Đang phát: Chương 1612
Chuyện của Mạnh gia, Mạnh Hạo trong mây mù Cổ Môn ở tinh không, hắn cũng không
biết.Phía dưới có sự đè ép kinh khủng, ngay cả thần thức đều có thể trong
khoảnh khắc bị dồn nén vỡ vụn.
Vả lại toàn bộ tinh lực trước mắt Mạnh Hạo đều trên cổ kiếp.Đây là hạo kiếp
nguy hiểm nhất hắn cả đời này đã gặp qua, trải qua!
Thậm chí chính hắn cũng không nắm chắc có thể thành công.Mà khi kiếp tới, mặc
kệ ý nguyện của Mạnh Hạo là cái gì, đều phải độ kiếp.Nếu hắn không độ, hẳn
phải chết, chỉ có độ…Mới có một đường sinh cơ.
Tiếng nổ ầm ầm ngập trời, thời khắc này Mạnh Hạo đã trải qua nguy cơ sinh tử
của hắn cả đời này, thậm chí vượt ra khỏi lúc ở Như Phong Giới.Chung quanh
hắn, ba vị Đạo Chủ tam nguyên cảnh giới người không mặt hóa thành dây thừng,
đang gào thét mà đến.
Khi Mạnh Hạo đang muốn né tránh, thanh âm âm lãnh đến từ bên trong mây mù,
vang vọng bốn phương tám hướng, đó là ba chữ không thể động!
Trong nháy mắt ba chữ này rơi vào trong tai Mạnh Hạo, thế giới của hắn dường
như lập tức dừng lại.Tựa như ba chữ kia cụ bị ma lực vô cùng, khiến hắn không
thể động, hắn liền không thể nhúc nhích chút nào.
Sự dừng lại đó chỉ là hình ảnh trong mắt hắn, trên thực tế, thế giới như
thường, ba sợi dây thừng trong nháy mắt trói chặc Mạnh Hạo.Hai dây trói ở
cánh tay, treo hắn lên, một dây khác thì vây khốn hai chân, khiến cho hắn
không thể vùng vẫy.
Cùng lúc đó, bên trong mây mù có một thân ảnh từ từ đi ra.Đây là một lão giả,
mặc một thân áo bào màu xám tro, dường như già nua đến trình độ nhất định,
ngay cả đi bộ, cũng rất khó khăn.Trong mắt của lão ta lộ ra ánh sao, cũng có
một chút tham lam, trực câu câu nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, chậm rãi đến gần.
– Đã bao nhiêu năm rồi, rốt cục…Rốt cục lại chờ đến cổ kiếp của Đạo
Tiên…ngươi…chính là các hậu nhân của chúng ta lần này hiến tế ra đạo thể
sao…đạo thể hoàn mỹ…
– Nhất định phải thành công…Ta sẽ trở về, ta đang trở về.Năm đó, chúng ta
thắng hai người kia, nhưng giá quá lớn, lớn đến chúng ta không thể không rời
khỏi…
Lão già nọ lẩm bẩm, càng lúc càng tiến lại gần Mạnh Hạo.Theo sự tiến lại gần
của lão ta, sương mù bốn phía dường như vượt qua vô số năm tháng, không ngờ
biến đổi màu sắc.Thậm chí tinh không sau lưng lão giả cũng dường như trong
nháy mắt đi qua mấy vạn năm, xuất hiện khô héo.Sự tiến vào gần của lão ta,
càng làm cho Mạnh Hạo cũng gương mặt lập tức xuất hiện dấu hiệu già nua.
Nhất là dây thừng trên người hắn, trong phút chốc dường như muốn mục nát.Lão
giả từ từ nâng lên tay phải, tay phải của lão ta khô héo, giống như xương cốt.
Thần sắc mang mong đợi, tay phải của lão ta chậm rãi rơi xuống về mi tâm của
Mạnh Hạo.
Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay của lão ta muốn đụng phải mi tâm Mạnh Hạo,
đột nhiên, đôi mắt của hắn vốn dừng lại bất động, bỗng nhoáng lên một cái, lộ
ra một chút hàn mang, đồng thời trong miệng của hắn nhẹ thở hai chữ.
– Chiến Binh!
Hai chữ này vừa ra, lập tức một đạo ánh sáng bay ra bên trong túi trữ vật Mạnh
Hạo.Theo ánh sáng xuất hiện, gương đồng bỗng nhiên ở bên trong vừa bay ra một
cái thì có một cỗ lực lượng thịnh vượng bạo phát ầm ầm.Gương đồng trong nháy
mắt sáp nhập vào trên tay phải Mạnh Hạo, phút chốc liền hóa thành một thanh
trường đao dữ tợn!
Chính là…Chiến Binh!
Chiến Binh vừa ra, tinh không nổ vang, bốn phía sương mù bỗng nhiên cuồn cuộn.
Lão giả đưa ngón tay lên phát ra một tiếng gầm thê lương, gắt gao nhìn chằm
chằm Chiến Binh trong tay Mạnh Hạo, bên trong thần sắc lộ ra không thể tin,
cũng có hoảng sợ, thân thể lão ta chợt lui về sau.
Trong cái miệng của lão ta, vào giờ khắc này, không ngờ hô lên lời nói khiến
Mạnh Hạo không hiểu.
– Là ngươi, là ngươi…bọn họ nói muốn đợi ngươi…không ngờ là trong
khoảng năm tháng này, là ngươi…
Lão giả bay nhanh lui về sau, nhưng bên phía Mạnh Hạo, trong mắt lóe lên sát
cơ.Thân thể ầm một tiếng, trực tiếp tránh thoát dây thừng vốn dĩ mục nát,
thân thể hóa thành một đạo sao băng, chạy thẳng tới lão giả.
Hai người một người lui, một người đuổi theo, giống như cầu vồng bay nhanh.
Mạnh Hạo gầm nhẹ, Chiến Binh trong tay bỗng nhiên chém một cái về phía trước.
Dưới một cái chém đó, trảm binh bạo phát ra ánh sáng ngập trời, khiến cho
sương mù bốn phía lập tức cuồn cuộn lui về sau.Một đạo ánh sáng mãnh liệt hóa
thành bóng đao, khoảnh khắc chém xuống chợt bạo phát.
Một đao chém xuống, lão giả run rẩy thân thể, trong ánh đao tiêu tán, thanh âm
mang gầm nhẹ, vang dội bốn phương tám hướng.
– Ta sẽ còn trở lại…Nếu là ngươi, ngươi chết chắc rồi!
– Không giải thích được!
Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, ánh đao vụt qua, sương mù nổ vang, như tách ra một
đạo khe hở.Ánh mắt của hắn theo khe hở, liếc mắt liền thấy được…Cổ Môn nơi
xa xa!
Trong nháy mắt trước đó, hắn đích xác là bị cố định thân thể, bị ba sợi dây
thừng trói chặc.Nhưng vào thời khắc mấu chốt, 4 trái Niết Bàn Quả trong cơ
thể hắn điên cuồng vận chuyển.Lúc này mới khiến cho hắn ở nơi đây thoát khỏi
trạng thái bị dừng lại, ngưng tụ Chiến Binh mạnh nhất, toàn lực xuất thủ.
Thân thể của Mạnh Hạo lóe lên một cái, hóa thành một đạo cầu vồng, chạy thẳng
tới Cổ Môn xa xa.Hắn có thể cảm nhận được, bản thân mình trì hoãn thời gian
quá lâu, hạo kiếp bên trong mây mù vào thời khắc này đang tích lũy đến một
trình độ khủng khiếp.Nếu không đẩy ra Cổ Môn, khiến mây mù tiêu tán, như vậy
hắn thật phải bị hình thần câu diệt ở nơi đây.
Ngay trong phút chốc Mạnh Hạo chạy ra, tiếng động rầm rầm truyền
ra từ bên trong mây mù.Đó là hai tiếng gầm thét khiến tinh không run rẩy, sau
khi gầm thét, bất ngờ, từ bên trong mây mù phía trước hắn, xuất hiện bốn
tên…Tứ nguyên đạo người không mặt!
Bốn người nọ xuất hiện chạy thẳng tới Mạnh Hạo.Mặc dù không có ngũ quan,
nhưng sát khí của bọn họ như cũ bộc phát ra từ trên người, gần như thực chất
trấn áp về phía hắn.
Đồng thời đối mặt bốn tên tứ nguyên đạo, cho dù là Mạnh Hạo cũng phải cẩn
thận.Nhưng trước mắt, hắn lại không có thời gian trì hoãn, sự kinh khủng đến
từ trong mây mù ở bốn phía đang lấy một loại tốc độ không thể nào hình dung
kéo lên, khiến trán của hắn chảy xuống mồ hôi, khiến hai mắt của hắn thỉnh
thoảng co rút lại.
Hắn cả đời này, nguy cơ vào thời khắc này là trước nay chưa từng có!
– Cút ngay!
Mạnh Hạo gầm nhẹ, thân thể chạy vọt ra, khoảnh khắc tiến gần một tên người
không mặt, không để ý thương thế, va chạm mạnh.Trong tiếng nổ ầm ầm, người nọ
lui về phía sau, nhưng ngay phút chốc lui về phía sau, gã bấm quyết phóng ra
một chỉ, lập tức có lực lượng căn nguyên cuồng bạo phát ra dữ dội.Trong tiếng
nổ ầm ầm, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, thần sắc dữ tợn mượn khoảnh khắc đối
phương lui về phía sau sắp chạy ra.
Nhưng hai người khác quả thật trong nháy mắt tới gần, Chiến Binh trong tay
Mạnh Hạo lóe lên tia sáng, bỗng nhiên chém tới!
Một cái chém đó, Mạnh Hạo không tiếc tu vi, toàn diện bạo phát.Trong tiếng nổ
ầm ầm, ánh đao vụt qua, uy lực của Chiến Binh kinh thiên.Dưới ánh đao, hai
tên người không mặt lại không né tránh, mà là bấm quyết điểm ở trên người.
Thân thể trong nháy mắt tự bạo ầm ầm!
Mạnh Hạo mặc dù đã sớm có dự đoán, nhưng đối mặt tứ nguyên đạo người không mặt
tự bạo, hắn cũng chỉ có thể né tránh.Trong tiếng nổ ầm ầm, Mạnh Hạo phun ra
máu tươi, thân thể có nhiều chỗ thương thế, không kịp đi trị thương, hắn bỗng
nhiên lui về sau, dưới một cái vụt qua, lôi đỉnh xuất hiện.Vào khoảnh khắc
người không mặt cuối cùng tiến lại gần, Mạnh Hạo trực tiếp hóa thành đại bàng
màu xanh, xuyên thấu qua trên người của người không mặt.Khóe miệng hắn lần
nữa tràn ra máu tươi, bốn phía sấm sét vô tận, tạo thành Lôi Trì, trong tiếng
ầm ầm, tốc độ như sấm đánh chạy thẳng tới Cổ Môn.
Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần!
Nghìn trượng, 800 trượng, 600 trượng…Đúng lúc này, phía trước Mạnh Hạo, bất
ngờ xuất hiện lần nữa bốn tên người không mặt.Bọn họ mới vừa xuất hiện, tu vi
lực lượng bạo phát, khiến tâm thần hắn chấn động, đó là…Đạo Tôn ngũ nguyên!
Bốn người này đều không giống nhau với tất cả người không mặt trước đó, trên
mặt của bọn họ có đôi mắt!
Trong mắt mang vô tình, dường như băng hàn đến cực hạn.Bốn người này bất kỳ
một người nào đi ra, trên người đều tản ra khí thế kinh thiên động địa, thậm
chí nếu bọn họ có thể rời khỏi mây mù, xuất hiện ở bất kỳ một chỗ Sơn Hải
Giới, đều phải là cường giả danh chấn Sơn Hải.
Nhưng giờ đây, bốn người đồng thời xuất hiện, bọn họ chỉ đứng ở nơi đó, uy áp
đã ngập trời, tạo thành tiếng nổ ầm ầm lại vô tận.
Trên thực tế, Đạo Tôn mạnh nhất là lục nguyên, sau đó mới là ngũ nguyên, về
phần tứ nguyên, chỉ xem như ngưỡng cửa mà thôi.
Chém chết Đạo Tôn tứ nguyên, đây đã là sự cực hạn của Mạnh Hạo.Sau khi hắn
được Tham Lang tạo nên thân thể, dung hợp niết phá quả, có thể bạo phát ra
chiến lực, cũng có thể so với trình độ của ngũ nguyên.
Mà đối mặt ngũ nguyên, Mạnh Hạo không có chút nào nắm chắc, tối đa là lưỡng
bại câu thương.Nhưng hiện giờ, đối mặt bốn tên Đạo Tôn ngũ nguyên người không
mặt, trong mắt hắn lộ ra điên cuồng.
– Đây là không cho ta chút nào khả năng độ kiếp thành công sao…? Tuy nhiên
cũng không phải là không có cơ hội.Người không mặt này, trước đó ta giao
chiến nhiều lần, sớm đã nhìn thấu sự so sánh giữa bọn họ cùng Đạo Cảnh của
ngoại giới, còn thiếu sót không ít, không có linh động, chỉ cụ bị tu vi…
Không có thần trí, giống như khôi lỗi!
Trong mắt của Mạnh Hạo lóe lên hàn mang.Hắn không có thời gian, bởi vì giờ
khắc này trong mây mù hai bên, sự kinh khủng khiến người ta cảm giác hít thở
không thông, càng lúc càng mãnh liệt, thậm chí tiếng gào thét cũng đang nhanh
chóng đến gần từ đàng xa.
Chỉ tiếng gào to đã khiến cho da đầu của Mạnh Hạo tê dại.Hắn không biết trong
mây mù đến cùng còn ẩn tàng sự tồn tại gì kinh khủng.
– Chỉ là một cổ kiếp mà thôi…
Mạnh Hạo cười khổ, hắn bất kể như thế nào cũng không có nghĩ tới, cổ kiếp của
mình không ngờ khó như vậy…
Thời khắc này Mạnh Hạo cắn chặc răng một cái, thần sắc hắn điên cuồng, thân
thể chạy ra ầm ầm.Hắn giữa cái phất tay, từng ngọn núi xuất hiện, từng cái
một nhật nguyệt biến ảo, cũng có hư ảnh của Chí Tôn Kiều phủ xuống.Tu vi toàn
thân của hắn vận chuyển 12 thành.Lực lượng thân thể của hắn vào thời khắc này
bạo phát đến cực hạn.
Thậm chí Bì Đống cũng bị Mạnh Hạo lấy ra, hóa thành áo giáp.Chiến Binh thì
Mạnh Hạo không thể sử dụng nữa, nhưng hắn lại lấy ra thanh long thương, khi
nắm trong tay, Mạnh Hạo bỗng nhiên phóng đi về phía trước.
Gần như khoảnh khắc hắn chạy ra, bốn tên Đạo Tôn ngũ nguyên người không mặt,
đôi mắt có sát cơ nhoáng lên một cái.Bốn người đồng thời xuất thủ, triển khai
toàn bộ tu vi, cản trở Mạnh Hạo.
Xa xa vừa nhìn, toàn thân của Mạnh Hạo tràn ngập máu tươi, nhưng lại có một cỗ
ý say mê điên dại, điên cuồng bạo phát từ trên người hắn, cho dù không điên,
cũng không sống được!
Nếu không có đường lui, như vậy thì dứt khoát chưa từng có từ trước đến nay!
Ầm!
Mạnh Hạo phun ra máu tươi, Thôn Sơn Quyết của hắn tan vỡ!
Sau đó mặt trời mặt trăng ngôi sao tan vỡ!
Sau đó là Chí Tôn Kiều cũng không thể chống đỡ, sau đó là Bì Đống hét thảm!
Máu tươi của Mạnh Hạo vô tận, đầu gối của hắn vỡ vụn, tu vi của hắn vào giờ
khắc này cuồng bạo trong cơ thể.Dưới sự xuất thủ của bốn vị Đạo Tôn ngũ
nguyên, Mạnh Hạo ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gào thét thê lương.
– Cút ngay cho ta!
Trong nháy mắt thanh âm của Mạnh Hạo truyền ra, bên trong sương mù hai bên, uy
áp kinh khủng đó cũng đến cực hạn, dường như sắp xuất hiện.Trong đầu của Mạnh
Hạo vào thời khắc này chỉ có một niệm đầu.
– Xông ra, đẩy ra Cổ Môn!
Toàn thân thất khiếu của Mạnh Hạo chảy máu, xương cốt trên người phần lớn vỡ
vụn.Thương thế của hắn nặng nề còn muốn nghiêm trọng hớn so với trước đây ở
Thiên Thần Liên Minh.Hắn dùng hết khí lực cuối cùng, nắm trường thương trong
tay, vọt ra vù vù, vung mạnh về phía trước.Trường thương này giống như một
con trường long, trực tiếp đánh vào trên người một tên người không mặt, thúc
đẩy người này lui về phía sau, thẳng thừng…mở ra một cái cửa từ trong vòng
vây nơi đây.
