Chương 1630 Lui địch

🎧 Đang phát: Chương 1630

– Chết tiệt!
Từ xa, Lực Kình thống lĩnh gào thét, mắt đỏ ngầu, chực chờ xông lên giao chiến.
– Dừng lại!
Sửu Ngư thống lĩnh quát lớn:
– Trận này thua rồi, không cứu vãn được, ngươi muốn chết vô ích à?
– Bọn Nhân tộc kia quá đê tiện, chỉ biết dựa vào trận pháp, trốn trong thành không dám ra!
Lực Kình thống lĩnh gầm rú, đám Hải tộc xung quanh sợ hãi lùi xa, sợ bị hắn trút giận.
Sửu Ngư thống lĩnh cười lạnh:
– Nhân loại có bí pháp và huyền khí để đấu với các tộc khác.Không dùng lợi thế đó mới là ngu xuẩn.Trận này thua nhưng cũng thăm dò được chút ít, đám quân lính này hy sinh còn có giá trị hơn lũ Quỷ Man.
Ma Thát thống lĩnh không còn lạc quan như trước, trầm ngâm:
– Giờ làm gì?
Sửu Ngư đáp:
– Gọi tất cả về, nghỉ ngơi hồi sức, mai tấn công tiếp.
Đám Hải tộc bị thiên thạch Hỏa Vũ gây thiệt hại nặng nề vội vã rút lui.
Phòng ngự Ma Thiên Cự Thành mở ra, các võ giả đồng loạt xông ra truy kích, tàn sát đám Hải tộc không kịp chạy.Họ đuổi đến cách Hải tộc vài ngàn thước mới dừng, còn không ngừng khiêu khích, chửi bới.
Lực Kình thống lĩnh giận dữ, nếu không có hai người kia cản lại, hắn đã xông lên rồi.
Sửu Ngư tỉnh táo nói:
– Lực Kình, ngươi quên vết xe đổ của Quỷ Man rồi à?
Lực Kình tức giận:
– Công thành vô dụng như vậy, để Quảng Thành đại nhân thấy, ta sợ hắn chém đầu cả ba chúng ta.
Sửu Ngư nói:
– Ta lại nghĩ khác, có thể kiểm tra được chi tiết về đại thành, Quảng Thành đại nhân chắc chắn sẽ hài lòng.
Phía sau họ vài vạn mét, Quảng Thành đứng trên không quan sát, mọi chuyện đều thu vào mắt.Trong mắt hắn lóe lên sát ý, vẻ mặt giận dữ.
Nhưng rồi sự giận dữ dịu đi, khóe miệng nhếch lên, lộ vẻ hiểu ra rồi khinh thường.
– Ha ha, tốt, tốt, lại một thắng lợi lớn.
Ninh Hoài Thụ trên cổng thành mừng rỡ, thấy thi thể cường giả Hải tộc chất đống như núi, còn vô số hài cốt bị Hỏa Vũ thiêu rụi.
Phó Nghi Xuân cũng vui vẻ mỉm cười:
– Trận này diệt ít nhất vạn Hải tộc.Từ khi hai tộc giao chiến, đây là lần đầu ta thắng lớn như vậy, thật đáng mừng.
Hoành Quân Hoán cười:
– Đợi dẹp xong cuộc chiến giữa hai tộc, uy vọng của Hoài Thụ đại nhân ở Hồng Nguyệt thành, thậm chí cả nhân tộc, e là khó ai sánh bằng.
Ninh Hoài Thụ vui vẻ, vốn Tứ Cực môn khiến hắn bất mãn, nay cũng tươi cười:
– Đây là công lao của mọi người, ta có tài đức gì đâu, ha ha.
Mọi người đều cười, giờ nói công còn sớm, giữ vững đại thành mới là việc cần làm.
Dù sao tiêu diệt một vạn vẫn chưa đến một phần trăm quân Hải tộc, hơn nữa đây chỉ là chủng tộc yếu, quân chủ lực còn chưa ra trận.
– Dù trận này thắng, ta vẫn thấy nguy cơ lớn hơn đang chờ phía sau.
Liêu Dương Băng im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng:
– Ta thấy lần công thành này có gì đó không ổn.Chẳng lẽ bọn chúng hy sinh vạn quân chỉ để thăm dò?
– Hừ, có gì khó hiểu, giết được nhiều quân Hải tộc đương nhiên là tốt.Hải tộc không thông minh bằng nhân loại, làm việc kỳ lạ cũng bình thường.Như cuộc chiến giữa hai tộc này, nhiều người còn không hiểu vì sao lại có chiến tranh.
Mễ Cao Dương liếc hắn, lạnh lùng nói.
Quan hệ hai người vốn tốt, dù sao cũng cùng nhau vào sinh ra tử.Nhưng từ lần tập kích trước, Mễ Cao Dương không được gì, còn Liêu Dương Băng lại thành người tâm phúc, khiến hắn bất mãn, từ đó luôn khó chịu với Liêu Dương Băng.
Liêu Dương Băng cũng là cáo già, nhận ra điều đó, lười tranh cãi, im lặng.
– Ừm, hai người các ngươi đều có lý.
Ninh Hoài Thụ trầm ngâm:
– Chư vị thấy sao?
– Ta thấy thành chủ Liêu Dương Băng nói có lý.
Tiếng Trang Sinh vang lên, hắn từ phòng khống chế trở lại, vẻ mặt ngưng trọng:
– Tập trung quân lớn như vậy, nếu thực sự muốn công thành thì đã không để chiến lực tuyệt đối ở phía sau.Hơn nữa ta thấy các cường giả đều ở hậu phương, dường như mười vạn Hải tộc phía trước này…
Hắn do dự rồi nói:
– Dường như chỉ là quân tốt thí.
Mọi người kinh hãi, nhưng không dám tùy tiện gật đầu, lời Trang Sinh đại nhân họ không dám phản bác, lập tức trầm tư.
Ninh Hoài Thụ cười khổ:
– Mười vạn Hải tộc chỉ là tốt thí, đúng là đại thủ bút.
Trang Sinh nói:
– Ưu thế lớn nhất của Hải tộc là quân số.Với chúng, mười vạn chẳng đáng là bao, chắc chỉ là đám quân tập hợp vội ở vùng biển gần đây.Nếu thực sự thành chiến tranh lớn thì trên trăm vạn cũng là bình thường.Hiện tại ta không hiểu chúng định làm gì, không biết để cao thủ, chiến binh chủ lực ở phía sau làm gì?
Ninh Hoài Thụ lo lắng:
– Có nên phái người đi điều tra không?
Trang Sinh nói:
– Nếu điều tra được thì tốt, nhưng cao thủ Hải tộc đều tập trung ở đó, e là quá nguy hiểm, khó toàn mạng trở về.
Ninh Hoài Thụ nhìn mọi người:
– Còn ai muốn xung phong giết giặc không?
Mọi người vội ngoảnh mặt đi, không dám nhìn Ninh Hoài Thụ.
Trong đại quân mười vạn, tùy tiện tìm một chủng tộc yếu để đánh lén thì được, giờ phía sau Hải tộc toàn cao thủ, đi qua chẳng khác nào chịu chết, dù là Vũ Đế cao giai cũng khó bảo toàn.
Ninh Hoài Thụ nhìn Liêu Dương Băng, nhẹ giọng:
– Dương Băng đại nhân, trước ngươi dẫn đội tập kích bất ngờ hiệu quả tốt, có kinh nghiệm, lại…

☀️ 🌙