Đang phát: Chương 1614
“Tìm ra hướng đi của kẻ đó không?” Thanh âm già nua vang lên, lạnh lẽo như băng.
“Dĩ nhiên là có thể.” Nữ tử đáp, “Tuy bọn chúng dùng công pháp che giấu linh lực, nhưng ở nơi ma khí nồng đậm thế này, khí tức ngoại nhân không thể che đậy hoàn toàn.Đây là hướng chúng rời đi, có điều đã rất nhạt, hẳn là đi đã lâu.Thêm nữa, trên cao ma khí lưu chuyển quá nhanh, thuộc hạ không chắc có thể đuổi kịp.”
“Hừ, vô dụng!” Lão giả giận dữ, nữ tử chỉ im lặng cúi đầu.
Lúc này, nam tử dưới đất bay lên, chớp mắt đã tới bên nữ tử, hướng lên trên thi lễ: “Khởi bẩm chủ nhân, thuộc hạ đã tách được tàn hồn khỏi thiếu chủ, dùng bí thuật phục hồi hình dáng hung thủ.”
“Phóng ra cho ta xem!” Lão giả lạnh lùng ra lệnh.
Nam tử sừng trâu vâng một tiếng, tay áo rung lên, một đoàn khí xám đen giao hòa bay ra, lơ lửng trên đầu gã.Nam tử bấm pháp quyết, quang cầu bạo liệt, một bóng mờ ảo hiện ra giữa không trung.Kẻ này mặc thanh bào, hào quang lấp lánh, khuôn mặt bình thường, con ngươi đen kịt khẽ động đậy, hắc mang lưu chuyển quỷ dị.
Chính là Hàn Lập!
“Phanh!” Quang ảnh tan biến sau mười mấy hơi thở.
“Phá Diệt Pháp Mục! Xem ra đúng là hắn!” Lão giả nghiến răng, “Chỉ có Phá Diệt Pháp Mục với thần thông cấm chế không gian mới phá được thuấn di đào sinh của con ta.Lập tức xuất phát!”
“Thứ cho thuộc hạ mạo muội, đại nhân định tự mình truy sát?” Nam tử sừng trâu do dự hỏi.
“Sao? Ngươi thấy mệnh lệnh của ta có gì không rõ ràng?” Lão giả âm trầm hỏi lại.
“Thuộc hạ không dám, nhưng chủ nhân quên mục đích xuất quan lần này sao? Phân thân của Thủy Tổ đại nhân muốn mượn ma khí bạo phát để thức tỉnh hoàn toàn.Nếu chủ nhân chậm trễ, bị bọn Thiết Ma gièm pha trước mặt Thủy Tổ, e là…”
“Hừ, Thiết Ma…” Lão giả hừ lạnh, dù tỏ vẻ khinh thường, nhưng rõ ràng có chút do dự.
“Vậy thế này đi, Cửu Dạ, ngươi giỏi truy tung, bất kể dùng cách gì, phải tìm ra bọn chúng cho ta! Ta đi nghênh đón Thủy Tổ đại nhân xuất quan, vài ngày sau tái hợp.Nếu lúc ta đến mà ngươi chưa tìm ra, hậu quả thế nào ngươi biết rõ rồi đấy!” Lão giả nghiến răng quyết định.
“Tuân mệnh!” Nữ tử biến sắc, vội cúi đầu đáp.
“Ngũ Khấp, đi thôi!” Lão giả không nói thêm gì, ra lệnh cho nam tử sừng trâu.Một bàn tay xanh biếc đầy vảy từ trong hắc vân thò ra, chớp nhoáng ôm lấy thi thể dưới vụ hải, rồi nhanh như chớp lùi vào trong mây.
“Dạ, chủ nhân!” Nam tử sừng trâu cung kính đáp, hóa thành hồng quang bay vào hắc vân.Trong mây đen vang lên tiếng nổ long trời lở đất, cuồn cuộn bay đi.Chớp mắt, nơi này chỉ còn lại một mình nữ tử.
Đợi đám mây đen tan biến hoàn toàn, nữ tử khẽ phất đuôi, mày nhíu chặt.Hiển nhiên nàng thấy mệnh lệnh của lão giả vô cùng khó khăn.Cuối cùng, nàng thở dài, đảo mắt nhìn quanh, xác định phương hướng rồi thân hình khẽ động, hóa thành ngân quang bay vụt đi.Nhưng ngân quang mới bay được hơn trăm trượng thì linh quang rung lên, trở nên mờ ảo rồi lóe lên, biến mất giữa không trung.
Ở một nơi khác trong Ma Kim Sơn Mạch, một Hóa Thần Kỳ và một Luyện Hư Kỳ dị tộc đang chậm rãi phi hành.Trong tay mỗi người đều cầm một pháp bàn, cứ tiến một chút lại dừng lại nhìn pháp bàn.
“Đi mấy ngày rồi mà Chi tiên kia không thấy bóng dáng, Uông sư thúc, liệu chúng ta có đi sai hướng?” Thanh niên Hóa Thần Kỳ không nhịn được hỏi.
“Thuật bói toán của ta không phải bách phát bách trúng, nhưng ít nhất cũng có một phần năm chính xác.Ta tính toán mấy lần đều chỉ hướng này, không sai đâu.” Trung niên nhân khô gầy chỉ nhìn pháp bàn trong tay, không ngẩng đầu lên đáp.
“Một phần năm, tỷ lệ cũng không cao.” Thanh niên hít một hơi.
Hai người vừa bay qua hai ngọn núi cao.Chúng tối om om, trơn bóng dị thường, không có một ngọn cỏ, toàn đá tảng.Hai người không để ý, định bay vào giữa thì dị biến xảy ra.
Đỉnh núi đối diện đột nhiên bạo liệt, một đạo quang nhận đen ngòm dài hơn mười trượng chém ra.
“A!” Trung niên nhân kinh hãi, vội phun ra một tấm chắn.Tấm chắn hóa thành mười mấy trượng chắn trước người, nhưng chỉ một khắc sau, hắc quang chém xuống.
Một tiếng trầm muộn vang lên, tấm chắn tan thành khói xanh, không thể ngăn cản.Kỳ lạ là hắc quang không ảnh hưởng đến thanh niên bên cạnh.
Quang mang bay sát qua người thanh niên rồi chìm vào vụ hải.Vụ hải vang lên một trận nổ long trời lở đất, như thể bị cự nhận chém đôi, hiện ra một khe rộng hơn mười trượng sâu không thấy đáy.
Thanh niên Hóa Thần Kỳ kinh nghiệm chiến đấu không nhiều, đến giờ mới lộ vẻ sợ hãi, luống cuống tay chân bấm pháp quyết, hóa thành bạch hồng bay ngược lại.Nhưng từ vách đá một ngọn núi khác đột nhiên nổi lên ánh sáng mờ, một khuôn mặt to lớn dữ tợn hiện ra.
Khuôn mặt há miệng phun ra một dòng hoàng hà, cuốn bạch hồng vào miệng.Cái miệng rộng khép lại, một thân thể cao vài tầng lầu từ trong núi xông ra.Nó có một cái đầu thật lớn, thân thể như ma thú.
Ma thú toàn thân xám trắng, đầu to chiếm gần hết thân thể.Nhìn rất quái dị, nhưng thân thể to lớn như vậy tạo ra cảm giác cực kỳ đáng sợ.
Từ ngọn núi phóng ra hắc quang cũng có một bóng người cao ba bốn trượng bay ra.Đó là một gã lông mày rậm, mắt to, nhìn như người phúc hậu.Trên người mặc chiến giáp màu xanh, sau lưng có một đôi cánh đen kịt nhẹ nhàng vỗ.
Đôi cánh rất lớn, rộng đến mấy trượng, không có lông mao mà có vô số ký hiệu bạc chớp động.Từ xa nhìn lại, trên cánh lấp lánh như vô số ánh sao, cực kỳ thần bí.
“Thiết Ma đại nhân, đó chỉ là hai gã Linh giới, hà tất phải phục kích?” Ma thú lớn giang cánh đen sì bay ra, phun ra tiếng người.
“Không có gì.Lâu rồi không ai dám xâm nhập sơn mạch, hai người này đột nhiên xuất hiện, có chút quái dị.Bây giờ là thời điểm Thủy Tổ đại nhân thức tỉnh, ta không muốn có dị biến.Phải giải quyết gọn gàng.” Quái nhân nhàn nhạt nói.
“Đại nhân lo xa rồi.Bây giờ là thời điểm Thủy Tổ ta ước định với các tồn tại đỉnh giai của Linh giới, cho phép người Linh giới tiến vào sơn mạch, có người xuất hiện cũng không có gì lạ.” Ma thú ong ong nói.
“Được rồi, Cự Thủ, dùng Hấp Hồn Thuật thôn phệ tinh hồn của tên kia, ta phải biết họ có phải thợ săn ma thú không.” Cự Sí nam tử lạnh lùng ra lệnh.
“Dạ, đại nhân!” Cự đại ma thú thấy nam tử không kiên nhẫn thì không nói thêm gì.Nó nhắm mắt lại, ngoài thân thể có một tầng ngũ sắc quang mang kỳ lạ lưu chuyển, đồng thời các ký hiệu đen hiện lên, vây lấy thân thể khổng lồ của nó mà chuyển động nhanh chóng.
Sau một chén trà nhỏ, Cự Thủ hét lớn, ký hiệu đen tiến vào cơ thể nó, hai mắt lại mở ra.
“Khởi bẩm đại nhân, đã tìm được nguyên nhân bọn chúng tiến vào, là đi tìm một Chi tiên bị thương.” Thanh âm Cự Thủ có chút quái dị, hiển nhiên đáp án này nằm ngoài dự liệu của nó.
“Chi tiên? Đó là vật gì?” Cự Sí nam tử kỳ quái hỏi.
“Là một gốc thông linh linh thảo có thể biến thành hình người.” Cự Thủ giải thích.
“Linh thảo biến thành hình người? Thật sự có chuyện này? Ngươi không nhầm chứ?” Nam tử rung mạnh, lộ vẻ hân hoan hỏi.
“Ta đã tiêu hóa hoàn toàn nguyên thần của hắn, tuyệt đối không sai.Đại nhân hứng thú với thứ này sao?” Cự Thủ gãi đầu, có chút mê hoặc.
“Hắc hắc, Ma giới ta có Ma Tiêu biến hóa, ngươi cũng biết.Cái Chi tiên này cũng là đồ vật tương tự!” Cự Sí nam tử hai mắt sáng rực nói.
