Chương 16 Trước mang bảy tám bình Mao Đài lên đây

🎧 Đang phát: Chương 16

Lâm Vân sải bước chưa bao lâu, chợt nhận ra gã trung niên và tên Lý Thanh kia vẫn lén lút theo sau, bèn khựng lại, nheo mắt hỏi: “Các ngươi theo ta làm gì?”
Lục Dược vội vàng tiến lên, khúm núm: “Lục Dược này xin cảm tạ tiên sinh đã cứu mạng.Nếu tiên sinh không chê, tại hạ xin được mời ngài một bữa cơm đạm bạc.”
Lâm Vân gật đầu: “Cũng được, ta cũng đang đói bụng.” Rồi liếc sang Lý Thanh: “Còn ngươi, lẽ nào cũng muốn báo đáp ân cứu mạng?”
Lý Thanh đột ngột quỳ rạp xuống trước mặt Lâm Vân.Lâm Vân giật mình, vội nói: “Có gì thì đứng lên nói, ta không có hứng thú thu đồ đệ.”
Lý Thanh đứng dậy, đôi mắt ngập tràn u uất: “Ta thật lòng muốn tạ ơn đại ân của ngài.”
Câu nói này khiến Lâm Vân ngẩn người.Mặt hắn khẽ ửng đỏ, hóa ra không phải hắn muốn bái mình làm thầy.Hắng giọng: “Không phải ngươi đuổi giết Lục Dược, bị ta ép gãy tay sao? Sao còn đến cảm ơn ta?”
“Ta có mối thù không đội trời chung với Hoàng Đơn.Muội muội ta học ở Phân Giang, bị tên súc sinh kia để ý tới.Một ngày nọ trên đường đi học, muội muội bị hắn bắt cóc, không chỉ bị hắn cưỡng hiếp, mà còn…” Lý Thanh nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi, không thể nói hết câu.
Sắc mặt Lâm Vân trầm xuống.Không cần Lý Thanh nói rõ, hắn cũng đoán được sự tình.Tên cặn bã này, đáng lẽ lúc nãy nên giết quách cho xong.
“Hắn vốn là Nhị đương gia của Hắc Long Hội.Nhưng không lâu trước, Đại đương gia bị người giết chết, hắn liền nghiễm nhiên lên làm lão đại.Ta tìm kiếm nửa năm, mới lần ra manh mối muội muội mất tích.Ta đành trà trộn vào Hắc Long Hội.Nhưng nửa năm trôi qua, vẫn không có cơ hội giết hắn.Vừa rồi ta đã giết hết đám lâu la của hắn.Cho nên, ta muốn cảm ơn ngài đã giúp ta báo thù.” Lý Thanh nói xong, thở dài một tiếng.
Lâm Vân gật đầu, nắm lấy cánh tay Lý Thanh, dùng sức kéo mạnh.Lý Thanh đau đến tái mặt.Chỉ nghe một tiếng “rắc”, cánh tay vốn gãy lìa của Lý Thanh đã khôi phục.
“Đây không phải trật khớp, mà là gãy xương.Ngươi về nhà bó bột, một thời gian sẽ khỏi.Ngươi ở Hắc Long Hội chắc cũng có chút địa vị?”
Cánh tay vốn đau nhức giờ chỉ còn cảm giác hơi tê.Hắn biết cánh tay mình chỉ cần tĩnh dưỡng là có thể hoàn hảo.Trong lòng vừa cảm kích, vừa kinh hãi thủ đoạn của Lâm Vân.
“Đúng vậy, ta ở Hắc Long Hội xếp thứ sáu.Hôm nay Nhị đương gia và Tứ đương gia đều bị ta giết.Còn có mấy tên khác đã bị ta xử lý nửa tháng trước.Đám đàn em Hắc Long Hội cơ hồ bỏ đi hết.Hiện tại ở Hắc Long Hội, ta coi như là Lão Đại.” Lý Thanh cười chua chát.
“Vậy ngươi về tìm muội muội ngươi đi.Có lẽ nàng còn sống.Bất quá, nếu muốn tốt cho muội muội mình, ngươi đừng nhúng tay vào những chuyện hại người nữa.Nếu không, lần sau gặp lại, chính là ngày ngươi mất mạng.” Lâm Vân lạnh lùng nói.
“Ta biết rồi, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện trái lương tâm.Lần này ta sẽ về chỉnh đốn lại bang hội, sau này sẽ đến bái kiến đại ca.” Nói xong, hắn lấy ra một tấm danh thiếp, hai tay cung kính đưa cho Lâm Vân.
“À, hiện tại ta không có điện thoại.Nếu có duyên thì gặp lại.”
Nghe Lâm Vân nói vậy, trong mắt Lý Thanh thoáng vẻ ảm đạm.Hắn nghĩ rằng Lâm Vân đang từ chối mình.Bởi vì ai mà chẳng có điện thoại.Nhưng hắn vẫn thi lễ rồi rời đi.
“Loại người này, ân nhân đừng nên dây dưa tới, bọn chúng toàn là những kẻ tâm địa độc ác.” Lục Dược nghe Lâm Vân nói vậy, cũng cho rằng Lâm Vân không muốn qua lại nhiều với Lý Thanh.
Lâm Vân sờ sờ mũi, cười khổ: “Ta thật sự không có điện thoại mà…Hiện tại trong người ta chỉ có đúng một đồng bạc.Nếu có điện thoại thì ta đã mang đi bán rồi.”
Lục Dược không ngờ người này thân thủ lợi hại như vậy, lại nghèo đến thế.Vội vàng nói: “Để ta mời ân công đến một quán ăn dùng bữa.”
“Tốt, bất quá đừng gọi ta là ân công.Cứ gọi ta là Lâm Vân là được.” Trong bụng Lâm Vân quả thực đang đói cồn cào.Cơm lúc trưa đã tiêu hóa hết rồi.
“Được, vậy ta sẽ không khách khí, ngươi cứ gọi ta là Lão Dược, hay giống người khác, gọi ta là Lão Yêu cũng được.” Nói xong, Lục Dược gọi một chiếc taxi, cùng Lâm Vân lên xe, rồi nói với tài xế: “Đến nhà hàng quốc tế Mỹ Châu.”
Người lái xe thấy trên người Lục Dược đầy máu, vốn không muốn chở.Nhưng hắn đã lên xe, hơn nữa còn muốn đến khách sạn năm sao lớn nhất của thành phố Phân Giang, cũng không nói thêm gì.
Rất nhanh đã đến nhà hàng quốc tế Mỹ Châu, Lục Dược trực tiếp ném cho tài xế hai trăm tệ rồi nói: “Không cần trả lại.” Rồi dẫn Lâm Vân vào quán.
Tài xế thấy mới đi có ba mươi mét đã kiếm được hai trăm tệ, biết là gặp được đại gia, vội vàng lái xe rời đi, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Cô gái lễ tân của nhà hàng quốc tế Mỹ Châu nhìn thấy Lục Dược cả người là máu dẫn Lâm Vân vào, nhưng thần thái của nàng vẫn như không có chuyện gì xảy ra.Vẫn cung kính cúi đầu chào đón bọn họ.
Trong lòng Lâm Vân thầm nghĩ, xem ra Lục Dược là khách quen ở đây.Lục Dược thấy Lâm Vân đi vào nhà hàng xa hoa mà giống như đi vào một quán ăn nhỏ vậy, thần sắc vẫn bình thản như thường.Không khỏi càng cảm thấy hứng thú với người bên cạnh chỉ có duy nhất một đồng bạc này.
Lục Dược gọi bồi bàn sắp xếp một phòng VIP cho Lâm Vân, sau đó nói với Lâm Vân: “Lâm huynh đệ nghỉ ngơi một lát, đợi ta đi tắm rửa xong rồi xuống ăn cơm.”
Máu trên người Lục Dược tuy nhiều, nhưng vết thương không nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da.Hắn vội vàng trở lại phòng của mình tắm rửa, xử lý qua loa vết thương rồi trực tiếp đi gọi Lâm Vân xuống ăn cơm.
Đồ ăn của nhà hàng quốc tế Mỹ Châu tuy không ngon bằng Lâm Vân tự mình nấu, nhưng được cái có nhiều món lạ miệng, đầu bếp toàn là đầu bếp hàng đầu.Lục Dược gọi cả bàn thức ăn, mà Lâm Vân đã lâu không được ăn thịt nên cũng không khách khí.
Nguyên lại lúc còn ở với Hàn Vũ Tích, Hàn Vũ Tích mấy lần mua thức ăn, không biết là cố ý hay vô ý, đều không có mua thịt.Khiến Lâm Vân có chút không thỏa mãn.
“Tửu lượng của lão đệ thế nào? Chúng ta gọi rượu Mao Đài uống nhé?” Lục Dược thấy tướng ăn của Lâm Vân tuy không khó coi, nhưng lúc ăn thanh âm phát ra hơi lớn.Bất quá, hắn cũng không để bụng.Bởi trong giang hồ có đủ loại người, ăn cơm phát ra tiếng động có là gì.Nhưng không biết Lâm Vân có thể uống được rượu hay không, vì vậy mới hỏi trước.
Từ khi đến Địa Cầu tới nay, Lâm Vân chưa từng uống rượu.Chỉ là nghe nói rượu Mao Đài ở đây uống rất ngon, liền nói: “Vậy trước mang bảy tám bình Mao Đài lên đây.” Nói xong tiếp tục ăn, may là Lục Dược gọi món cũng nhiều.
Lục Dược nghe Lâm Vân nói vậy, thiếu chút nữa thì ngã ngửa.Bảy tám bình rượu Mao Đài, chính là bảy tám cân rượu trắng.Bất quá, Lục Dược là ai, đương nhiên hắn sẽ không nói thêm gì.Liền nói với người bồi bàn bên cạnh: “Trước mang lên mười bình Mao Đài.”

☀️ 🌙