Chương 160 Tận diệt

🎧 Đang phát: Chương 160

**Chương 160: Tận diệt**
Tác Bân thoáng ngập ngừng, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, cất lời:
– Để tớ tiễn các cậu đoạn đường cuối nhé?
Tô Tĩnh Văn không hề ác cảm với Tác Bân.Dù sau khi anh ta bước chân vào giới giải trí, hình ảnh của anh trong cô có phần giảm sút, nhưng vẫn không đến mức khiến cô khó chịu như khi đối diện với Uông Bằng.
Vài câu qua lại, cả ba đã đứng cạnh chiếc Audi đen.Tác Bân dừng bước, quay lại nói:
– Xe của tớ đấy, các cậu xem đi.
Tô Tĩnh Văn nghi hoặc nhìn chiếc Audi:
– Lúc nãy cậu bảo không có xe mà? Sao giờ lại có?
Tiêu Lôi cũng tỏ vẻ khó hiểu nhìn Tác Bân.
Tác Bân bất ngờ rút từ trong túi ra một bình xịt, vừa nói vừa giơ lên:
– Nhờ cái này đấy.
Nói rồi, anh ta xịt thẳng vào mặt Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi.
– Cậu…
Trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, Tô Tĩnh Văn không thể ngờ rằng chàng hot boy năm nào lại có thể đê tiện đến vậy.
Tác Bân nhìn hai cô gái ngã xuống, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý:
– Không ngờ hiệu quả lại tốt đến thế.
– Đương nhiên là tốt rồi.Tôi đã tốn bao công sức mới có được nó đấy.Tác Bân, cậu làm tốt lắm.Cứ yên tâm, chuyện tôi hứa với cậu nhất định sẽ làm.
Một giọng nói vang lên từ phía sau Tác Bân.
Tác Bân không hề tỏ ra ngạc nhiên, đáp lời:
– Thiếu gia Bằng giao việc, tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt.Chỉ là không ngờ mấy năm không gặp, Tô Tĩnh Văn lại xinh đẹp đến vậy.
Uông Bằng thúc giục:
– Mau kéo hai người đó vào xe đi.
Sau khi Tác Bân đưa Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi vào xe, Uông Bằng mới nói:
– Dù có đẹp đến đâu thì cậu cũng chỉ được đụng vào Tiêu Lôi thôi, Tô Tĩnh Văn thì đừng hòng.
– Đương nhiên rồi.
Tác Bân cười gượng gạo.

**Lạc Thương**
Dù Vũ Học Dân đã bị Thiết Lan Sơn loại bỏ, “Hưu nhàn vực ngoại” vẫn là trung tâm đầu não của Thiết Giang.
Lúc này, trong tầng hầm bí mật của “Hưu nhàn vực ngoại”, không chỉ có gã đàn ông từng tranh giành Không Minh Thạch với Diệp Mặc mà còn có cả gã tóc dài đã gặp bên ngoài.
– Vương Xuyên, sư phụ nói gì?
Gã đàn ông lạnh lùng hỏi.
Vương Xuyên đáp:
– Sư phụ vừa gọi điện đến, ông nói loại cỏ đó tên là Ngân Diệp, là một trong những dược liệu vô cùng quý giá cho việc tu luyện cổ võ.Ngay cả trong ẩn môn, nó cũng là thảo dược thuộc hàng trân phẩm.Sư phụ nói chúng ta đã làm rất tốt.Ông đã gieo mầm cỏ, hai ngày nữa sẽ đến Lạc Thương.
Gã đàn ông lạnh lùng thở phào nhẹ nhõm.Lần trước để mất Thạch cảm ứng tinh thần, sư phụ đã vô cùng tức giận.Hơn nữa, lần bế quan này sư phụ cũng không đạt được đột phá, nếu có Thạch cảm ứng, có lẽ ông đã thành công.
Thấy đối phương trút được gánh nặng, Vương Xuyên nói tiếp:
– Hứa Mộc, sư phụ vẫn còn day dứt chuyện mất Thạch cảm ứng.Dù lần này chúng ta may mắn tìm được Ngân Diệp, nhưng không thể lơ là việc tìm kiếm Thạch cảm ứng.Sư phụ cho rằng, nếu Ngân Diệp có thể xuất hiện ở Lạc Thương, thì Thạch cảm ứng cũng có thể ở đây, thậm chí có thể nằm trong tay cùng một người.Vì vậy, hai ngày nữa sư phụ sẽ tự đến kiểm tra.Chúng ta đừng manh động kẻo “rút dây động rừng”.Nếu sư phụ tìm được Thạch cảm ứng ở Lạc Thương, việc đột phá sẽ vô cùng chắc chắn.
Hứa Mộc lắc đầu:
– Chắc là không đâu.Tôi đã hỏi Du Nhị Hổ, người có Ngân Diệp, anh ta chỉ là một thầy lang bình thường, chắc đem Ngân Diệp làm thuốc rồi.Anh ta vốn là người phàm, không đáng nghi.
Vương Xuyên gật đầu:
– Cũng có lý.Dù sao sư phụ sẽ đích thân đến kiểm tra.Chỉ cần người đó ở Lạc Thương, chắc chắn không thoát khỏi tầm mắt của sư phụ.Nhưng tôi lo lắng phía sau Du Nhị Hổ còn có người khác.
– Gọi Ngô Hoằng đến đây, hỏi lại về người đứng sau Du Nhị Hổ.
Hứa Mộc nghe theo lời Vương Xuyên, lập tức ra lệnh cho đàn em.
– Vâng.
Đàn em làm việc rất nhanh.Ngô Hoằng được dẫn xuống mật thất trong thời gian ngắn nhất.
Ngô Hoằng vốn là người của Vũ Học Dân, nhưng sau khi Vũ Học Dân sụp đổ, y lập tức chuyển sang phục vụ Hứa Mộc và Vương Xuyên.Y không chỉ khai hết mọi chuyện của Vũ Học Dân mà còn làm việc rất nhanh nhẹn, khiến Hứa Mộc và Vương Xuyên khá hài lòng.
– Ngô Hoằng, cậu có biết ai đứng sau Du Nhị Hổ không?
Hứa Mộc thấy Ngô Hoằng đến nhanh chóng, tỏ vẻ hài lòng, hỏi.
Ngô Hoằng lập tức nghĩ đến Diệp Mặc, đáp:
– Anh ta có một sư phụ tên là Diệp Mặc.Diệp Mặc có quan hệ rất gần gũi với Vũ Học Dân.Lần trước, việc em họ Vạn Kế Hoa chính là do Diệp Mặc nhờ Vũ Học Dân giải quyết.
– Anh ta có một sư phụ quen biết Vũ Học Dân? Sao cậu không báo lại chuyện này?
Hứa Mộc lập tức liên tưởng đến chuyện Thạch cảm ứng.
Nghe Hứa Mộc chất vấn, Ngô Hoằng run rẩy:
– Gần đây tôi phải giải quyết quá nhiều việc nên đã sơ suất.Mong anh Hứa bỏ qua cho.
Vương Xuyên lên tiếng:
– Ngô Hoằng dạo này rất bận.Cậu ấy cũng đã làm rất nhiều việc.Hơn nữa, cậu ấy cũng không biết Diệp Mặc có liên quan đến cỏ Ngân Diệp.Giá trị của cỏ Ngân Diệp chúng ta cũng mới biết gần đây thôi, không nên trách cậu ấy.
Hứa Mộc gật đầu:
– Nếu Du Nhị Hổ có sư phụ là Diệp Mặc, vậy chúng ta có nên đến gặp Diệp Mặc một chuyến không?
Vương Xuyên đồng ý:
– Được thôi, Hứa Mộc, tôi tán thành ý kiến của cậu.Có lẽ dự đoán của sư phụ là đúng.Diệp Mặc rất có thể là người đã lấy đi Thạch cảm ứng của chúng ta.
*Bốp bốp*
Tiếng vỗ tay đơn độc vang lên từ cửa, cùng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng cất lên:
– Giỏi lắm, các người rất thông minh.Thạch cảm ứng mà các người nói đúng là do ta lấy.Ồ, ta chính là Diệp Mặc.Để tránh cho các người phải vất vả đi một chuyến, ta đã cố ý đến đây.
– Ai?
Dù nghe Diệp Mặc tự xưng tên, Hứa Mộc và Vương Xuyên vẫn giật mình bởi giọng nói đột ngột vang lên.Phải biết rằng tầng hầm này có nhiều lớp phòng vệ, người ngoài sao có thể vào được?
– Diệp Mặc, sao anh vào đây được?
Hứa Mộc và Vương Xuyên không quen Diệp Mặc, nhưng Ngô Hoằng thì biết.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Đương nhiên là đi vào rồi.
Hứa Mộc và Vương Xuyên đã trấn tĩnh lại, trên khuôn mặt lạnh lùng của Hứa Mộc hiện lên vẻ độc ác.Bất kể Diệp Mặc vào đây bằng cách nào, một khi đã vào rồi thì đừng hòng thoát.
– Thạch cảm ứng là mày trộm?
Hứa Mộc nhận ra Diệp Mặc chính là người đã tranh giành mua tảng đá với hắn.Câu đầu tiên hắn hỏi chính là về Thạch cảm ứng.
Diệp Mặc cười nhạt, lấy Không Minh Thạch từ trong nhẫn trữ vật ra, tảng đá mới chỉ dùng chưa đến một nửa:
– Đồ ngốc, đây gọi là Không Minh Thạch.Đúng vậy, là tao lấy đấy, ở đây còn hơn một nửa này.
Mặt Hứa Mộc lộ vẻ mừng rỡ, y không ngờ Diệp Mặc lại ngốc đến vậy, còn tự chui đầu vào rọ, vội vàng ra lệnh:
– Bắt hắn lại cho ta.
Ngay khi Hứa Mộc vừa dứt lời, mấy chục tên từ trong tầng hầm xông lên tấn công Diệp Mặc, rõ ràng là chúng đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước.
Dù không có chuẩn bị, Diệp Mặc cũng không cần đến vũ khí.Đối với mấy chục tên Thiết Giang này, hắn chỉ cần vung chân đá thẳng tới, một loạt bóng chân hiện lên, bọn chúng đã ngã la liệt.
*Thình thịch thình thịch thình thịch…*
Hơn chục cú đá của Diệp Mặc đều trúng mục tiêu.Những tên bị hắn đá trúng đều nằm bất động trên mặt đất, rõ ràng mỗi cú đá của hắn đều có thể đoạt mạng một tên Thiết Giang.
Hứa Mộc và Vương Xuyên kinh hãi.Họ biết Diệp Mặc dám đến đây thì chắc chắn có bản lĩnh, nhưng không ngờ bản lĩnh của hắn lại lớn đến vậy.Dù hai người họ có thể đối phó được với đám lâu la này, nhưng không thể dễ dàng như Diệp Mặc, hơn nữa hắn còn một mình đối đầu với tất cả.
Hai người họ định thừa cơ Diệp Mặc đối phó với đàn em để xông lên giáp công, nhưng họ chỉ thấy một loạt bóng chân, và đám người của họ đã hoàn toàn bị hạ gục.
Diệp Mặc cũng rất hài lòng với cước pháp này của mình.Chiêu này của hắn học hỏi từ Điểu Cường.Những cú đá liên hoàn của Điểu Cường ban đầu rất lợi hại, không chỉ tốc độ nhanh mà lực cũng đủ mạnh.Diệp Mặc đã học theo và chỉnh sửa một chút để biến nó thành của mình.
Ngô Hoằng càng thêm kinh hãi khi nhìn Diệp Mặc.Bản lĩnh của Diệp Mặc dường như vượt quá mọi dự đoán của anh ta.Không trách y có thể kết giao với Vũ Học Dân.Nhưng điều khiến Ngô Hoằng kinh hãi không phải là bản lĩnh của Diệp Mặc, mà là thái độ giết người không ghê tay của hắn.
Dù là hắc bang tranh đấu cũng không có nơi nào dám giết mười mấy người ở một thành phố.Nhưng Diệp Mặc lại giết mười mấy người trong chớp mắt.Hơn nữa, sau khi giết người, Diệp Mặc vẫn rất bình tĩnh, dường như hắn giết không phải là người mà chỉ là những con kiến bình thường.
– Thủ đoạn của các hạ thật độc ác, không ngờ lại vội vàng giết người như vậy.
Vương Xuyên, kẻ coi giết người như trò đùa, cũng phải rùng mình.Anh ta và Ngô Hoằng đã chứng kiến nhiều cuộc tranh đấu của hắc bang, nhưng phần lớn chỉ là dọa dẫm, chém giết thực sự không nhiều.
Diệp Mặc thản nhiên cười:
– Tối nay ta đến chính là để giết người, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, các người vội gì?
– Rốt cuộc mày là ai? Dựa vào đâu mà dám chọc giận Thiết Giang?
Hứa Mộc cũng bị thủ đoạn giết người của Diệp Mặc làm cho ớn lạnh.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Tao chọc giận Thiết Giang của mày? Không phải vừa rồi mày còn nói phải đi gây sự với tao sao?
Hứa Mộc nghẹn lời.Diệp Mặc không thèm để ý đến hắn, nói tiếp:
– Nếu nói về việc gây sự với Thiết Giang, tao nói cho mày biết, lần trước nếu không nể mặt Vũ Học Dân thì tao đã tiêu diệt Thiết Giang từ lâu rồi.Thiết Giang của mày có tư cách gì để gây sự với tao? Mấy hôm trước tao vừa từ Senna trở về, giết được Thiên Long Đầu.Không ngờ lại phải đến giết Thiết Giang nhanh như vậy.Đúng là sự đời khó đoán.
– Cái gì? Thiên Long Đầu là do mày giết?
Hứa Mộc và Vương Xuyên cuối cùng cũng không thể giữ được bình tĩnh, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.

☀️ 🌙