuống.
Máu bắn lên mặt hắn, hắn ngạc nhiên thấy Lý Vân Tiêu mặt lạnh tanh.
– Phi Dương đại nhân…
Trần Trọng Uy biết Lý Vân Tiêu mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến thế, ngây người ra.
Lý Vân Tiêu không nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nói:
– Đừng có chết.
Đao mang lại xẹt qua, chém về phía đám Hải tộc đang vây công đồng đội.
Trần Trọng Uy cảm động, nhìn quanh rồi vội lui về vòng chiến của đội Chiến Nhận.
Lý Vân Tiêu trở lại, áp lực của mọi người giảm hẳn, có thời gian thở dốc.
Vòng chiến càng ngày càng nhỏ, xác chết chồng chất, ai trên đài cũng tái mặt.
Họ từng giết người không ít, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cảnh giết chóc kinh hoàng thế này, nhiệt huyết sôi trào, chỉ muốn lao ra giết địch.
Chỉ có một người, càng có nhiều người chết, hắn càng hưng phấn, không kìm được liếm môi.
Trang Sinh quay lại nhìn hắn:
– Thiên Hữu đại nhân, sắp được rồi chứ?
– Khặc khặc…
Đoạn Thiên Hữu lè lưỡi liếm môi, cười quái dị, khiến ai cũng rợn người, ghê tởm.
Mấy người bên cạnh hừ lạnh, tránh xa hắn.
Đoạn Thiên Hữu không để ý, cười nói:
– Gần rồi, nhiều thêm chút nữa càng tốt, lần này không uổng công, ta mong chiến sự lớn hơn nữa, khặc khặc…
Ninh Hoài Thụ cũng tái mặt, buồn nôn nhưng vẫn cố cười:
– Nếu Thiên Hữu đại nhân thích cảnh này, sao không phái thêm môn đệ đến?
– Không, không, không!
Đoạn Thiên Hữu lắc đầu, mắt sáng lên:
– Mấy oan hồn lệ quỷ này một mình ta ăn còn không đủ, sao chia cho người khác? Trừ khi chiến sự lớn hơn, các ngươi chết cả trăm cao thủ thì còn được, ha ha ha…
Trang Sinh cười khổ:
– Nếu có cả trăm cao thủ Vũ Đế chết thì Đông Vực coi như xong.
Đoạn Thiên Hữu cười quái dị:
– Khặc khặc khặc khặc, nếu có một trăm oan hồn Vũ Đế, ta luyện ra Thiên cấp Kim Hồn, giúp các ngươi báo thù!
Ai cũng thấy lạnh sống lưng, nhưng không ai dám trêu vào Phệ Hồn Tông.Dù sao giờ mọi người cùng chiến tuyến, hắn càng mạnh càng có lợi, nên ai nấy cũng làm lơ.
Đoạn Thiên Hữu cười một lúc rồi thôi, nhìn ra ngoài, lè lưỡi liếm môi liên tục, nuốt nước miếng ừng ực.
– Sắp được rồi!
Khi mọi người nghe tiếng nuốt nước miếng đến sởn da gà, gần như hết chịu nổi thì Đoạn Thiên Hữu cười lớn, hóa thành một đạo quang mang lao ra.
Hắn hiện thân trên không, nhìn xuống chiến trường, ném ra một cây Phệ Hồn Phiên, phấp phới bay lên, càng lúc càng lớn.
Trường phiên bay phấp phới, những phù văn đen kỳ dị bay ra, xoay quanh trên không trung, kết thành một trận pháp nhỏ màu đen, tỏa ra lực lượng kỳ lạ.
Cả bầu trời tối sầm lại, như màn đêm buông xuống, không một tia sáng.
