Đang phát: Chương 1629
Ngẫm đi ngẫm lại, Nguyên Ân Chấn Thiên tính ra, nếu cứ an phận tu luyện ở Sử Lai Khắc học viện, ít nhất cũng phải sống thêm được ba mươi năm nữa.
Có gì cám dỗ hơn thế này cơ chứ? Mà Thụ Thần còn truyền ý niệm cho hắn, rằng chỉ cần ai trong tộc tu luyện đến cảnh giới Đấu La cực hạn, đều có tư cách tu luyện bên cạnh nó.
Bảo sao Long Dạ Nguyệt dám trẻ ra như vậy? Cũng là vì vấn đề sinh mệnh lực của nàng đã được giải quyết, chẳng còn lo lắng gì chuyện sinh mệnh trôi tuột nữa.Thụ Thần hồi sinh, mới là trọng tâm thực sự của công cuộc tái thiết Sử Lai Khắc!
Vậy nên, giờ đây Nguyên Ân Chấn Thiên, thậm chí cả tộc Thái Thản Cự Viên, đều một lòng hướng về Sử Lai Khắc.
Lúc đầu khi Nguyên Ân Chấn Thiên quyết định chuyển nhà, trong tộc còn có đôi chút ý kiến trái chiều, nhưng đến khi đặt chân đến đây, nhận được tài nguyên từ Sử Lai Khắc và Đường Môn, ai nấy đều nhất trí cho rằng Tộc trưởng đã quyết định quá sáng suốt.Ở đây, Thái Thản Cự Viên nhất định sẽ phát triển mạnh mẽ, có một tương lai tươi sáng hơn.Nên biết, nếu tính theo đơn vị gia tộc, họ đang là gia tộc mạnh nhất ở Sử Lai Khắc đấy!
Nguyên Ân Dạ Huy là tương lai của tộc, mà giờ cũng đã là thành viên Hải Thần Các rồi.Trong tộc có tận hai người là thành viên Hải Thần Các, đủ thấy Sử Lai Khắc coi trọng họ đến mức nào.
Vậy nên, giờ tộc Thái Thản Cự Viên đã hoàn toàn là một phần của Sử Lai Khắc rồi.
Long Dạ Nguyệt và Nhã Lỵ đều vô cùng tán đồng chuyện này.Giờ Sử Lai Khắc đang thiếu nhất là giáo sư giỏi, mà tộc Thái Thản Cự Viên có tận hai vị Cực Hạn Đấu La, cái loại gia tộc ẩn thế này trên cả đại lục đếm trên đầu ngón tay.Họ nguyện ý gia nhập Sử Lai Khắc, còn gì tuyệt vời hơn? Chẳng khác nào đưa than sưởi ấm giữa trời đông giá rét.
Họ đâu chỉ có hai vị Cực Hạn Đấu La, mà còn có bao nhiêu Phong Hào Đấu La, lại còn sở hữu đỉnh cấp Võ Hồn Thái Thản Cự Viên truyền thừa nữa chứ.Coi như là cả mạch truyền thừa này đã thuộc về Sử Lai Khắc rồi, chắc chắn sẽ có tác dụng trụ cột vững chắc.Đường Vũ Lân có thể mời được một gia tộc như vậy, dĩ nhiên là có lợi lớn cho việc phục hưng Sử Lai Khắc.
Mà cái lợi lớn nhất là, tộc Thái Thản Cự Viên tuy mạnh, nhưng chưa đến mức lấn át được Sử Lai Khắc.Bên Sử Lai Khắc có Quang Ám Đấu La và Thánh Linh Đấu La trấn giữ, còn có đám Sử Lai Khắc Thất Quái đang trỗi dậy nhanh chóng nữa, thực lực tổng thể vẫn mạnh hơn tộc Thái Thản Cự Viên rõ rệt.Thêm vào đó, còn có mối quan hệ của Nguyên Ân Dạ Huy, hai bên hoàn toàn có thể tin tưởng lẫn nhau, chưa kể còn có lão tổ tông Nhị Minh của tộc Thái Thản Cự Viên nữa chứ.
Thế nên, người của tộc Thái Thản Cự Viên đến Sử Lai Khắc xong, nhanh chóng hòa nhập vào học viện, được toàn bộ học viện tiếp nhận.Trong tộc, trừ Nguyên Ân Chấn Thiên vì tuổi cao không trực tiếp tham gia công tác giảng dạy, ngay cả Nguyên Ân Thiên Đãng thân là Cực Hạn Đấu La, giờ cũng đã là một lão sư của Sử Lai Khắc rồi.
Nguyên Ân Thiên Thương cũng đang làm lão sư ở Ngoại Viện.Đến Sử Lai Khắc xong, nhị thúc Nguyên Ân Dạ Huy, người từng u ám vì chịu nhiều đả kích, đã tươi tỉnh hơn hẳn, cũng thường xuyên cười nói với người khác rồi.
Khí thế cường đại ban đầu của Thiên Cổ Điệt Đình giờ đã yếu đi rõ rệt.Dù bên Sử Lai Khắc giờ thiếu một người, nhưng Truyền Linh Tháp muốn thắng trận so tài này, xem ra hơi khó.
Đến cảnh giới của họ, cân nhắc lợi hại là quan trọng nhất, nếu không có phần thắng, đợi đánh nhau thật thì không chỉ là có thể thất bại đơn giản vậy đâu.Nhỡ có ai bị thương nặng thì sao? Nhất là khi ba đại Cực Hạn Đấu La của Thiên Cổ gia tộc đều ở đây.Dù nói vậy, Cực Hạn Đấu La rất khó bị người làm tổn thương, nhưng nếu đối thủ cũng là Cực Hạn Đấu La thì khó nói lắm.
Hơn nữa, Sử Lai Khắc và Truyền Linh Tháp có mối thâm thù huyết hải, lúc này ánh mắt Long Dạ Nguyệt thể hiện rằng với bà, đây tuyệt đối không chỉ là một trận so tài đơn thuần.
Thiên Cổ Điệt Đình nghiêng đầu nhìn Thiên Cổ Đông Phong, Thiên Cổ Đông Phong làm sao không do dự cơ chứ? Nhưng nếu lúc này bỏ cuộc, việc chiêu sinh của Truyền Linh học viện hôm nay nhất định sẽ bị ảnh hưởng, vậy kế hoạch chèn ép Sử Lai Khắc mà họ đã ấp ủ bấy lâu chẳng phải là đổ sông đổ biển hay sao?
Đúng lúc này, đột nhiên, một tiếng long ngâm vang vọng.Trên mặt đất, một đạo kim quang chớp mắt bắn ra, như một con Kim Long, trong nháy mắt đã vọt lên không trung.
Cái thân ảnh được áo giáp màu vàng rực rỡ bao phủ toàn thân, tay nắm Hoàng Kim Long Thương, chẳng phải là Đường Vũ Lân hay sao?
Khiến Thiên Cổ Điệt Đình kinh hãi muôn phần là, Đường Vũ Lân này chẳng những không thấy có chút dấu hiệu bị thương nào, mà khí tức còn mạnh mẽ hơn trước!
Sao có thể? Vừa nãy khi tung ra một kích kia, mình rõ ràng cảm giác được xương cốt của hắn đã bị đập gãy không ít mà! Mới qua bao lâu, sao hắn đã hoàn toàn hồi phục rồi?
Đường Vũ Lân mặc Long Nguyệt Ngữ Đấu Khải bay lên không trung, toàn thân khí thế đều theo đó trở nên mạnh mẽ.Dưới chân hắn, quang hoàn Tiên Huyết Kim Long Lĩnh Vực như ẩn như hiện, hào quang lóe lên bao trùm bảy người phe mình, lập tức, mỗi người đều có thêm một tầng vầng sáng kim hồng, khí tức tổng thể bắt đầu tăng vọt nhanh chóng.
“Khoan đã!” Thiên Cổ Đông Phong đột nhiên hét lớn.
Đường Vũ Lân đưa mắt nhìn hắn, hỏi: “Thiên Cổ Tháp Chủ có gì muốn nói?”
Thiên Cổ Đông Phong đi đến bên cạnh phụ thân, ánh mắt sáng rực nhìn Đường Vũ Lân, nói: “Không ngờ Sử Lai Khắc lại có nhiều Cực Hạn Đấu La đến vậy, hôm nay ở đây, Cực Hạn Đấu La của hai bên cộng lại đã gần mười vị rồi.Nếu chúng ta toàn lực xuất thủ, chỉ sợ không gian cũng sẽ bị xé rách tạm thời, một khi tạo thành loạn lưu không gian, e rằng sẽ ảnh hưởng đến mặt đất, thậm chí có thể hình thành bão tố nguyên tố kéo dài, đây tuyệt không phải điều chúng ta muốn thấy.Chi bằng hôm nay dừng ở đây thôi.Chỉ cần Sử Lai Khắc chịu trả lại Thần cấp Cơ Giáp cho chúng ta, những chuyện khác coi như xong, số Cơ Giáp còn lại chúng ta sẽ tự sửa chữa.Đường Môn Chủ, ngươi thấy sao?”
Đường Vũ Lân nhướng mày, thản nhiên nói: “Hưng sư vấn tội là các ngươi, giờ nói hòa là cũng là các ngươi.Tại sao phải hòa? Ta thấy loạn lưu không gian chưa chắc sẽ xuất hiện, hơn nữa trong phạm vi không trung này, Sử Lai Khắc chúng ta đều có phòng ngự.”
Thiên Cổ Đông Phong hơi giận nói: “Nói vậy, ngươi nhất quyết muốn đánh?”
Đường Vũ Lân mỉm cười, nói: “Khiêu khích đâu phải chúng ta.Với lại, trước ta đã nói rồi, Sử Lai Khắc không dung xâm phạm, những lời này có từ hai vạn năm trước rồi, đây là quy củ của Sử Lai Khắc, tha cho kẻ kia một mạng đã là khai ân, ngươi còn muốn đồ nữa?”
Nghe vậy, hàn quang trong mắt Thiên Cổ Đông Phong bùng nổ.Mất những Cơ Giáp khác vẫn có thể dùng tiền bạc để cân đo, nhưng Thần cấp Cơ Giáp đâu phải chuyện đơn giản? Chế tạo một chiếc Thần cấp Cơ Giáp dễ vậy sao? Dù một chiếc Thần cấp Cơ Giáp không bằng một bộ Tứ Tự Đấu Khải, nhưng tuyệt đối quý hơn Tam Tự Đấu Khải nhiều, vị kia của Hiệp hội Cơ Giáp Sư là vì Truyền Linh Tháp mới ra tay, tổn thất này chỉ có thể tính lên đầu họ, Thiên Cổ Đông Phong làm sao không đau lòng cho được?
Nhưng Đường Vũ Lân trở về như giọt nước tràn ly, huống chi, khi đối phương có năm đại Cực Hạn Đấu La, Truyền Linh Tháp bên này vô luận thế nào cũng không thể thắng trận so tài bảy đối bảy này.
Nếu thua thật, mất mặt không chỉ riêng Truyền Linh học viện, danh vọng của Truyền Linh Tháp cũng sẽ bị đả kích lớn, đây không phải là điều hắn có thể gánh nổi.
“Được, hôm nay đến đây thôi.Còn nhiều thời gian, ta sẽ lại đến thỉnh giáo!” Thiên Cổ Đông Phong chắp tay với Đường Vũ Lân, rồi vung tay lên, quát: “Chúng ta đi!”
Dù Thiên Cổ Điệt Đình địa vị cao bao nhiêu, Tháp Chủ Truyền Linh Tháp vẫn là Thiên Cổ Đông Phong.Nghe theo hiệu lệnh của hắn, một đoàn người Truyền Linh Tháp quay đầu bỏ đi, trong nháy mắt đã biến mất không còn bóng dáng.
Một nụ cười thản nhiên hiện lên trên mặt Đường Vũ Lân, nhìn theo bóng lưng rời đi của mọi người Truyền Linh Tháp, hắn cất cao giọng nói: “Không tiễn!”
Xong rồi?
Không đánh nhau?
Chỉ va chạm một chút rồi xong?
Tất cả phóng viên truyền thông đều trợn tròn mắt, họ vừa mới vận dụng mọi kênh tuyên truyền để quảng bá cho trận so tài này mà! Nhưng còn chưa đánh nhau, vậy mà đã xong? Từ đầu đến cuối, chỉ có Đường Vũ Lân bị nện một gậy, sau đó người của Truyền Linh Tháp đã xám xịt rút lui, đến Thần cấp Cơ Giáp cũng bỏ luôn.
Tất cả phóng viên truyền thông đều im lặng.Chỉ cần là người sáng suốt đều có thể thấy, Truyền Linh Tháp đây là nhận thua rồi! Khi số lượng Cực Hạn Đấu La rõ ràng không bằng Sử Lai Khắc, họ chọn tránh lui, chứ không cứng rắn đối đầu.
Thiên Cổ Đông Phong tuy biết co được dãn được, thể hiện ra lòng dạ của một đời kiêu hùng, nhưng vô luận thế nào, kết quả cuối cùng là Truyền Linh Tháp rút lui! Cho dù họ không thực sự nhận thua, cũng chẳng khác gì thua.
Điều khiến người kinh ngạc hơn là thực lực của Sử Lai Khắc, Sử Lai Khắc vừa mới xây dựng lại này, từ khi nào đã có năm vị Cực Hạn Đấu La rồi?
Nội tình của Sử Lai Khắc, lại thâm hậu đến vậy sao?
Ai cũng biết Sử Lai Khắc và Truyền Linh Tháp thế như nước với lửa, trong tình thế chiếm ưu thế rõ rệt như vậy, họ lại không kiên trì muốn hoàn thành trận so tài này với Truyền Linh Tháp, là vì sao?
Nghi vấn thật sự quá nhiều, nhưng những người làm truyền thông này đều đã nhận được lợi từ Truyền Linh Tháp, lúc này không thể đi bôi đen Truyền Linh Tháp được! Thế nên, sau một hồi im lặng ngắn ngủi, họ chỉ có thể dùng những lời lẽ lập lờ nước đôi để che đậy sự yếu thế của Truyền Linh Tháp trong trận so tài này.
