Chương 16 Vẫn lại đệ nhất

🎧 Đang phát: Chương 16

Ngồi giữa hàng ghế giám khảo là một lão pháp sư bạch bào, tuổi đã ngoài tám mươi, lão chậm rãi thở dài: “Thế đạo thay đổi thật nhanh, đám tiểu tử bây giờ chưa bước chân vào học viện trung cấp đã có thể thi triển ma pháp cao cấp.Nhớ năm xưa ta bằng tuổi chúng, may ra chỉ dùng được mấy cái tiểu ma pháp chiếu sáng.”
Bên cạnh, một vị pháp sư hồng bào gật gù: “Không sai, hai đứa nhóc này không tệ, tiền đồ vô lượng.Nhìn xem, thằng nhãi Trường Cung kia, tuổi còn nhỏ mà đã tự nghĩ ra ma pháp phòng ngự, còn tên Mã Khắc kia, khống chế ma pháp cũng rất tốt.Không chỉ có thể điều khiển quỹ đạo hỏa cầu hoàn mỹ, còn có thể sử dụng năng lượng một cách triệt để, không lãng phí chút nào.Xem ra hắn chuyên tu hỏa hệ.Ta rất ưng ý hắn, có lẽ phải truyền lại y bát cho hắn thôi.”
“Mã Khắc không tệ, còn tên Trường Cung kia hình như chuyên tu quang hệ.Đã bao nhiêu năm rồi không có ai học quang hệ, ta mặc kệ, nhất định phải thu hắn làm đồ đệ!”
“Oa, huy chương ma pháp (trên ngực trái ma pháp bào, chứng minh cấp bậc) của hai lão pháp sư này đều là ma tinh thạch màu tím, chẳng lẽ bọn họ là hai trong mười vị đại ma đạo sư còn sót lại trên Thiên Vũ đại lục?”
Lúc đó, trên lôi đài, ta và Mã Khắc đang liều mạng, không hề hay biết dưới kia có hai vị đại ma đạo sư đang tính toán thu đồ.Cả hai đều đang dốc toàn lực, sử dụng ma pháp đến cực hạn.
Đây đúng là lần đầu tiên ta dùng Quang Trảm Kiếm.Không biết hiệu quả thế nào.Ta cảm giác ma pháp lực bị hút đi rất nhanh.Làn sóng Quang Trảm Kiếm đầu tiên đã chạm trán với Hỏa Lưu Tinh.Hình như Quang Trảm Kiếm của ta có uy lực hơn một chút, đánh tan một phần nhỏ Hỏa Lưu Tinh ra xung quanh.Có điều phần lớn Hỏa Lưu Tinh vẫn không bị triệt tiêu.Nhưng thấy ma pháp của mình chiếm thượng phong, ta càng hăng say rót thêm ma pháp lực.
Ma pháp lực của ta có phần cao hơn Mã Khắc một chút, nhưng hắn lại có ưu thế thi triển ma pháp cao cấp.Khả năng khống chế ma pháp của ta lại không bằng hắn, trước đây hắn dùng tiểu ma pháp để đối phó ta nên kết quả không cần phải nói, giờ Hỏa Lưu Tinh lại hao phí quá nhiều ma pháp lực.Thành ra bây giờ hắn chỉ có thể miễn cưỡng thi triển ma pháp mà không dùng tinh thần khống chế nữa.
Trên lôi đài, nơi bị hỏa ma pháp thiêu đốt, nơi bị Quang Trảm Kiếm của ta chém nát, trở nên loang lổ vết thương.Ma pháp bào của Mã Khắc bị ta chém rách mấy chỗ, còn quần áo của ta thì bị lửa thiêu rụi không ít (Ta có tiền đâu mà mua ma pháp bào, cái này quý lắm đấy!).Ma pháp lực của cả hai đều đã cạn gần hết, giờ chỉ dựa vào ý chí chống đỡ.
“Lão đại, ta không chịu được nữa rồi, xin tha cho ta đi!” Mã Khắc hổn hển nói.Vừa dứt lời, Hỏa Lưu Tinh của hắn cũng tan biến.Ngay cả hỏa thuẫn dùng để phòng ngự cũng biến mất theo, vì mất đi ma pháp lực khống chế.Bản thân hắn thì vì tinh thần lực tiêu hao quá nhiều nên ngã xuống ngất xỉu.
Ta liền đình chỉ ma pháp lại.Ta cũng không muốn thật sự đả thương hắn.Nếu hắn kiên trì thêm chút nữa, ta chắc cũng không chịu nổi.Tiểu tử này thật sự rất mạnh.
Ma pháp lực của ta cũng đã tiêu hao hết.Ta chậm rãi đứng dậy, đi đến bên người hắn, cười hắc hắc: “Xú tiểu tử, giờ mới chịu ngã à?”
Trên đài, các giám khảo thấy ta vẫn còn đứng được thì lập tức tuyên bố: “Khảo sinh Mã Khắc ma pháp lực tiêu hao hết, Trường Cung Uy thắng!” Nghe được tin thắng lợi, ta cảm thấy rất vui sướng.Nhưng bây giờ ta cũng chẳng còn sức để nghĩ đến chuyện sau này nữa.
Tuyên bố vừa kết thúc, các sư phụ phụ trách cứu hộ liền nhanh chóng chạy tới bên đài, dùng ma pháp khôi phục tiến hành trị liệu cho chúng ta.Ta mệt quá, xỉu luôn theo Mã Khắc.

Khi ta tỉnh lại thì thấy mình đang ở trong lữ điếm, có Tú sư phụ ở bên cạnh chăm sóc.
“Con tỉnh rồi à? Tốt, lại là đệ nhất.Con tỉnh rồi sư phụ cũng yên tâm, con tiếp tục nghỉ ngơi nhé.”
Ta không biết nên nói gì cho phải.Thôi thì cứ vậy đi.Ta nhắm mắt lại, bắt đầu minh tư.
Ngày thứ hai, khi ta tỉnh lại thì mặt trời đã xuống núi.Tú sư phụ không có ở đây.Ta bắt đầu vặn vẹo cái eo, duỗi lưng lười nhác.Đói quá! Ta đi xuống lầu, lão bản cũng đang ở đó.
“Thúc thúc, có gì ăn không ạ? Con đói quá rồi!”
“Có, có! Để thúc đem đến ngay!” Có lẽ lão bản cũng biết ta thi đỗ hạng nhất nên đối với ta hết sức nhiệt tình.Một lát sau, một bát canh thịt nóng hổi, thơm phức đã xuất hiện trước mặt ta.Thật là thơm…m, nước miếng của ta ứa ra rồi.”Cám ơn thúc thúc, con ăn đây!”
“Mau ăn đi, đừng để nguội!” Thấy ta ăn như hổ đói, lão bản cười hiền lành, vỗ vỗ vào đầu ta.
Dưới sự cố gắng chiến đấu của ta, bát thịt đã bị tiêu diệt sạch bóng, bảng thành tích còn thêm vào 6 cái bánh bao nữa.Ta đã hai ngày chưa được ăn cơm mà!
“Tú sư phụ, người trở lại rồi!” Cái bụng no căng, ta nhìn thấy Tú sư phụ trở lại.”Ừ, thầy đi nhận giấy báo nhập học cho con.Đi thôi, về phòng nào.”
Trở lại phòng, Tú sư phụ đưa giấy báo cho ta.
“Trường Cung này, ngày mai con có thể đến báo danh rồi, một tuần nữa con sẽ chính thức nhập học.Con có thể đến trường làm quen với môi trường trước.Sư phụ ngày mai sẽ trở về.Học phí kỳ này của con ta đã trả rồi, nhớ phải học thật tốt nhé.Sư phụ sẽ trở lại thăm con sau.Ta về Sâm Khoa thành báo tin này cho cha mẹ con, sau đó có thể du ngoạn bốn phương, có thể đến Tu Đạt Vương quốc chơi.”
“Sư phụ, ngày mai người phải đi sao? Con không muốn xa người đâu.” Ít nhất một nửa trong số này là sự thật.Trong thời gian qua, Tú sư phụ đã đối xử với ta rất tốt.
“Con chỉ cần học tập tốt là đã báo đáp thầy rồi.” Tú sư phụ lộ ra nụ cười hiền lành, vỗ vỗ đầu ta, rồi từ trong y phục lấy ra một bọc tiền nặng trịch đưa cho ta: “Trường học sẽ cung cấp mọi thứ, cơ bản không cần dùng đến tiền.Đây là 50 kim tệ, con cầm lấy tiêu dùng, chờ hết học kỳ sư phụ đến đón con về.”
Oa, đây là số tiền nhiều nhất ta từng thấy từ khi sinh ra đến giờ.”Cám ơn thầy ạ!”
“Đúng rồi, lấy ra trứng huyễn thú lúc trước chúng ta mua đi.Hôm nay sư phụ muốn xem con mua được quả trứng nào.”

☀️ 🌙