Chương 1624 Vẫn là thắng hiểm

🎧 Đang phát: Chương 1624

– Anh Phan, anh nghĩ hai người này ai thắng?
Quản lý Đại Ất tiên vừa quan sát vừa hỏi người bên cạnh.
Người quản lý tên Phan nhíu mày đáp:
– Theo lý, với Huyết Sát Trù của Hàn Bộ, thì Diệp Mặc kia chắc chắn chết không nghi ngờ gì.Nhưng tôi cứ thấy có gì đó lạ.
– Anh Phan nói đúng.Diệp Mặc kia tuy ở trong Huyết Sát Trù, như thuyền nhỏ giữa sóng dữ, không phải kế lâu dài, nhưng vẫn giữ được mình.Dù hắn có vẻ chật vật lắm rồi, chỉ cần Hàn Bộ sơ hở một chút, thì nguy hiểm đến nơi.Với tu vi Huyền tiên hậu kì của Hàn Bộ, lại trải qua bao nhiêu trận chiến, khó mà phạm sai lầm lắm, nên tôi nghĩ Diệp Mặc chết chắc.
Quản lý Đại Ất tiên gật gù.
Một tiên nhân khác cũng đồng tình:
– Tu sĩ Diệp Mặc này chắc chắn có kinh nghiệm chiến đấu đầy mình.Tiên nguyên và thần thức không bằng đối phương, mà vẫn gắng gượng được, lại còn tìm cơ hội, xem ra không phải hạng tầm thường.
– Hừ, cứ xem hắn trụ được bao lâu dưới công kích như vũ bão của Hàn Bộ.Chỉ cần hắn sơ sẩy thôi, thì nơi này là mồ chôn hắn.
Quản lý Đại Ất tiên cười khẩy.
– Nhưng khả năng anh vừa nói cũng có thể xảy ra.Chỉ cần Hàn Bộ kia sơ sẩy, có thể bị Diệp Mặc đánh úp.Hắn giết được Từ Bố Thừa, lại còn tiềm lực lớn như vậy, quả là không tầm thường.
Tu sĩ họ Phan nói.
Diệp Mặc lúc này lại chật vật khác thường.Nhưng không phải vì cố giữ mạng.Nếu hắn muốn ra tay, mười Hàn Bộ hắn cũng giết rồi.Ngay cả Từ Bố Thừa, Hàn Bộ còn kém nửa phần, sao là đối thủ của hắn.
Nhưng lúc này hắn phải nhẫn nhịn.Hắn cảm nhận được hai luồng thần thức không phải ở quảng trường này đang quan sát hắn.Hơn nữa hai luồng thần thức này dường như không yếu hơn hắn, không kém gì thần thức của hắn.Rõ ràng là Đại Ất tiên rồi.Diệp Mặc biết thần thức của hắn đã tương đương với Đại Ất tiên rồi.
Đại Ất tiên thường ít khi ở khoang hạng C, dù có thì cũng nhanh chóng chuyển đến khoang hạng B thôi.Dù không chuyển đi, cũng không đến xem quyết đấu của Huyền Tiên tầm thường.Hai Đại Ất Tiên này đang quan sát hắn, rất có thể là người của tiên thuyền.
Hai Đại Ất Tiên đứng ngoài quan sát hắn, Diệp Mặc dù có trăm lá gan, cũng không dám lộ thực lực có thể giết gọn Hàn Bộ.
Chiến cuộc trên đài quyết đấu đang giằng co, biển máu không ngừng dâng lên.Hầu hết tiên nhân quan sát đều cho rằng Diệp Mặc nhất định phải chết.Nhưng đã qua mấy nén nhang, biển máu vẫn còn cuồn cuộn, cho thấy đối thủ vẫn chưa bị giết.Dù là tiên nhân coi trọng Hàn Bộ cũng bắt đầu bàn luận.
Hàn Bộ lúc đầu kiêng dè Diệp Mặc, sau lại dùng toàn lực công kích.Nhưng sau mấy nén nhang, gã phát hiện mấy lần tấn công của mình sắp giết được đối phương rồi, nhưng đối phương vẫn chẳng sao cả.Lẽ nào đối phương mạnh đến vậy? Nghĩ đến việc Diệp Mặc không sợ gã, Hàn Bộ giật mình, lỡ như đối phương đợi mình tiêu hao tiên nguyên và thần thức rồi phản công thì gã xong đời.
Ngay lúc gã thất thần, toàn thân chợt lạnh.Không hay rồi, chưa kịp phóng lá chắn ra ngăn cản, gã cảm thấy đan điền chợt lạnh.Gã nghĩ đến cái chết của Từ Bố Thừa, cũng bị đối phương phá đan điền, vặn nát nguyên thần.Bây giờ gã lại rơi vào tình cảnh tương tự.
– Mày…
Hàn Bộ thông minh hơn Từ Bố Thừa nhiều.Trong chớp mắt này dường như gã hiểu ra Diệp Mặc đang giả heo ăn hổ, cố ý đánh với gã cả nửa ngày.
Diệp Mặc biết ý nghĩ của gã, lạnh lùng nói:
– Anh đoán đúng rồi, cảm ơn nhẫn trữ vật anh đưa tới…
– Đừng, tôi có thể đi luyện khoáng…
Trước khi chết, Hàn Bộ muốn nói những lời này, nhưng Diệp Mặc không cho gã cơ hội.Tử Đao vừa xoắn, nguyên thần tiêu tán, Hàn Bộ như rơi xuống vực thẳm, gã biết mình xong rồi.Nội hỏa của Diệp Mặc đã đốt tới, đồng thời thu hồi nhẫn.
Biển máu cuồn cuộn trên không trung bỗng nhiên nhạt đi, rơi xuống, biển máu kia chỉ là một pháp bảo Huyết trù bình thường.
Giờ khắc này, dưới đài im lặng hẳn.Diệp Mặc giết Từ Bố Thừa đã khiến người ta kinh khiếp rồi, không ngờ Diệp Mặc hoàn toàn yếu thế lại đột nhiên giết Hàn Bộ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
– Chuyện gì vậy?
Đại Ất Tiên quan sát kia kinh ngạc hỏi.Y đoán Diệp Mặc có thể lật ngược tình thế, nhưng cơ hội này gần như không có.Bây giờ Diệp Mặc làm được, y vô cùng chấn động.
Tiên nhân họ Phan thở dài:
– Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, Hàn Bộ chỉ cần sơ sót một chút, liền bị Diệp Mặc giết chết.Bây giờ xem ra đúng là vậy.
Nếu Diệp Mặc nghe thấy, chắc chắn sẽ nắm tay y nói tri kỷ.Hắn diễn một hồi, chính là để người ta thấy hắn thắng là do Hàn Bộ sơ sẩy thôi.
Đại Ất Tiên nhíu mày, vẫn thấy chuyện này kì quái, nhưng tận mắt chứng kiến, y không nhìn ra được gì.
Sau vài hơi thở im lặng, dưới đài bắt đầu ồn ào.Nếu nói Diệp Mặc giết Từ Bố Thừa là may mắn, thì giết Hàn Bộ lại nói là may mắn nữa thì không hợp lý.
Lúc này Hạ Kinh Đao tái mét mặt mày.Trong ba người Diệp Mặc khiêu chiến, gã tu vi thấp nhất.Hai người tu vi cao đều bị Diệp Mặc giết rồi, gã lên đài há có thể giữ mạng? Hơn nữa gã nghe ngóng bàn luận, biết mình lên đài chỉ có chết.
Lúc này gã hối hận vì đã cùng Hàn Bộ theo dõi Diệp Mặc, muốn lấy đồ của hắn.
Trong lúc gã hoảng sợ, Diệp Mặc đột nhiên nhìn gã lạnh lùng nói:
– Hạ Kinh Đao, đến lượt anh rồi.Mau lên đây quyết đấu, quyết đấu xong tôi còn phải đến phường thị khoang hạng B mua đồ nữa.
Hạ Kinh Đao rùng mình ớn lạnh.Gã biết Diệp Mặc đang gọi mình.
– Hừ, lên chịu chết đi.
Nhiều tiên nhân không nhìn ra Diệp Mặc giết Hàn Bộ như thế nào.Họ không thể như Đại Ất Tiên thấy Diệp Mặc lại ‘may mắn’ giết chết Hàn Bộ, đều cho rằng Hạ Kinh Đao lên đài hẳn phải chết.
Thực tế họ không sai, về tu vi, Hạ Kinh Đao không đủ cho Diệp Mặc giết.
Hạ Kinh Đao phục hồi tinh thần, vội vã nói lớn:
– Tôi nhận thua, tôi nhận thua, tôi giao nhẫn trữ vật, sau đó tôi sẽ đi luyện khoáng.
Trên đài quyết đấu khoang hạng C, chỉ có sống và chết.Nhưng nếu có người nhận thua, sẵn lòng giao nhẫn trữ vật rồi đi luyện khoáng, chỉ cần đối thủ bỏ qua, thì cũng được.
Chưa đợi Diệp Mặc nói, Hạ Kinh Đao vội vàng đem nhẫn trữ vật của mình giao vào tay Chân Băng Du, sau đó trơ mắt nhìn Diệp Mặc.
– Cút.
Diệp Mặc chẳng muốn giết loại người này, bên cạnh còn có hai Đại Ất Tiên nhìn chằm chằm mỗi lần hắn giao đấu, đánh chẳng thoải mái chút nào.Nếu có thể phóng quả cân ra, nện một cái, đánh nhau kiểu này mới hả hê.
– Vâng, tôi cút ngay đây.
Hạ Kinh Đao nào dám nói vô ích, vội vã lủi ra ngoài.Mọi người đều biết gã xong rồi, một Huyền Tiên trung kỳ ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có, chỉ có thể đi luyện khoáng, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.
Diệp Mặc đi xuống đài, lại cõng Chân Băng Du lên lần nữa.Tiên nhân xung quanh đều kính nể, không ai dám bất kính, lũ lượt tránh ra.
Ở chốn này, thực lực là nguồn gốc của sự tôn kính.Có thực lực, không cần nói, tự động có người tôn kính.Không có thực lực, dù giao du khắp khoang thuyền, đến khi có chuyện, vẫn chỉ có một mình.
Thấy Diệp Mặc cõng Chân Băng Du ra ngoài, Ngũ Lễ Thông tránh ở một bên quan sát còn đang chấn động.Y biết Diệp Mặc giúp y mà gặp phiền toái, nhưng không ngờ Diệp Mặc một Huyền tiên sơ kì, lại dũng mãnh đến vậy.Tuy y muốn chào hỏi Diệp Mặc, nhưng y biết mình không có mặt mũi nào.
Vì y không nhắc nhở Diệp Mặc chuyện của mình mà bị theo dõi, nói trắng ra là vong ân phụ nghĩa.Tuy không phải ý y, nhưng sự thực là vậy.
– Anh Diệp, anh lợi hại thật, giành cho chúng tôi chút ánh sáng.
Lúc này Lam Địch Thanh từ đằng sau chạy đến giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Cảm ơn anh Lam đã ủng hộ.Tôi phải rời khỏi khoang hạng C rồi, tôi định đến khoang hạng B làm vài vụ buôn bán.Nếu tôi trụ được ở khoang hạng B, sau này anh Lam cứ đến tìm tôi.
– Ờ….
Lam Địch Thanh sửng sốt.Giờ gã mới hiểu Diệp Mặc định đến khoang hạng B phát triển, quả thực cao hơn mình nhiều.Lúc trước gã còn định ở lại trong phòng chờ chết, ngơ ngẩn qua vài năm rồi tính.
– Anh Lam, tôi nghe nói ở đây dù ở trong phòng cũng thu tiên tinh, anh phải chuẩn bị đấy.
Diệp Mặc nhớ lời Ngũ Lễ Thông, nhắc nhở Lam Địch Thanh.
Lam Địch Thanh sắc mặt khó coi:
– Tôi cũng nghe chuyện này rồi, mới sốt ruột đi tìm cậu đây, định cùng Đàm Tiêu Lan, Hướng Kỳ Lăng bàn bạc xem thế nào.Đến chỗ cậu, tôi nghe cậu xảy ra chuyện, tôi vội chạy tới.
Nói xong, gã thở dài:
– Khoang hạng C này không sống được nữa, nghe nói 60 đến 70% số người cuối cùng đều đi luyện khoáng.Anh Diệp, anh chọn đến khoang hạng B là đúng.Anh đi trước đi, chờ tôi và Đàm Tiêu Lan, Hướng Kỳ Lăng bàn bạc, có lẽ qua một thời gian nữa cũng sẽ tới đó.
– Ừ, nếu vậy tôi đi trước.
Diệp Mặc nói xong, cõng Chân Băng Du nhanh chóng rời khỏi đấu trường.Hắn vẫn cảm thấy đắc tội với người của phường thị không phải chuyện tốt, hơn nữa hai luồng thần thức quan sát hắn, cũng khiến hắn bất an.Cho nên hắn muốn rời khỏi khoang hạng C càng sớm càng tốt.

☀️ 🌙