Chương 1609 Mỏ tiên tinh

🎧 Đang phát: Chương 1609

Nghe Diệp Mặc hỏi, gã Huyền tiên cao gầy đáp ngay:
– Đúng vậy, đây là cửa vào tầng thứ tư.Vừa rồi anh bạn nói giết được Vô ảnh kiêu, thật chứ?
Giọng điệu gã có chút nghi ngờ.Diệp Mặc khách khí như vậy, chắc không phải tiền bối cao siêu gì.Dù Diệp Mặc có che giấu tu vi, cũng chỉ là Huyền tiên thôi.Vả lại, gã thấy rõ Diệp Mặc chỉ là Kim tiên hậu kỳ.
– Đúng, là Vô ảnh kiêu.
Diệp Mặc trả lời, trong lòng tính toán.Không biết hai gã Huyền tiên này có tiên khí thượng hạng hay tiên linh thảo cao cấp gì không.Nếu có, mà họ lại hứng thú với Vô ảnh kiêu, Diệp Mặc cũng sẵn lòng trao đổi.
– Anh bạn có bán vật liệu từ Vô Ảnh kiêu không? Nếu bán, tiên tinh hay tiên linh thảo tôi đều có.
Gã Huyền tiên cao gầy chắp tay nói ngay.
Diệp Mặc gật đầu, lấy ra mười cặp lông vũ và yêu đan của Vô ảnh kiêu mà hắn giết được ở tầng thứ hai, nói:
– Đây là mười cặp.Tôi chỉ cần tiên linh thảo cấp 5 hoặc cấp 6, hoặc là vật liệu tiên khí cao cấp cũng được.
– Đúng là lông vũ của Vô ảnh kiêu thật!
Gã Huyền tiên còn lại, tướng mạo không tầm thường, kinh ngạc kêu lên.
– Đổi thế nào? Tôi lấy.Anh ra giá đi.
Gã tu sĩ cao gầy vội nói, rồi lấy ra một mớ tiên linh thảo và vật liệu luyện khí.
Diệp Mặc nhìn mớ đồ này, hơi thất vọng.Tiên linh thảo cấp 6 chỉ có một cây, còn lại đa số là cấp 4, cấp 5, mà phần lớn là dưới cấp 5.Vật liệu luyện khí thì nhiều loại cấp 3, một ít cấp 4, còn xa mới đạt được mong muốn của Diệp Mặc.
Có lẽ hơn một chút so với đồ trong nhẫn của Đại Ất tiên kia.Nghĩ đến vật liệu luyện khí lấy được trong nhẫn của Đại Ất Tiên, Diệp Mặc thầm than, không thể so sánh được.
Gã Huyền Tiên còn lại thấy vậy cũng lấy đồ ra, cũng không khác biệt mấy so với gã Huyền tiên cao gầy kia.
Diệp Mặc biết lông vũ và yêu đan của Vô Ảnh Kiêu rất quý.Chút đồ này hắn không để vào mắt.Nếu Thanh Nguyệt chưa nâng cấp, hắn có thể đổi.Giờ hắn biết tác dụng của lông vũ Vô Ảnh Kiêu, không cần bố trí trận pháp ẩn nấp, Thanh Nguyệt cũng có công dụng ẩn nấp.Vật liệu luyện khí tầm thường sao so bì được?
Lông vũ Vô ảnh kiêu lấy được ở tầng ba có thể luyện chế tiên khí phi hành ngũ phẩm.Tiên khí phi hành ngũ phẩm quý giá đến mức nào, một Huyền tiên bình thường khó mà có được.
Dực Nghiên tiên tử ở Bỉ Dực Tiên Thành có pháp bảo phi hành tốt, nhưng cô có cha tốt.Tiên nhân đến Hỗn Độn Tinh Vực rèn luyện phải tự phấn đấu.Hai gã Huyền Tiên trước mắt đều đã là hậu kỳ, hiểu rõ tầm quan trọng của tiên khí phi hành.
– Anh bạn à, tôi biết vật liệu này không đủ đổi lông vũ Vô ảnh kiêu, nhưng tôi có một thông tin.Nếu anh thấy được, chúng ta tính giá sau.
Gã Huyền tiên tướng mạo không tầm thường thấy Diệp Mặc do dự liền chắp tay nói.
Diệp Mặc gật đầu:
– Anh nói thử xem.
– Ở tầng ba Hỗn Độn Tinh Vực có một nơi có thể có mỏ tiên tinh, tôi không chắc chắn lắm.
Huyền tiên kia nói ngay.
– Mỏ tiên tinh?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi lại.Rồi không đợi Huyền Tiên kia nói gì, liền nói:
– Nếu có mỏ tiên tinh, hai người không đi còn đánh nhau ở đây làm gì?
Mỏ tiên tinh dù thượng hạng hay bình thường đều tốt.Diệp Mặc không tin hai gã Huyền tiên này không động tâm, lại ở đây đánh nhau.
Gã Huyền tiên cao gầy vội nói:
– Chúng tôi đánh nhau vì chuyện mỏ tiên tinh đó.Một người bạn của chúng tôi gửi tin tức, nói ba người họ không đủ người, muốn chúng tôi đến giúp.Nhưng tôi muốn đến đó, y lại muốn đến một nơi khác ở tầng thứ tư.Chúng tôi không ai thuyết phục được ai, nên định xem ai thắng thì nghe theo người đó.
– Đúng vậy.Nếu anh bằng lòng đổi vật liệu Vô Ảnh Kiêu với chúng tôi, tôi cũng đồng ý đi mỏ tiên tinh một chuyến.
Gã Huyền tiên tướng mạo không tầm thường gật đầu nói.
Ra là vậy.Diệp Mặc không nghi ngờ lời tu sĩ cao gầy.Lúc hắn đến, hai người này đang chiến đấu ác liệt.Giờ hai người dường như không hề đề phòng nhau, trận đấu vừa rồi hẳn không phải sinh tử.
– Mỏ tiên tinh cách đây bao xa?
Diệp Mặc hỏi.
Nghe giọng điệu hai người, mỏ tiên tinh có vẻ không chắc chắn lắm.Nếu chắc chắn, Diệp Mặc đoán họ đã không nói.Nếu là mỏ tiên tinh thật, Diệp Mặc rất muốn đi xem.Mỏ tiên tinh rất quan trọng với hắn.Với tiên nhân bình thường, mỏ tiên tinh là thứ tốt chỉ sau tiên mạch.Tiên tinh từ mỏ tiên tinh mà ra.
Nhưng mỏ tiên tinh có khuyết điểm là phải khai thác mới có tiên tinh, không như tiên mạch, lấy ra là dùng được ngay.
Diệp Mặc hiện chỉ có chừng trăm viên tiên tinh, một Hư tiên hơi cao cấp một chút cũng giàu hơn hắn.Kim tiên hậu kì như hắn, muốn thăng cấp Huyền tiên, không có tiên tinh thì không được.
Hắn từng xem nhẫn của Chân Băng Du, có hơn ba triệu tiên tinh thượng hạng, nhưng đó không phải của hắn, mà là của Chân Băng Du.Hơn nữa, dù hắn dùng hết số tiên tinh này cũng không thể thăng cấp Huyền tiên.Diệp Mặc hiểu rõ việc tu luyện của mình cần tiên tinh.
Tuy Chân Băng Du đang hôn mê, nhưng công pháp luyện thể trong cơ thể cô là dạng đơn giản của ‘Tam sinh quyết’, vẫn tự động vận hành.Thêm đan dược của hắn, dù mười năm nữa cũng không hồn phi phách tán.
– Không xa lắm.Anh bay đi chỉ mất một ngày, chúng tôi phải mất khoảng 10 ngày.
Tu sĩ cao gầy đáp ngay, trong lòng nghĩ Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, chắc là Huyền tiên trung kì hoặc hậu kì.
– Được.Đưa hết vật liệu của các anh cho tôi, tôi đưa mỗi người 3 cặp lông vũ và ba viên yêu đan Vô Ảnh Kiêu.
Diệp Mặc gật đầu.Vật liệu này tốt hơn nhiều so với cái hắn trao đổi với tu sĩ Kim tiên ở Giác Hồn Vực.Vật liệu Vô Ảnh Kiêu của hắn cũng tốt hơn nhiều.
– Không vấn đề.
Hai gã Huyền tiên lập tức đồng ý.Họ vốn chỉ muốn đổi hai cặp, giờ Diệp Mặc hào phóng cho mỗi người 3 cặp, đương nhiên là không vấn đề gì rồi.
Sau khi giao dịch xong, Diệp Mặc cho hai người lên Thanh Nguyệt, nhanh chóng hướng về mỏ tiên tinh.
Qua giới thiệu, hai gã Huyền tiên biết tên Diệp Mặc.Diệp Mặc cũng biết tu sĩ cao gầy tên Kim Truyền Lâm, gã tướng mạo không tầm thường tên Khổng Cương.Về lai lịch thì họ không nói, Diệp Mặc cũng không hỏi.
Diệp Mặc mời hai người lên Thanh Nguyệt, nhưng không cho vào bên trong.Bên trong có Chân Băng Du.Dù Chân Băng Du không để ý đến bản thân, Diệp Mặc thì có.Hơn nữa, Diệp Mặc không rõ Kim Truyền Lâm và Khổng Cương là người thế nào.
Thanh Nguyệt là của Diệp Mặc.Diệp Mặc không mời vào trong khoang, hai người đương nhiên không chủ động yêu cầu.

Kim Truyền Lâm nói không sai.Chỉ hơn một ngày, Diệp Mặc nghe gã nói đã đến nơi.
Diệp Mặc xuống Thanh Nguyệt, chỉ thấy một khe núi chật hẹp, có lẽ nên nói là một vực sâu.Vực sâu kéo dài xa tít, thần thức Diệp Mặc dường như bị hạn chế, không quét đến tận cùng.
– Ở đây hả?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.Ở đây thiếu tiên linh khí, không thể có mỏ tiên tinh.
– Không phải chỗ này.Đi thẳng vào vực sâu, mất khoảng một ngày là tới.Ở đây hình như có khoáng vật gì đó, hoặc trận pháp gì đó, không thể phi hành, chỉ có thể đi bộ.
Khổng Cương nghe Diệp Mặc hỏi, lập tức trả lời.
Khi thần thức Diệp Mặc quét ra, biết là ở đây không thể phi hành.Hắn nhìn hai người hỏi:
– Hai người đã tới đó rồi?
– Đúng vậy.Năm người chúng tôi có một bản đồ mỏ tiên tinh.Tìm kiếm gần ba tháng ở đây, nhưng không có kết quả.Sau đó tôi và Khổng Cương cho rằng bản đồ giả, quyết định đến tầng thứ tư.Ba người kia vẫn cho rằng ở đây có mỏ Tiên tinh, nên tiếp tục tìm kiếm.Vừa đến cửa vào tầng thứ tư, họ liền truyền tin tức, nói đã tìm thấy mỏ tiên tinh.
Kim Truyền Lâm nói ngay.
– Vậy cái anh nói không nhất định có thật? Chỉ là có khả năng thôi?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm Kim Truyền Lâm hỏi lại.
Khổng Cương vẫn cho rằng Diệp Mặc là tu sĩ Huyền tiên hậu kì, thậm chí cao hơn gã và Kim Truyền Lâm một chút.Giờ Diệp Mặc hỏi, gã sợ Diệp Mặc nghi ngờ, vội nói:
– Anh bạn hiểu lầm rồi.Vì lời người bạn kia không đáng tin lắm, tôi không tin y lắm, nên muốn đến tầng thứ tư.Y thì muốn quay về xem sao.
Diệp Mặc gật đầu:
– Nếu vậy thì dẫn đường đi, tôi cũng đi thử xem.
Nói xong, Diệp Mặc bế Chân Băng Du từ Thanh Nguyệt xuống, cõng trên lưng, đồng thời thu hồi Thanh Nguyệt.
Khổng Cương và Kim Truyền Lâm lúc này mới biết, bên trong pháp bảo phi hành của Diệp Mặc còn có một người nữa, còn là một cô gái cực đẹp.Hình như tiên tử này bị thương nặng, hơi thở yếu ớt gần như không có, hai người không nhìn ra tu vi của cô.
Nhưng hai người không hỏi Diệp Mặc, vì đó là việc riêng tư của hắn.
Sau khi Kim Truyền Lâm dẫn đường một đoạn, Diệp Mặc có chút mất kiên nhẫn.Hắn thấy tốc độ quá chậm.Hắn biết đối phương không cố ý chậm, mà sợ bị Tuyền sát hư không cuốn vào.Diệp Mặc đành mở miệng:
– Anh Kim, hay là để tôi dẫn đầu đi.
Diệp Mặc vừa nói, Kim Truyền Lâm hiểu ý, xấu hổ nhường qua một bên:
– Anh Diệp, tu vi anh cao hơn tôi, anh dẫn đầu là tốt nhất rồi.
Diệp Mặc không để ý lời Kim Truyền Lâm.Thời gian của hắn rất quý, không muốn lãng phí vô nghĩa.
Diệp Mặc không lo lắng về Tuyền sát hư không.Phạm vi thần thức của hắn đã cảm ứng được từ lâu.Sau khi hắn dẫn đường, tốc độ của ba người lập tức tăng nhanh.

☀️ 🌙