Đang phát: Chương 160
Nghĩa khí đến mức này, Tạ Tinh bỗng thấy nghẹn thở, buột miệng:
– Sư tỷ, ta chỉ là kẻ phàm tục, không xứng…
– Không phải vậy.
Diệp Nhu đáp gọn hai chữ, rồi tựa đầu vào lòng Tạ Tinh, không nói thêm.Trong lòng nàng, sư đệ là người tốt nhất.Vì cứu nàng, vượt vạn dặm xa xôi, đến chốn Mạc Bắc hoang vu này.Nằm trên lưng sư đệ, từng khắc từng giây, hắn vẫn dùng chân nguyên dưỡng thương cho nàng.Còn lần ở Ẩn Tinh Quật, cũng là sư đệ liều mình cứu nàng.Bao năm qua, nàng sống quá khổ cực, chỉ có sư đệ đến mới mang lại cho nàng chút vui vẻ, dù ngắn ngủi.
Lời sư đệ viết, gửi đến Diệp Nhu, thật tốt.Lúc này, Diệp Nhu đã quên Tạ Tinh gia nhập Vọng Tinh Môn vì mục đích gì, trong lòng chỉ có sư đệ là tốt nhất.
…Tạ Tinh không tìm lữ điếm nghỉ ngơi, vì biết lão già Kim Cung Phụng kia đang dòm ngó hắn, ắt hẳn sẽ không rời khỏi Lô Lâm Thành.Huống hồ, hắn cũng không vội tìm Sinh Cơ Quả.
Định ở lại Lô Lâm Thành lâu dài, Tạ Tinh thuê một tòa phủ viện.Loại phủ viện này đều có trận pháp bảo vệ, chuyên cho tu tinh giả thuê.Tạ Tinh giờ không muốn khiêm tốn, cũng chẳng thể khiêm tốn nổi.Ai đời một quyền đánh lui Cửu Lượng mà còn giả nai được?
Vậy nên Tạ Tinh thuê ngay phủ viện hạng nhất, tiện nghi đầy đủ.Dù tốn kém, nhưng Tạ Tinh giờ có hơn mười triệu hạ phẩm tinh thạch, chẳng xá gì chút này.
Tính toán đường lui, Tạ Tinh thuê phủ viện gần thành.Đưa Diệp Nhu vào, hắn lại bày thêm mấy lớp trận pháp.Với trình độ trận pháp của Tạ Tinh, trận pháp hắn bày còn mạnh hơn mấy lần trận pháp vốn có của phủ viện.
Chuẩn bị xong xuôi, Tạ Tinh đưa Diệp Nhu vào một gian phòng, cho nàng nuốt Tiên Tủy Đan, còn mình thì canh giữ bên cạnh hộ pháp.
Tạ Tinh đoán không sai, Tiên Tủy Đan còn hiệu quả hơn hắn tưởng, giúp Diệp Nhu tẩy tủy, khôi phục hoàn toàn sinh cơ.Nhìn Diệp Nhu thần thái rạng rỡ, Tạ Tinh vui mừng khôn xiết.
Diệp Nhu không ngờ mình thật sự khỏi bệnh, toàn thân tràn đầy sức sống.Dù không biết là đan dược gì, nhưng nàng biết chắc chắn không phải loại tầm thường.Nhìn tạp chất bài tiết ra, Diệp Nhu thầm nghĩ phải đi tắm ngay.Nhưng lúc này, nàng còn có một loại cảm giác khó tả hơn.
– Ngươi sao rồi? – Dù biết Diệp Nhu hẳn là đã ổn, Tạ Tinh vẫn lo lắng hỏi.
– Sư đệ, ta cảm thấy sắp đột phá! – Diệp Nhu vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói.
Tạ Tinh vội lấy ra một viên Xuất Vân Đan, đặt vào miệng Diệp Nhu:
– Ngươi đột phá đi, ta giúp ngươi hộ pháp.
– Ừm.
Diệp Nhu đáp lời, vận chuyển Trông Tinh Quyết.Chưa đầy hai canh giờ, Diệp Nhu cảm thấy một tầng ngăn trở bị phá tan, thần thức và tinh lực lại tăng lên nhanh chóng.
Đây là Tinh Tướng ư? Diệp Nhu hưng phấn quét thần thức ra ngoài, có thể thấy gần nửa Lô Lâm Thành.
– Sư đệ, ta thật sự đột phá rồi, ta đã là Tinh Tướng! – Diệp Nhu xác nhận mình đã đột phá, không kìm được nhào vào lòng Tạ Tinh.
Tạ Tinh lại một lần nữa ôm Diệp Nhu với tâm tình khác, trong lòng càng thêm tự trách.Có bao nhiêu thứ tốt trên người, mà hắn lại quên mất Diệp Nhu.
– Xin lỗi sư tỷ, sau này ta sẽ không như vậy nữa.
Tạ Tinh khẽ nói, nhưng Diệp Nhu lúc này đang vui sướng tột độ, chẳng nghe thấy gì.Nàng đã khỏe lại, có thể mãi mãi nép trong lòng sư đệ.
– Sư tỷ…- Tạ Tinh thấy Diệp Nhu như chìm vào mộng đẹp, vội gọi.
– Sư đệ, được ở bên ngươi như vậy, ta thật sự rất vui…A, ta phải đi tắm cái đã.
Diệp Nhu lúc này mới thấy mình có chút nhếch nhác, vội gỡ khỏi vòng tay của Tạ Tinh.
Tạ Tinh thấy Diệp Nhu vui vẻ, lòng cũng vui theo, thuận miệng trêu:
– Sư tỷ, hay là ta giúp tỷ tắm nhé?
Nói xong Tạ Tinh hối hận, sao lại thốt ra lời này? Trước kia Diệp Nhu không tự tắm được, hắn mới giúp, giờ nói vậy, nghe có vẻ khinh bạc.
– Xin lỗi sư đệ, sau này sư tỷ giúp đệ tắm.
Diệp Nhu nói xong, đỏ mặt vội vã bước ra ngoài.
Tạ Tinh biết, Diệp Nhu đã hoàn toàn không còn phòng bị với mình.Thở dài, thầm nghĩ cứ để vậy đi, Ấu Tinh giờ không biết ra sao rồi.
Sau khi Diệp Nhu đi tắm, Tạ Tinh tỉ mỉ chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn, để ăn mừng Diệp Nhu khỏi bệnh.Cũng là để ngày mai hắn bế quan, giờ trút bỏ được gánh nặng trong lòng, Tạ Tinh quyết định trùng kích Nhị Tinh trung kỳ, cũng là để luyện Tạo Hóa Thần Quyền, quyền thứ ba, Tam Tài Càn Nguyên Quyền.
Một giờ sau, khi Tạ Tinh chuẩn bị xong bữa tối thịnh soạn, Diệp Nhu đã tắm xong bước ra, khoác lên mình bộ y phục trắng muốt, tóc không còn tùy tiện búi lên như khi Tạ Tinh giúp nàng tắm, mà được chải chuốt tỉ mỉ, như hai dải lụa óng ả buông xuống hai bên vai.
Sau khi Tiên Tủy Đan tẩy tủy, làn da nàng càng thêm mịn màng, đứng trước mặt Tạ Tinh, như Lăng Ba Tiên Tử giáng trần.Vốn đã xinh đẹp, Diệp Nhu sau khi tắm gội, trang điểm lại càng thêm thoát tục.
– Sư tỷ, tỷ thật xinh đẹp…
Tạ Tinh nói một câu rồi ngưng, hắn bị vẻ đẹp của Diệp Nhu làm choáng váng, còn có chút hổ thẹn.Khi giúp Diệp Nhu tắm rửa, hắn chưa từng nghĩ đến việc tỉ mỉ chải tóc cho nàng, cũng chưa từng nghĩ đến việc mua cho nàng mấy bộ quần áo mới.Hắn cảm thấy mình thật quá đáng.
– Thật sao…? – Diệp Nhu vui mừng khôn xiết, rõ ràng nàng rất thích những lời này của Tạ Tinh.
– Ừm.
Tạ Tinh kiên định gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
– Chỉ là trước đây ta không biết giúp tỷ thu dọn, thật xin lỗi.
Diệp Nhu tiến lên vài bước, nắm lấy tay Tạ Tinh nói:
– Sư đệ, xin lỗi là ta mới phải, là ta làm liên lụy đệ mấy tháng, để một đại nam nhân như đệ giúp ta làm những chuyện kia, uất ức cho đệ, sau này đều là ta làm cho đệ.
Tạ Tinh chợt nhớ ra điều gì, lấy ra một chiếc trâm cài tóc nói:
– Cái này tặng cho tỷ, ta đã luyện chế lại, giờ nó là một món bảo khí, không biết tỷ có thích không.
– A.
Diệp Nhu ngạc nhiên mừng rỡ đón lấy chiếc trâm cài tóc nói:
– Đây là chiếc trâm cài tóc ta bị mất, sao lại ở chỗ đệ? Ta rất thích.
– Hôm đó ta ở Ẩn Tinh Quật nhìn thấy chiếc trâm này, mới biết tỷ ở trong đó.Chỉ là vẫn chưa đưa cho tỷ, giờ ta đã luyện chế lại, tặng cho tỷ, thật ra thì nó vẫn là vật của tỷ.
Tạ Tinh có chút xấu hổ, hai tháng qua tuy rằng bôn ba ngược xuôi, nhưng hắn chưa từng mua cho Diệp Nhu một bộ y phục hay một món trang sức nào.
– Sư đệ, đệ cài cho ta đi.- Diệp Nhu ánh mắt có chút mê hoặc, cầm lấy chiếc trâm cài tóc nói.
Tạ Tinh cẩn thận cài chiếc trâm lên tóc Diệp Nhu, trong lòng lại thấy Diệp Nhu đeo chiếc trâm này càng thêm xinh đẹp.
Diệp Nhu không kìm được nhào vào lòng Tạ Tinh, ôm chặt lấy hắn:
– Ta cứ tưởng sau khi phụ thân mất, ta đã là người thừa trên thế giới này, không còn ai thương xót, ai ngờ trời cao lại đưa đệ đến trước mặt ta, sư đệ, ta thật sự rất vui.
Tạ Tinh lặng lẽ ôm Diệp Nhu, lòng lại bình thản lạ thường.
Một lúc lâu Diệp Nhu ngẩng đầu, vụng về hôn lên môi Tạ Tinh.Tạ Tinh đầu óc oanh một tiếng, cái vị ngọt ngào mềm mại ấy khiến hắn không thể kiềm chế ngọn lửa trong lòng.Đối diện với những người phụ nữ khác có lẽ hắn có thể phòng bị, thậm chí có thể nhịn được không động bất kỳ ý niệm gì, nhưng hắn đối với Diệp Nhu đã không còn đề phòng.Thế nhưng hắn cũng chưa có kinh nghiệm hôn môi, chỉ là đồng dạng vụng về đáp lại Diệp Nhu.
Thân thể Diệp Nhu lần nữa nóng ran, Tạ Tinh cũng bị ngọn lửa này thiêu đốt đến khô cả cổ họng.
Một hai tháng nay, cùng Diệp Nhu kề vai sát cánh đêm ngày, nhưng hắn rất ít khi có loại cảm giác này.Chẳng lẽ là do tâm tình thay đổi?
Cảm thấy sự thay đổi của Tạ Tinh, sắc mặt hồng hồng của Diệp Nhu lại ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Tạ Tinh nói:
– Sư đệ, thảo nào bọn họ lại muốn như vậy, cảm giác này thật sự tốt, chỉ là…Chỉ là ta có chút mềm nhũn.
Lời của Diệp Nhu không chút kiêng dè, nàng chỉ biết sinh lý của mình có biến hóa, nhưng không biết tại sao lại như vậy, từng đợt ẩm ướt từ đáy lòng dâng lên, cùng với sư đệ ở chung với nhau loại cảm giác này.
– Bọn họ?
Tạ Tinh có chút sững sờ, Diệp Nhu chẳng lẽ lại đi lén xem người khác hôn môi hay sao? Nếu không làm sao lại thốt ra từ này?
Diệp Nhu thấy Tạ Tinh hỏi tới, biết mình có thể đã lỡ lời, cũng có chút ngượng ngùng, nhưng không giấu diếm nói:
– Là lúc ta còn rất nhỏ, có mấy lần, ta nhìn thấy một sư huynh và một sư tỷ lén lén miệng đối miệng, còn nói đây là hôn môi, khi đó ta cũng không biết họ đang làm gì.Luôn muốn học thử xem, hôm nay cuối cùng cũng thử một chút, cảm giác thật sự tốt, ta rất thích, sư đệ, sau này chúng ta còn có thể như vậy đi?
Tạ Tinh cuồng mồ hôi, thầm nghĩ Diệp Nhu sao lại còn biết cả kiểu hôn ướt át thế này, thì ra là bị sư huynh sư tỷ làm hư a, may mà nàng chưa tùy tiện tìm ai đó thử xem, nếu không đã thành trò cười lớn.
Bất quá Tạ Tinh cũng không nói nhiều với Diệp Nhu, dù sao Diệp Nhu từ nhỏ đã không có mẹ, cha nàng chắc chắn sẽ không dạy nàng điều này, mà Tiểu Bình xem ra cũng chẳng hiểu biết hơn nàng là bao.Thật là khó cho nàng, nghĩ đến đây sờ sờ đầu nàng nói:
– Sư tỷ, sau này hôn môi chỉ có thể với ta, biết không? Đây là việc chỉ người yêu nhau mới làm, không phải ai cũng có thể làm…
Tạ Tinh không biết giải thích thế nào, có chút lúng túng giải thích câu này, thế nhưng dường như lại cảm thấy câu này giải thích cũng không thỏa đáng lắm.
Diệp Nhu bỗng nhiên ngọt ngào cười nói:
– Sư đệ, đệ thật đúng là coi ta là đứa ngốc a, ta đương nhiên biết.Người đàn ông khác ta nhìn thấy rất phiền chán, chỉ có sư đệ ta mới không…
Tạ Tinh lúng túng ho khan một tiếng, thì ra là tỷ đang trêu chọc ta à.
