Truyện:

Chương 1605 Thiên Thủ Quỷ Vương 2

🎧 Đang phát: Chương 1605

Người này nói năng rất khéo léo, nếu Lục Thiếu Du từ chối thì vừa đắc tội Nhật Sát Các, vừa bị chê là nhát gan.Mà Lục Thiếu Du cũng nhận ra lão ta có ý đồ riêng nên muốn xem Lạc Kiến Hồng định giở trò gì.
“Ha ha, quả nhiên ta không nhìn lầm người.”
Lạc Kiến Hồng cười lớn: “Đi Nhật Sát Các chúng ta, nhờ có Thiên Sí Tuyết Sư của Lục chưởng môn chắc chỉ mất một ngày một đêm.Ta cũng muốn thử cảm giác ngồi trên tọa kỵ của Lục chưởng môn một chút.”
“Mời Lạc các chủ.” Lục Thiếu Du khẽ đáp lễ.
“Lan trưởng lão, Cục trưởng lão, lần này ta không đi cùng các ngươi.Các ngươi đi sau.” Lạc Kiến Hồng nhíu mày nói với bốn vị trưởng lão phía sau.Dứt lời, thân ảnh lóe lên, dưới chân có một vệt sáng xanh lam, lập tức nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
“Rống.”
Thiên Sí Tuyết Sư khẽ gầm một tiếng rồi vỗ cánh bay đi.Tiếng gầm trầm thấp khiến vô số yêu thú phi hành của Nhật Sát Các run rẩy, vô hình trung bị áp chế.
“Không ngờ các chủ lại coi trọng Lục Thiếu Du này đến vậy.”
“Lục Thiếu Du này tuổi còn trẻ mà đã có vẻ từng trải.”
Nhìn Lục Thiếu Du và các chủ rời đi, không ít nữ đệ tử trên lưng yêu thú phi hành của Nhật Sát Các si mê nhìn theo bóng lưng Lục Thiếu Du, khiến vô số nam đệ tử ghen tỵ.Nhưng họ chỉ có thể ước ao mà thôi.Lục Thiếu Du là một trong thập đại cao thủ trẻ tuổi, điều đó đã chứng minh tất cả, bọn họ không thể sánh bằng.
“Cục trưởng lão, vì sao Các chủ lại đột ngột quay về? Linh trì trên Thiên đảo sắp mở ra, mỗi lần mở ra Các chủ Nhật Sát Các chúng ta đều có mặt mà.” Một lão giả mặc hoàng bào hỏi lão giả đứng đầu.
“Tần trưởng lão, Các chủ cũng bất đắc dĩ thôi.Chỉ có thể nói Các chủ dụng tâm lương khổ.” Lão giả mặc áo lam cười khổ rồi phất tay.Vô số yêu thú phi hành khổng lồ quay đầu, nhanh chóng bay đi.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du âm thầm cau mày.Nhìn thân pháp của Lạc Kiến Hồng, hắn lập tức nhớ đến người đeo mặt nạ cầm chìa khóa Huyền Thiên bí cảnh ngoài thành Cự Giang, dường như cũng có thân pháp tương tự.Thân ảnh người nọ và Lạc Kiến Hồng không khác biệt là bao.
Lục Thiếu Du đoán rằng người đeo mặt nạ kia chính là Lạc Kiến Hồng.Tất nhiên đây chỉ là suy đoán.Có lẽ hai vị nhạc phụ của hắn cũng biết người nọ là ai, nhưng có những chuyện không tiện nói thẳng, để ngỏ còn hơn, vạch trần chỉ thêm khó xử.Chuyện này không có lợi cho ai, thế sự thường bất đắc dĩ và kỳ diệu như vậy.
“Lục chưởng môn, ta mạo muội hỏi một câu, Nhật Sát Các ta nhận được tin tức, lệnh muội Lục Tâm Đồng và Dương Quá đã đến Đông Hải, không biết giờ họ ở đâu?” Lạc Kiến Hồng tỏ ra cực kỳ hứng thú với Lục Tâm Đồng và Dương Quá.
“Họ có chút việc nên hiện tại không có ở đây.” Lục Thiếu Du đáp.
“Thật không?” Ánh mắt Lạc Kiến Hồng khẽ thay đổi, thậm chí thoáng hiện sự lo lắng mà không ai nhận ra, hắn nói: “Lần này mời Lục chưởng môn tới là vì ta có chuyện muốn nhờ Lục chưởng môn giúp đỡ.”
“Lạc các chủ quá lời rồi.Chuyện mà ngay cả Nhật Sát Các cũng không làm được thì ta đâu dám nghĩ tới.” Lục Thiếu Du cười, trong lòng không ngừng suy đoán rốt cuộc Lạc Kiến Hồng muốn gì.Muốn hắn giúp, chuyện mà Nhật Sát Các bó tay thì hắn cũng chịu.
“Không dám giấu Lục chưởng môn, mấy năm nay để chữa trị thể chất tiên thiên của con gái, ta đã tìm vô số linh giả thực lực cao ở Đông Hải, ngay cả linh giả trong Tứ Các Tứ Đảo cũng mời qua, nhưng không có biện pháp nào hiệu quả.Ngay cả cường giả linh giả trong Nhật Sát Các chúng ta cũng bó tay, chỉ có thể bảo toàn tính mạng cho nó.Ta nghe nói trong Phi Linh Môn của Lục chưởng môn có một cường giả Linh Tôn thần bí, Lục chưởng môn cũng đã là Linh Vương, chắc hẳn đã được chân truyền của cường giả kia, biết đâu có thể chữa khỏi cho con gái ta.” Lạc Kiến Hồng nói.
“E rằng Lạc các chủ phải thất vọng rồi, ta tài hèn học mọn, chuyện này không dám chắc.” Lục Thiếu Du đáp ngay.
“Không chữa được cũng không sao, các linh giả mấy năm nay cũng đều bó tay.Ta chỉ có một mụn con, không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.Lục chưởng môn cứ đến xem thử, không được cũng không sao.Dù sao ta cũng muốn tận tình tiếp đãi Lục chưởng môn.Nếu chữa được thì ta nhất định hậu tạ.” Lạc Kiến Hồng nói vậy, Lục Thiếu Du cũng không tiện từ chối.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, dọc đường Lạc Kiến Hồng nhiệt tình trò chuyện khiến Lục Thiếu Du hiểu thêm về ông ta.Người này không phải kẻ gian trá, nhưng cũng không hiền lành gì.Ngẫm lại, người ngồi lên vị trí Các chủ Nhật Sát Các chắc chắn không phải người bình thường.Chỉ là tính cách ông ta thẳng thắn khiến Lục Thiếu Du có thêm thiện cảm.
Trên đường đi, Lạc Kiến Hồng cũng nhìn Lục Thiếu Du bằng ánh mắt khác.Ông ta vòng vo muốn hỏi tình hình Phi Linh Môn nhưng Lục Thiếu Du trả lời rất cẩn trọng.Cuối cùng hai người lại hào hứng bàn về nhân sinh, vũ kỹ, rồi vũ đạo.
Ban đầu hai người thận trọng trò chuyện, nhưng về sau lại thoải mái, như thể hận vì gặp nhau quá muộn, thi thoảng lại có tiếng cười lớn vang vọng, hào khí ngút trời.
Trong lúc bất giác, hai người đã đến Nhật Sát Các.
Phía xa, trước mặt hai người hiện ra một dải núi non hùng vĩ.Thiên Sí Tuyết Sư đang bay qua một vùng đất bằng phẳng.
Phía xa là núi non trùng điệp.Lúc này mới giữa hè, núi non xanh biếc, bên trong có vô số kiến trúc chằng chịt.
“Kẻ nào dám xông vào Nhật Sát Các?” Thiên Sí Tuyết Sư vừa đến gần đã có vô số yêu thú phi hành bay lên, trên lưng là đệ tử Nhật Sát Các, chắn trước mặt.

☀️ 🌙