Đang phát: Chương 1602
Lý Vân Tiêu bực dọc chửi một tiếng, việc bố trí lại cái Truyền Tống Trận kia thật ra không khó, nhưng sẽ tốn của hắn không ít thời gian.
Đột nhiên, trên đường lớn xuất hiện mấy đạo ánh sáng đáp xuống, người đi đầu thân hình vạm vỡ, uy phong lẫm liệt.
Xung quanh lập tức xôn xao, bàn tán ồn ào, người này chính là thành chủ thành Thượng Cao, cùng với một số cường giả có tiếng tăm ở thành Thượng Cao.
Vị thành chủ kia nhanh chóng tiến đến trước mặt Lý Vân Tiêu, thở dài rồi cúi người hành lễ, nói:
– Tại hạ là Ma Khải Toàn, thành chủ thành Thượng Cao, xin ra mắt đại nhân.
Lý Vân Tiêu liếc nhìn mấy người, nói:
– Mau chuẩn bị vật liệu cho ta, ta muốn bố trí lại Truyền Tống Trận.
Vị thành chủ kia ngẩn người một chút, lập tức mừng rỡ, vội vàng phân phó thuộc hạ chuẩn bị mọi thứ, hơn nữa điều động tất cả các Thuật Luyện Sư trong thành đến nghe theo sự chỉ huy của Lý Vân Tiêu.
Bảy ngày sau, Truyền Tống Trận cuối cùng cũng được sửa chữa xong, điều khiến Ma Khải Toàn vừa cười khổ không thôi là Truyền Tống Trận này chỉ dẫn đến một tòa thành nhỏ gần trấn Hải Thiên, tên là thành Liệt Quang.
Bởi vì Lý Vân Tiêu đang vội đến trấn Hải Thiên, cho nên chỉ làm một cái truyền tống một chiều đơn giản, như vậy có thể tiết kiệm thời gian hơn.
Điều này khiến Ma Khải Toàn vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng không dám oán trách, còn phải cung kính cảm tạ.
Nhưng ít ra cũng coi như đã giải quyết được một phần vấn đề, thương nhân trong thành có thể đi vòng qua thành Liệt Quang để rời đi, chỉ là không thể truyền tống ngược trở về, còn phải đợi Thuật Luyện Sư của thành Hồng Nguyệt đến giải quyết.
Thành Liệt Quang với tư cách là một thành nhỏ tiếp giáp với trấn Hải Thiên, giờ phút này cũng đã trở thành khu hậu cần, toàn bộ thành đều đang trong trạng thái khẩn trương.
Rất nhiều người qua lại không ngớt, hơn nữa đều là những võ giả thực lực không tầm thường, không ít người đạt đến cấp bậc Võ Tôn, trên mặt mỗi người đều tràn đầy vẻ nghiêm trọng.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, lẽ nào hai tộc đã bắt đầu chiến tranh? Chỉ vì một khối Nghê Thạch, những người Hải tộc kia thật sự dám đánh sao?
Cũng không biết trận chiến này có quy mô đến đâu, bên phía Hải tộc là do ai chỉ huy, nếu chỉ là Đông Hải Vương Tộc thì còn dễ đối phó, chỉ sợ tứ hải liên hợp lại, vậy thì quả thật là một đại họa quét ngang thiên hạ.
Để chuẩn bị nghênh chiến, Truyền Tống Trận của thành Liệt Quang cũng đã được cố ý mở rộng hơn rất nhiều, gần như trở thành điểm tập kết bên bờ Đông Hải, tất cả thành trì ven biển đều có thể lập tức truyền tống đến đây.
Hơn nữa, Truyền Tống Trận đi thông trấn Hải Thiên cũng được canh phòng nghiêm ngặt, không cho phép bất kỳ người không liên quan nào sử dụng.Việc canh gác này lại do hai cường giả Võ Đế đảm nhiệm.
Lý Vân Tiêu nhướng mày, xem ra việc hắn muốn trực tiếp đến trấn Hải Thiên có chút phiền phức rồi.
– Phàm là cường giả đến trợ chiến, xin đến phủ thành chủ, ở đó sẽ có người đặc biệt sắp xếp, xin mọi người phối hợp.
Ở gần Truyền Tống Trận, có vài võ giả cấp bậc Võ Tông đang không ngừng hô hào, đồng thời giữ gìn trật tự.
Không ít võ giả sau khi nghe vậy lập tức chạy nhanh đến phủ thành chủ.
Lý Vân Tiêu quan sát kỹ, phát hiện ngoài những võ giả theo tông môn truyền tống đến có tổ chức, cũng có không ít tán tu độc hành.
Hắn cũng trà trộn vào đám tán tu đó, cố ý áp chế tu vi xuống Võ Tôn bát tinh, cùng nhau đi đến phủ thành chủ.
Phủ thành chủ thành Liệt Quang không xa, rất nhanh đã đến.Nơi đó có rất nhiều người tụ tập trên một mảnh đất trống, được thống nhất sắp xếp.
Tuy là thống nhất sắp xếp, nhưng Lý Vân Tiêu vẫn phát hiện có sự đối đãi khác nhau.Những người ở quảng trường lớn đều là võ giả tán tu từ Võ Tôn trở xuống, còn những cường giả Võ Tôn thì có người mời vào phủ đệ.
Những môn phái dẫn đội đến đây thì càng được đãi ngộ cao hơn, ở chỗ truyền tống đã có người tiếp đón, dường như không cần phải tập trung ở đây.
Bốn phía quảng trường này cơ bản đều là tán tu, nhiều nhất là hai ba người đi cùng nhau.
– Vị đại nhân này, ngài là cường giả Võ Tôn, mời đi lối này.
Một giọng nói dễ nghe vang lên, Lý Vân Tiêu hơi quay người lại, thấy một thiếu nữ xinh đẹp mặc xiêm y màu vàng nhạt bay đến bên cạnh hắn, cười dịu dàng hỏi.
Lý Vân Tiêu mở miệng:
– Làm sao ngươi biết được tu vi của ta?
Thiếu nữ khẽ cúi người, gật đầu cười nói:
– Trong phủ thành chủ có bố trí huyền khí cảm ứng, tất cả cường giả trong phạm vi trăm dặm đều bị cảm ứng được, chỉ cần có cường giả Võ Tôn đến thì chúng tôi sẽ phái người nghênh đón.
– Tốt, ngươi dẫn đường đi.
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu.
Nữ tử kia lập tức mừng rỡ, nói:
– Đại nhân mời đi theo tôi, tôi tên là Bảo Sanh, mọi vấn đề của đại nhân ở thành Liệt Quang đều do tôi phụ trách, bất kể khi nào chỉ cần phân phó tôi đều sẽ có mặt.
Các nàng là những nha hoàn chuyên môn nghênh đón cường giả Võ Tôn, mỗi khi đón được một người đều sẽ được ban thưởng hậu hĩnh.Bảo Sanh nghe thấy Lý Vân Tiêu đồng ý đi theo nàng lập tức vui mừng không thôi.
Hai người hóa thành ánh sáng bay vào trong sân phủ thành chủ, từng dãy hành lang gấp khúc kéo dài, dẫn đến những tiểu viện khác nhau, diện tích vô cùng rộng lớn.
Bảo Sanh vừa đi vừa giải thích:
– Đây đều là chỗ ở tạm thời mới dựng lên cho các vị đại nhân Võ Tôn ở lại đấy.
– Ở lại?
Lý Vân Tiêu dừng bước, cau mày nói:
– Không phải là tổ chức để tiến đến trấn Hải Thiên sao?
Bảo Sanh cười nói:
– Đúng là đi trấn Hải Thiên, nhưng phải chờ sắp xếp thống nhất mới được.Trấn Hải Thiên chỉ là một thành nhỏ ven biển, căn bản không chứa được nhiều người như vậy, hơn nữa người đông sẽ phức tạp, thành Liệt Quang mới là trung tâm điều phối tất cả.
Lý Vân Tiêu thầm gật đầu, thành Hồng Nguyệt gặp nguy không loạn, tổ chức ngay ngắn rõ ràng.Hắn tiếp tục bước đi, đồng thời hỏi:
– Hiện giờ tình hình ở trấn Hải Thiên thế nào?
Bảo Sanh nói:
– Vô cùng khẩn cấp, người Hải tộc đã phát động một cuộc tấn công lớn, những cuộc tấn công nhỏ thì vô số.Toàn bộ trấn Hải Thiên gần như đã thành phế tích, hiện giờ cường giả Nhân tộc đang đóng quân ở bên ngoài trấn Hải Thiên khoảng ba mươi dặm.
Bảo Sanh thấy Lý Vân Tiêu trầm mặc, cho rằng hắn cảm thấy áp lực, lập tức nói:
– Đại nhân không cần lo lắng, từ khi tộc ta lui về ba mươi dặm, cơ bản đều ở trạng thái giằng co, không có tiếp xúc trực diện quy mô lớn, chắc hẳn khi cường giả Nhân tộc không ngừng đến, những hải thú kia sẽ sớm rút lui thôi.
Cung cấp thông tin về tình hình chiến đấu, còn có việc trấn an tinh thần đều là những thứ mà những nha hoàn này phải nắm vững.Một mặt là để giải đáp các nghi vấn của cường giả Võ Tôn, hai là để trấn an bọn họ, không để bọn họ cảm thấy sợ hãi.
