Đang phát: Chương 1634
Không ổn rồi, dù là kẻ ngốc cũng biết tảng thiên thạch đen kịt này có vấn đề, huống chi gã Đại Ất Tiên kia.Ban đầu nó chỉ bay quanh quẩn trong phạm vi một trượng, giờ đã tăng lên mấy trượng rồi, mà vẫn còn đang tiếp tục lớn hơn.
Dù biết rõ là bị đánh lén, gã Đại Ất Tiên kia cũng không quá sợ hãi.Cùng lắm cũng chỉ là pháp bảo của một tên Huyền Tiên sơ kỳ, dù có thể khiến mình bị bất ngờ, thì cũng chẳng sao cả.Huống hồ, hắn còn chưa chắc đã đánh lén được mình.
Ầm…
Hộ thuẫn vừa mới được kích hoạt, thì tảng thiên thạch đen kia cũng ập tới.
Răng rắc…
Một sức mạnh kinh khủng truyền đến, đây tuyệt đối không phải là sức mạnh của một Huyền Tiên sơ kỳ.Nó giống như sức mạnh của tự nhiên, hơn nữa không hề suy yếu khi bị cản trở.Tảng đá đen khổng lồ va vào tấm chắn, ngược lại còn phát ra một sức mạnh khủng khiếp hơn.
Tấm chắn chưa kịp hoàn toàn hình thành đã vỡ vụn ngay lập tức.Gã Đại Ất Tiên còn chưa kịp nhìn rõ tảng đá đen trước mặt là gì, thì nó đã đập thẳng vào ngực gã.
Rắc rắc…
Lần này Đại Ất Tiên nghe rất rõ, đây không phải là âm thanh tấm chắn vỡ vụn, mà là âm thanh thân thể gã tan nát.
Phụt…
Một ngụm máu tươi phun ra, ngay lập tức bị lỗ hổng đen vô tận kia nuốt chửng.Gã Đại Ất Tiên biết mình đã đánh giá sai thực lực của Diệp Mặc.Đối phương đâu chỉ may mắn giết được Huyền Tiên hậu kỳ? Hắn là một Huyền Tiên biến thái không hề kém cạnh mình.
Điều khiến gã kinh hãi hơn chính là pháp bảo quả cân của Diệp Mặc quá mức kinh khủng.Gã chưa từng thấy loại pháp bảo nào như vậy.Pháp bảo hình tiểu sơn thì gã thấy nhiều rồi, nhưng đâu có cái Hắc Thạch Cân nào biến thái như thế này? Trọng lượng của nó thực sự nặng như núi, hơn nữa sức mạnh lại không hề lan tỏa, mà hoàn toàn tập trung lên người gã.
Nếu không tìm cách trốn thoát, hôm nay đây chính là nơi chôn xác gã.
Gã Đại Ất Tiên không kịp quan tâm tới bản lĩnh thông thiên của Diệp Mặc, thần thức điên cuồng bao phủ toàn thân, gã muốn thiêu đốt thức hải để trốn thoát.Dù là bức tranh sơn thủy mà gã coi như bảo bối, lúc này cũng không còn quan trọng nữa.
– Trốn được sao?
Diệp Mặc cười khẩy.Vô Ảnh mai phục một bên lao ra, quả cân đen khổng lồ giống như thiên thạch vừa nãy lại một lần nữa đánh tới.Lưới thần thức được giăng ra, hoàn toàn vây lấy Đại Ất Tiên.
– Ngươi dám giết ta? Ta là Tiên chấp sự của Tiên thuyền, giết ta rồi, đến nguyên thần cũng bị thiêu đốt…
Tên Đại Ất Tiên bị lưới thần thức của Diệp Mặc vây lại, Vô Ảnh cũng đồng thời đánh lén tới, gã biết rõ Diệp Mặc còn rất nhiều đòn sát thủ.Lúc trước trên đấu đài ở khoang hạng C, Diệp Mặc mới chỉ thể hiện một phần nhỏ sức mạnh mà thôi.Lúc trước gã nghi ngờ Diệp Mặc ẩn giấu thực lực, bây giờ quả nhiên là vậy.Điều duy nhất gã không ngờ tới chính là, thực lực mà Diệp Mặc ẩn giấu lại mạnh đến vậy.
Thiên thạch đen khổng lồ lại một lần nữa đập xuống, gã biết rõ phản kháng cũng vô ích.Cho dù vừa rồi Diệp Mặc không dùng thiên thạch, gã cũng chưa chắc đã thắng được tên Huyền Tiên sơ kỳ biến thái này.
– Ta không dám giết anh…
Lời nói của Diệp Mặc khiến gã có chút yên tâm, đang chuẩn bị mở miệng hứa hẹn, thì quả cân khổng lồ kia không hề dừng lại, mà đã đập tới đỉnh đầu gã.Lúc này gã mới nghe thấy hai chữ “mới lạ” cuối cùng của Diệp Mặc.
Bóng tối vô biên ập đến, thân thể gã bị quả cân khổng lồ màu đen kia đập thành bánh thịt, nguyên thần cũng đã rơi vào miệng Vô Ảnh Thao Thiết rồi, hối hận cũng vô ích.Bây giờ gã chỉ có thể hối hận, không phải hối hận vì muốn giết một tên Huyền Tiên sơ kỳ biến thái như Diệp Mặc, mà là hối hận vì không xác định được cách tốt nhất để giết chết Diệp Mặc, hối hận vì sau khi bị thương còn muốn ra tay với Diệp Mặc.
Diệp Mặc thở ra, lập tức thu lại nhẫn trữ vật của Đại Ất Tiên, đồng thời cuộn bức tranh sơn thủy đang rơi xuống kia lại.
Bức tranh sơn thủy bị Diệp Mặc lấy đi, tên Tiên chấp sự Đại Ất Tiên cũng bị Diệp Mặc giết chết, Chân Băng Du lúc này mới hoàn hồn, cô lập tức hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra, khuôn mặt ửng đỏ, có chút xấu hổ.
Cô biết rõ với đạo tâm của mình, dù bị bức tranh sơn thủy kia hấp dẫn, cũng sẽ không thất thần nhanh như vậy.Ngoài việc lực tiên nguyên đã mất đi, thì cũng có liên quan đến việc cô vừa nãy suy nghĩ lung tung.Nếu như cô không nghĩ ngợi vớ vẩn, Chân Băng Du chắc chắn rằng dù bức tranh sơn thủy kia có lợi hại, bản thân mình cũng sẽ không bị hấp dẫn nhanh đến vậy.
– Chúng ta đi nhanh thôi, nơi này không phải là nơi nên ở lâu.
Diệp Mặc sau khi thu đồ đạc lại, không thèm nhìn, lập tức điều khiển Thanh Nguyệt sang một hướng khác.
– Anh chẳng phải vừa mới giết một tiên chấp sự sao?
Chân Băng Du nghi ngờ hỏi Diệp Mặc, đồng thời trong lòng cũng cực kỳ khâm phục Diệp Mặc.
Một Huyền Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc lại giết được Đại Ất Tiên, dù quả cân của hắn có nghịch thiên, cũng là một chuyện kinh người rồi.Ít nhất cô chưa bao giờ nghe nói Huyền Tiên sơ kỳ lại có thể chém giết Đại Ất Tiên, mà bây giờ chẳng những cô nghe nói, thậm chí còn tận mắt chứng kiến.
– Tên Tiên chấp sự vừa rồi trọng thương mới đến, vết thương của gã chắc hẳn không phải là đánh nhau với người khác mà có.Nói không chừng là phong bạo hoặc vẫn thạch trong hư không, hoặc là thứ gì khác gây ra.Hơn nữa tên Tiên chấp sự đó vừa đến đã muốn ra tay, là muốn nhanh chóng giết chúng ta, có thể thấy gã vẫn còn đồng bọn.
Diệp Mặc vừa nói, Thanh Nguyệt cũng không chậm trễ, mà đã tăng tốc hoàn toàn.
Chân Băng Du lập tức hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc:
– Anh nói đồng bọn của gã có thể quay lại?
– Không phải là có thể, mà là chắc chắn.Trên Tiên thuyền, Tiên chấp sự cũng có địa vị nhất định, cho dù là trong hư không, cũng chắc chắn có đồng bọn liên hệ với gã, đáng tiếc tu vi của tôi quá thấp.Nếu không, chỉ cần một đao thôi là cũng có thể phát tài rồi.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nói.
Vết thương của tên Tiên chấp sự kia không phải là do đánh nhau mà có, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết.Hắn mặc dù giết được đối phương rồi, nhưng biết nơi này không thể ở lâu được.Nếu như bị người ta hiềm nghi, thì chết là cái chắc.Giết một Tiên chấp sự của Tiên thuyền, tội danh này không hề nhỏ.Huống chi đến lúc đó hắn đối mặt không phải là tội danh giết Tiên chấp sự, mà chính là tại sao lại có thể giết chết Tiên chấp sự, trừ phi hắn không quay về Tiên thuyền.
Trong hư không giới vực, lúc nào cũng phải chú ý đến phong bạo hư không và đám vẫn thạch hư không, còn có cả lốc xoáy hư không nữa, nếu như không thể quay về Tiên thuyền, ở nơi không thể tu luyện này chỉ có đợi chết.
Chân Băng Du vừa định hỏi thăm Diệp Mặc về nhẫn trữ vật của tên Tiên chấp sự kia có vấn đề gì hay không, thì lại nhìn thấy lốc xoáy vẫn thạch đầy trời đang cuốn đến.Loại lốc xoáy vẫn thạch đáng sợ kia, thậm chí có thể nuốt trọn cả hư không, còn chưa đến trước mặt, đã hình thành từng lốc xoáy sụp đổ không gian.Cô lập tức sững người, lốc xoáy vẫn thạch khủng bố này ai mà có thể ngăn lại được? Cho dù là Tiên Vương xông đến cũng chỉ có một chữ chết.
– Là bão lốc xoáy vẫn thạch…
Chân Băng Du sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói ra bốn chữ này, lập tức cảm thấy tay của Diệp Mặc vỗ lên lưng cô, khiến cô choáng váng ngay tức khắc.
Trong nháy mắt, lốc bão vẫn thạch đầy trời kia đã đến trước mặt Diệp Mặc, còn lúc này thì Diệp Mặc vừa mới thu lại Thanh Nguyệt.
Loại lốc xoáy cực kinh khủng này, còn có một lực hút kinh khủng, cho dù Tiên Vương cũng chưa chắc có thể xông ra khỏi lốc xoáy này, đừng nói gì đến hai người Diệp Mặc và Chân Băng Du.
Diệp Mặc nhìn thấy lốc bão vẫn thạch sớm hơn Chân Băng Du một chút, hắn làm Chân Băng Du ngất đi, thu lại Thanh Nguyệt, rồi tiến vào Thế giới trang vàng, cũng chỉ trong nháy mắt.
Ngũ hành của Thế giới trang vàng không được đầy đủ, một mình Diệp Mặc tiến vào thì có thể, nhưng còn dẫn theo Chân Băng Du, tuyệt đối không quá được năm giây.
Diệp Mặc chỉ có thể tranh thủ năm giây này để vượt qua lốc bão hư không kia, hắn biết bão không gian, đặc biệt là bão vẫn thạch đến nhanh đi lại càng nhanh.Nếu như sau năm giây, lốc bão hư không bên ngoài còn chưa qua, hắn sẽ lại tiến vào Thế giới trang vàng.
Quả nhiên, Diệp Mặc vừa mới dẫn Chân Băng Du tiến vào Thế giới trang vàng, vừa khó khăn qua được mấy giây, thì lại bị Thế giới trang vàng đẩy ra.
Bộp…
Diệp Mặc vừa mới đi ra, đã bị lốc bão hư không quét trúng, lập tức giống như một ngôi sao bị bay ra ngoài.
Diệp Mặc thở phào, đồng thời thầm mắng mình quá ngây thơ.Đối diện với lốc bão hư không đáng sợ này, một khi hắn từ Thế giới trang vàng đi ra, cũng không có cơ hội lần thứ hai tiến vào.
May là hắn mặc dù bị đuôi của lốc bão đập trúng, nhưng cũng đã ra bên ngoài lốc bão rồi, thời gian năm giây cũng đã cứu hắn một lần.
Lúc này Diệp Mặc giống như con rối của lốc xoáy, bay tròn xung quanh lốc xoáy kia, nhanh chóng biến mất khỏi vị trí của bão không gian.
Ngay lúc Diệp Mặc đang bị lốc xoáy điên cuồng đáng sợ kia quét khiến cho đầu óc choáng váng, thì sức mạnh của cơn bão cuối cùng cũng giảm chậm lại.Diệp Mặc cố gắng vận chuyển Tiên nguyên khống chế thân hình, sắc mặt tái nhợt sau khi nuốt một viên đan dược, sau đó đánh thức Chân Băng Du dậy.
– Chúng ta chết rồi?
Chân Băng Du sau khi hỏi câu đầu tiên, liền biết mình nói sai rồi, nơi này vẫn là một màn đen tối, chết thế nào được?
– Anh làm thế nào mà thoát ra được?
Chân Băng Du run giọng hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc điều động tiên nguyên và thần thức, rồi mới nói:
– May mắn thôi, chúng ta bây giờ cứ ở trong này bắt Hư Không Phi Tuyết.Vừa nãy tôi điều tra rồi, dùng bàn định vị hư không vẫn có thể tìm được vị trí của Tiên thuyền.Lần này may mắn không chết, nếu không thì chúng ta cũng đã mất phương hướng rồi.
Chân Băng Du gật đầu, không nói gì, Diệp Mặc đối xử với cô không tệ, đó chỉ là bản tính của hắn.Nhưng từ sâu thẳm đáy lòng, hắn vẫn còn chút đề phòng với cô.Giống như lúc trước, sau khi cô hôn mê, Diệp Mặc dẫn cô chạy thoát khỏi lốc bão hư không, bất luận là Diệp Mặc dùng cách nào, thì cũng không muốn cô biết.
Nhưng cô cũng không có gì là không thoải mái và có cách nghĩ nào khác, ngược lại cô cho rằng cách làm của Diệp Mặc là bình thường, dù sao cô cũng chẳng liên quan gì đến Diệp Mặc cả.Biết Diệp Mặc có bí mật là một chuyện, biết Diệp Mặc có bí mật gì, đó lại là một chuyện khác.
– Uhm.
Diệp Mặc đã nói ở lại đây, Chân Băng Du rõ ràng sẽ không phản đối.
Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, ngay lập tức lấy ra nhẫn trữ vật của tên Đại Ất Tiên kia.Tên Đại Ất Tiên lúc trước bị hắn giết là một Tiên chấp sự, ở khoang hạng C thu nhiều tiên tinh như vậy, cho dù có gì cũng cần phải nộp lên trên trước, tiên tinh trên người y tuyệt đối không ít, ít nhất, tiên tinh thế chấp kia y cũng chưa nộp lên.
