Đang phát: Chương 162
“Chuyện quái quỷ gì vậy!” William còn chưa hết bàng hoàng, hỏi Jona.
“Ngươi đến chỗ ta trước đi, ta sẽ gửi định vị chi tiết cho ngươi sau.” Jona đáp.
Đoạn trò chuyện kết thúc.Bên kia, từ trong không gian giới chỉ, Ngải Vi Á cũng lấy ra y phục thay lại.
“Giờ phải làm sao?” Jona lo lắng hỏi.
“Biết làm sao bây giờ, chỉ trông chờ có đại lão ra tay thôi.Chắc chắn có người xuất thủ, nhất là người của Bạch Đầu Ưng đại học.Tình hình bên này còn ổn, chỉ xem con sói diệt kia có nuốt trôi tên Tà Thần này không.Quan trọng nhất là Vân Điên Chi Tháp, ta muốn chuồn.” Lâm Thần chậm rãi nói.
Nói thật, nếu hai tên Tà Thần chui ra từ không gian khác, xảy ra chuyện gì thì cả tinh cầu Bạch Đầu Ưng này sẽ thành tinh cầu chết.Hoặc là một cái vườn địa đàng của tà vật.
“Đợi ca ngươi tới, ta sẽ đi cảng tinh tế, giờ thì trốn trước đã, không thì toi đời.” Lâm Thần chậm giọng nói.
Jona và Ngải Vi Á gật đầu.
Tà Thần đấy, giờ lo thân mình trước đã, chuyện khác tính sau.Còn cứu người ư? Lâm Thần đâu phải Thánh Mẫu, thân còn khó bảo toàn, cứu ai được? Gánh team à?
“Nói thật, chuyện này sớm muộn cũng xảy ra thôi, chỉ là không ngờ nhanh vậy.Hiệp ước gì chứ, tin sao được, bọn kia cứ nghĩ lũ tà giáo dễ xơi à.” Lâm Thần thản nhiên nói.
William cưỡi Quang Minh Phi Long đáp xuống.
“Em gái, chuyện gì xảy ra vậy?” William hỏi Jona.
Jona định giải thích cho William.
Lâm Thần chen vào: “Đi cảng tinh tế trước đi, chuyện gì nói trên đường.”
Nhưng ngay sau đó!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Lâm Thần: …
Jona: …
Ngải Vi Á: …
Cảng tinh tế nổ tung!
“Mẹ kiếp!” Lâm Thần suýt phun ngụm máu tươi, lũ chó chết này định làm gì, tế sống cả hành tinh à?
Lâm Thần hơi cáu, đúng là tai bay vạ gió, tai bay vạ gió chính hiệu, đúng là xui xẻo, chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
Thế mà lại vớ phải.
Gọi điện, tìm đại lão!
Đó là ý nghĩ cuối cùng của Lâm Thần, chuyện này không phải thứ mình giải quyết nổi.
Nghĩ rồi.
Lâm Thần gọi ngay cho Mộc Tuyết Tình bên Thần Long Tinh.
“Tút tút tút tút!” Tiếng chuông vang lên.
Hình chiếu của Mộc Tuyết Tình nhanh chóng hiện ra trước mặt Lâm Thần.
“Sư phụ, cứu mạng!” Lâm Thần mặt mày tái mét kêu cứu.
“Sao thế? Chẳng phải con đi Bạch Đầu Ưng Tinh rồi à?” Mộc Tuyết Tình mặt mày đỏ ửng hơi men.
“Sư phụ ơi, sắp có án mạng, đồ đệ sắp toi rồi.Bạch Đầu Ưng Tinh giờ đang có hai tên Tà Thần đánh nhau, cứu con với.” Lâm Thần nói.
“Hả?” Mộc Tuyết Tình có vẻ tỉnh táo hơn.
“Thú vị đấy, yên tâm đi, chuyện này không phải lần đầu, Bạch Đầu Ưng đế quốc tự làm nổ hành tinh mình đâu có trăm vụ cũng có tám chục.Không sao đâu.” Mộc Tuyết Tình xua tay.
Lâm Thần: …
Jona và những người khác cúi đầu ngượng ngùng.
“Sư phụ, cứu con về trước đi đã.” Lâm Thần nài nỉ.
“Không tự bắt tàu về được à? Không tìm được đường hay sao mà còn bắt ta mua vé?” Mộc Tuyết Tình gắt.
“Không phải, sư phụ, nổ rồi, cả cảng tinh tế nổ rồi.” Lâm Thần bất lực nói.
“Chẳng phải vẫn còn đám đại quý tộc kia sao? Bọn nó vẫn có phi thuyền vũ trụ mà.Cứ lẻn lên tàu bọn nó là xong, dù sao lũ sâu mọt đó có phát hiện ra con đâu.” Mộc Tuyết Tình miễn cưỡng nói.
Lâm Thần: …
“Sư phụ, còn có người bên cạnh con nữa.” Lâm Thần nhỏ giọng nói.
“Đồ đệ thối tha, sao không nói sớm.” Mộc Tuyết Tình trừng Lâm Thần.
“Trước mắt thì…ừm, đúng là hơi nguy hiểm.Thôi được rồi, chỉ lần này thôi đấy, lần sau không có lệ này nữa đâu, sau này gặp rắc rối tự mình giải quyết đi, đừng có mà lúc nào cũng tìm ta, toàn chuyện cỏn con, làm phiền ta.” Mộc Tuyết Tình cáu kỉnh.
Không gian trước mặt Lâm Thần vỡ ra không một tiếng động.
“Hắc hắc, đa tạ sư phụ!” Lâm Thần gật đầu.
“Đi thôi!” Lâm Thần trầm giọng nói rồi bước vào không gian thông đạo.
Bốn người trực tiếp vượt không gian về Thần Long Tinh!
Khoảng cách giữa Bạch Đầu Ưng Tinh và Thần Long Tinh không xa, với một cường giả như Mộc Tuyết Tình thì hoàn toàn không thành vấn đề.
“Đúng là, lại gây thêm chuyện, rỗi hơi đi quậy phá.” Mộc Tuyết Tình bực bội.
Lâm Thần và ba người đứng bên cạnh, hơi khúm núm.
Nhất là Jona và hai người kia, có chút xấu hổ.
“Sư phụ người không ra tay sao?” Lâm Thần hỏi Mộc Tuyết Tình.
“Không, ra tay làm gì? Tự bọn hắn giải quyết đi, không giải quyết được thì nổ tung thôi chứ sao.” Mộc Tuyết Tình thờ ơ đáp.
Quan tâm làm gì, đó là hành tinh Bạch Đầu Ưng.Chẳng liên quan gì đến Thần Long, dù gần nhưng mà cũng không có vấn đề lớn gì.
Một hình chiếu hiện ra trước mặt Mộc Tuyết Tình.
Lâm Thần và những người khác nhìn hình ảnh trên hình chiếu, là tình hình Bạch Đầu Ưng Tinh lúc này.
“To gan thật đấy, bao nhiêu là tà vật, giờ mới bùng nổ, cũng tài thật.” Mộc Tuyết Tình thản nhiên nói.
So với Thần Long đế quốc, tà vật là thứ không thể tha thứ, Bạch Đầu Ưng lại thích thương lượng, đặt lợi ích lên hàng đầu.
“Mấy tên quý tộc này chết đi cho rồi, khỏi hại người.” Mộc Tuyết Tình khinh bỉ nhìn Vân Điên Chi Tháp.
Jona và những người khác run rẩy, dù không biết thân phận thật sự của Mộc Tuyết Tình là gì, nhưng cũng biết bà là một đại lão chân chính.Thế là đủ.
“Đến rồi!” Mộc Tuyết Tình chậm rãi nói.
Hình chiếu chiếu cảnh Bạch Đầu Ưng đại học.
Một nam tử tóc vàng dài đứng lên, chính là con sói diệt kia, kẻ định thôn phệ Tà Thần.
“Sư phụ, hắn có thành công không?” Lâm Thần khẽ hỏi.
“Khó!” Mộc Tuyết Tình đáp.
“Tiền bối có thể ra tay cứu những học sinh ở Bạch Đầu Ưng đại học không ạ?” Jona đột nhiên lên tiếng.
Mộc Tuyết Tình liếc nhìn Jona.
“Yên tâm đi, đã có người ra tay rồi.Đám học sinh đó đã được cứu rồi.” Mộc Tuyết Tình thản nhiên nói.
Cánh cửa đỏ như máu mở ra, một tên Tà Thần hung bạo bước ra.
“Khó rồi.” Mộc Tuyết Tình chậm rãi nói, từ khoảnh khắc tên Tà Thần này bước ra, bà biết rằng, muốn cướp đoạt Thần vị không phải chuyện dễ dàng.
Còn Long Hưng Vũ, đó là thuộc về kỳ tích.
Nếu kỳ tích dễ dàng xuất hiện như vậy, thì còn gọi gì là kỳ tích nữa!
