Đang phát: Chương 1631
Vũ Vương nhị trọng mặc bộ giáp kỳ dị, trông như một lớp thịt dày bao bọc cơ thể, cảm nhận được động tĩnh phía sau liền lập tức quay đầu.
Vụt!
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau nhói lan tỏa từ eo hắn, ánh sáng xanh loé lên xé toạc thân thể, xuyên qua vùng bụng mang theo chất lỏng tanh tưởi.Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, hắn thấy rõ thân thể mình bị đôi cánh Huyễn Ảnh Thanh Vũ xé tan.
– Kẻ thứ mười một!
Giọng nói lạnh lùng vang lên, Lục Thiếu Du đã xuất hiện bên cạnh vị ngũ trưởng lão.
– Ta liều mạng với ngươi!
Ngũ trưởng lão, một Vũ Vương tứ trọng không hề yếu, cảm nhận được nguy hiểm sau lưng liền xoay người lao về phía Lục Thiếu Du với tốc độ kinh người.Chân khí bùng nổ, năng lượng hệ hỏa tụ lại, biến thành dải lụa lửa cuồn cuộn trút xuống Lục Thiếu Du.
– Ngươi lấy gì để liều mạng với ta?
Không gian hệ thổ bao phủ, ngọn lửa vừa tiến vào liền tan biến gần hết, cùng lúc đó một trảo ấn giáng xuống người ngũ trưởng lão.
Ầm ầm!
Không gian vỡ thành bốn năm mảnh, kình khí khủng khiếp bạo phát, thân thể Vũ Vương tứ trọng tan thành huyết vụ, ngay cả hồn anh cũng không kịp trốn thoát.
Vù vù!
Khi ba người Âm Hồn Vương lao tới, Lục Thiếu Du lại biến mất, bọn chúng chỉ có thể đuổi theo trong vô vọng.
– Kẻ thứ mười hai!
Lại một Linh Vương nhị trọng bị đôi cánh Huyễn Ảnh Thanh Vũ chém thành hai nửa, hồn anh bay về phía ấn đường Lục Thiếu Du, nhưng lại bị con dao găm màu vàng nuốt chửng.
Trong nháy mắt, Lục Thiếu Du đã đứng trước mặt Vũ Vương ngũ trọng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh khiến vị tứ trưởng lão rùng mình.
– Ta liều mạng với ngươi!
Tứ trưởng lão không còn đường lui, nghiến răng lấy ra một cây trường thương màu vàng, mang theo khí thế hủy diệt đâm thẳng vào ngực Lục Thiếu Du.
– Phá!
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, tay phải vung lên tạo thành một lốc xoáy không gian, nghiền nát mũi thương đang lao tới.
Xuy xuy!
Thương mang chạm vào lốc xoáy liền vỡ vụn, biến mất không dấu vết, trường thương dài hàng chục mét đều bị lốc xoáy của Lục Thiếu Du nuốt chửng.
Tứ trưởng lão hoảng hốt, muốn rút thương về nhưng phát hiện nó bị lốc xoáy hút chặt, không thể lay chuyển.
– Vũ Linh khí hoàng cấp nằm trong tay ngươi chỉ là lãng phí!
Trảo ấn thu lại, trường thương run rẩy rồi lập tức thoát khỏi tay tứ trưởng lão, bay vào trong trữ vật giới chỉ của Lục Thiếu Du.
– Cẩn thận!
Cự Sơn Vương hét lớn, lao thẳng tới chỗ Lục Thiếu Du.
Xuy!
Cùng lúc đó, Lục Thiếu Du đã xuất hiện bên cạnh tứ trưởng lão, tóm chặt lấy hắn.
– Tiến thêm một bước, hắn sẽ chết rất thảm!
Lục Thiếu Du lơ lửng trên không, tay giữ chặt tứ trưởng lão.
– Khốn kiếp, mau thả người!
Ba bóng người lao tới, tạo thành thế tam giác bao vây Lục Thiếu Du.Thấy con tin trong tay hắn, bọn chúng không dám tiến thêm, sắc mặt dữ tợn nhưng bất lực.
– Ha ha, sao ta phải thả người? Vừa rồi các ngươi không phải rất hung hăng sao? Các ngươi sợ rồi à? Người của Thiên Hạp đảo đều là lũ vô dụng!
Lục Thiếu Du cười nham hiểm.
– Hô!
Từ xa, đám đông vây xem chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, xôn xao bàn tán.
Người của Nhật Sát các kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, tổng cộng mười hai Linh Vương, Vũ Vương lại bị tàn sát chỉ trong chớp mắt.Thực lực của Lục Thiếu Du đáng sợ đến mức nào?
Lạc Kiến Hồng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhìn chằm chằm chiến trường, ánh mắt lóe lên, không biết đang suy tính điều gì.
Vào lúc này, Vũ Suất, Linh Suất của Thiên Hạp đảo kinh hãi tột độ.Chứng kiến các trưởng lão bị Lục Thiếu Du đánh chết, ánh mắt bọn chúng nhìn hắn như nhìn một ác thần, một cơn ác mộng của Thiên Hạp đảo.
– Lão đại, thực lực lại tiến bộ rồi!
Bốn người Tiểu Long đứng từ xa quan sát, ánh mắt Tiểu Long lộ rõ vẻ thích thú.
– Lục Thiếu Du, mau thả người, nếu không rơi vào tay ta, ta nhất định khiến ngươi sống không bằng chết.Thiên Hạp đảo và ngươi không đội trời chung!
Âm Hồn Vương nhìn Lục Thiếu Du, mắt đỏ ngầu, mặt mày dữ tợn, giận dữ tột cùng.
Lục Thiếu Du lơ lửng trên không, tay phải giữ chặt tứ trưởng lão, toàn thân bao phủ trong Thanh Linh khải giáp, khóe môi nở nụ cười nhạt.
– Thiên Hạp đảo của các ngươi còn lại mấy người mà dám nói không đội trời chung với ta? Thiên Hạp đảo của các ngươi còn chưa đủ tư cách!
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói, sát khí lan tỏa, nhiệt độ không gian như giảm xuống.
– Lục Thiếu Du, có bản lĩnh thì thả người ra, chúng ta đấu một trận sòng phẳng!
Âm Hồn Vương nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt tràn ngập tức giận.
