Đang phát: Chương 16
– Muốn chết à?
Tên mặt sẹo chửi, vung tay định tát Diệp Mặc.Hắn ta vốn không muốn gây sự vì thấy Diệp Mặc có vẻ không dễ đối phó, lại thêm việc đang vội.Nhưng Diệp Mặc lại chủ động gây sự, hắn ta làm sao chịu nhịn?
Đám người trong phòng hả hê nhìn Diệp Mặc.Mấy gã thanh niên đứng trong góc lắc đầu, nghĩ bụng Diệp Mặc chỉ là một tên mọt sách, không ai động đến thì thôi, còn tự tìm rắc rối, đúng là muốn ăn đòn.
Nhưng cảnh tượng sau đó khiến tất cả trợn tròn mắt.Diệp Mặc, kẻ mà họ cho là sắp bị đánh, lại tóm chặt lấy tay tên mặt sẹo.Hắn tát vài cái không ăn thua, Diệp Mặc bồi thêm một cước vào bụng khiến tên mặt sẹo bay thẳng vào cửa sắt, gây ra tiếng động lớn.
Viên cảnh sát mặt đen bên ngoài nghe thấy tiếng động, nhếch mép cười, lập tức lấy điện thoại ra gọi:
– Thiếu gia Kiều đấy ạ? Vâng, là tôi.Thằng nhóc đó bị tóm rồi, đang bị nhốt, tên mặt sẹo đang dạy dỗ nó, không liên quan đến chúng ta.Vâng, được, tôi nhất định không để yên cho nó, trước khi xét xử tôi cũng sẽ lột da nó…
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, viên cảnh sát vội cúp máy, giả vờ đi về phía cửa.
Tên mặt sẹo không thể tin được mình lại bị đá bay.Hắn lăn lộn trong giới giang hồ nhiều năm, biết ngay Diệp Mặc không phải dạng vừa.Dù hắn trông hung hãn nhưng không phải kẻ ngốc, biết chọc giận Diệp Mặc ở đây sẽ không có kết cục tốt.
Hắn cũng đoán được Diệp Mặc rất mạnh, nếu không đã không chủ động gây sự.Tên mặt sẹo chắc chắn bốn người bọn hắn xông lên cũng không phải đối thủ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc chậm rãi tiến đến chỗ tên mặt sẹo, thong thả nói:
– Tao thích cái giường gần cửa sổ, mày có ý kiến gì không?
Thấy Diệp Mặc đến gần, tên mặt sẹo sợ hãi, tưởng hắn còn muốn đánh, ai ngờ Diệp Mặc chỉ nói thích cái giường.Hắn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói:
– Không có ý kiến gì, anh cứ ngủ đi.
Tên mặt sẹo nhận rõ tình thế, lập tức tươi cười với Diệp Mặc, dù vết đau do va vào cửa sắt vẫn còn nhức nhối.Thấy tên mặt sẹo đã hiểu ý, mấy tên cao to kia càng không dám hó hé.Bình thường một mình tên mặt sẹo đã có thể đấu với mấy người bọn họ, bây giờ lại bất lực trước mặt Diệp Mặc, ai dám gây sự với hắn nữa?
Trên đường đến đồn cảnh sát, Tô Tĩnh Văn càng nghĩ càng thấy người bị bắt giống người bán bùa cho cô.Cô quyết tâm phải nhanh chóng giúp người kia ra ngoài.
Nhưng Tô Tĩnh Văn không ngờ người trong đồn lại ngăn cản cô gặp Diệp Mặc.
– Anh ta không phải tội phạm, anh dựa vào cái gì không cho tôi gặp anh ta? Hơn nữa cảnh sát các anh dựa vào cái gì mà bắt anh ta?
Tô Tĩnh Văn không biết rõ sự tình, nhưng cô biết nếu không có gì khuất tất thì xe Land Rover đã không bình yên vô sự còn Diệp Mặc lại bị đưa đến đồn.Tất nhiên cô không biết chiếc xe Land Rover đang đỗ ở cổng bệnh viện.
– Người này bị tình nghi cướp bóc và gây thương tích, hiện đang lấy lời khai, cô muốn gặp thì ngày mai quay lại.
Viên cảnh sát mặt đen thấy Tô Tĩnh Văn có khí chất tao nhã, lại xinh đẹp, nên cố nén giận nói.
– Vậy sao? Nhưng tôi thấy không giống.Tôi thấy rõ ràng một chiếc xe Land Rover đưa bạn tôi đi, cuối cùng xe thì không sao, còn bạn tôi thì bị đưa vào đồn.Chuyện này là sao?
Tô Tĩnh Văn cười nhạt.
– Nếu không có chứng cứ thì đừng ăn nói lung tung, đây là đồn cảnh sát, mọi việc đều cần chứng cứ.Nếu cô còn gây rối, tôi sẽ tạm giam cô vì tội cản trở người thi hành công vụ.
Viên cảnh sát không ngờ cô gái này lại thấy cảnh Diệp Mặc bị đưa đi, sắc mặt lập tức trầm xuống, giọng điệu cứng nhắc.
– Thật là uy phong, tôi phải xem anh lấy tội gì mà bắt tôi.
Sắc mặt Tô Tĩnh Văn lạnh đi.Viên cảnh sát này ăn nói bừa bãi, lại còn kiêu ngạo, chắc chắn người bị bắt đang gặp chuyện không hay.
– Cô, theo tôi vào lấy lời khai, tôi nghi ngờ cô và người kia là đồng bọn.
Viên cảnh sát chỉ tay vào Tô Tĩnh Văn, nói một cách khoa trương.Quần áo của Diệp Mặc không đáng bao nhiêu tiền, quan hệ của cô ta với Diệp Mặc chắc cũng không sâu đậm, cứ dọa cô ta trước rồi tính sau.
– Anh là cảnh sát hay là thổ phỉ?
Sắc mặt Tô Tĩnh Văn khó coi, người này quá ngạo mạn.
– Không phục thì cô cứ kiện tôi, tôi là Hoàng Ngụ, nhớ lấy.
Viên cảnh sát mặt đen nói một cách khinh thường.
– Sếp Hoàng…
Viên cảnh sát trẻ tuổi thấy đồng nghiệp quá đáng, vội lên tiếng, cảm thấy tác phong của Hoàng Ngụ có chút giống thổ phỉ nhưng không dám nói thẳng.
Hoàng Ngụ chưa kịp nói gì thì ở cửa đã có tiếng vọng lại:
– Cảnh sát chúng tôi trở thành thổ phỉ từ khi nào vậy?
Âm thanh trầm hùng, lại mang theo thái độ chân thành, đáng tin.
– Sếp Cảnh…
Hoàng Ngụ và viên cảnh sát kia thấy người nói ở cửa, vội vàng chào.
– Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Người đàn ông trung niên nhìn lướt qua Hoàng Ngụ, hỏi.
– A, Tổng giám đốc Tô, sao cô lại ở đây?
Người trung niên nhận ra Tô Tĩnh Văn, rõ ràng là anh ta quen cô.
– Anh là lái xe Cảnh Học Bân đúng không? Sao giờ lại làm cảnh sát?
Tô Tĩnh Văn cũng nhận ra người này.Mấy năm trước anh ta là lái xe của bố cô, không ngờ bây giờ lại làm cảnh sát, còn là cục trưởng, thăng tiến nhanh thật.
– Đúng vậy, là do sự sắp xếp của cấp trên.À, đúng rồi, vừa xảy ra chuyện gì vậy?
Cảnh Học Bân nhớ lại chuyện vừa rồi, trong lòng có dự cảm không lành.Tổng giám đốc Tô là con gái của thị trưởng Tô, nếu cô chịu oan ức ở đây thì anh ta có trăm miệng cũng không giải thích nổi.
– Hừ.
Cảnh Học Bân không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến, sắc mặt Tô Tĩnh Văn liền lạnh đi.Cô hừ lạnh nói:
– Có người uy hiếp bạn tôi, kết quả cảnh sát lại bắt bạn tôi nhốt lại, còn kẻ uy hiếp thì không thấy đâu.Tôi đến thăm bạn thì lại bảo anh ấy là nghi phạm cướp bóc, thậm chí còn nghi ngờ tôi là đồng bọn.Tôi không phục, đi kiện anh ta.Chẳng lẽ cảnh sát bây giờ đều lộng hành như vậy sao?
Mặt Hoàng Ngụ tái mét, vẻ mặt đen của hắn cũng không che giấu được.Hắn không ngờ người phụ nữ này lại quen cục trưởng Cảnh của bọn họ.Dù thiếu gia Kiều có thể bảo vệ hắn, nhưng chuyện này có thể ảnh hưởng đến việc thăng tiến của hắn.
– Cậu vừa nói như vậy sao? Đây là thái độ của một cảnh sát nhân dân sao?
Cục trưởng Cảnh hận tên mặt đen này.Bình thường cũng biết hắn ỷ vào việc là người của Trịnh Văn Kiều, có chút hống hách, nhưng lần này lại dám chọc giận con gái của thị trưởng Tô, chỉ có thể trách hắn xui xẻo.
– Vâng, chỉ là vừa nãy tôi nhất thời nóng giận, trong lòng không có ý đó.
Hoàng Ngụ không dám nói dối, dù sao cũng có mấy người nghe thấy hắn nói.Bình thường không ai dám nói những lời đó, chỉ là không ngờ hôm nay lại gặp người quen cục trưởng.
– Tháo súng của anh ta xuống, lập tức điều tra rõ chuyện này.Trần Trấn, cậu phụ trách việc này, phải điều tra ra kết quả.Cảnh sát là người bảo vệ nhân dân, không phải lưu manh côn đồ.
Cục trưởng Cảnh rất quyết đoán, lột quân phục của đội trưởng Hoàng ngay trước mặt Tô Tĩnh Văn.
Tô Tĩnh Văn biết anh ta chỉ đang diễn kịch cho cô xem, nhưng không nói gì.
– Cục trưởng Cảnh, anh làm vậy là không hợp pháp, anh muốn tố cáo tôi cũng phải theo trình tự.
Thấy Cảnh Học Bân làm thật, đội trưởng Hoàng nóng mặt.Hắn tưởng Cảnh Học Bân biết quan hệ của hắn với Trịnh Văn Kiều, cùng lắm cũng chỉ làm bộ thôi, ai ngờ anh ta lại làm thật.
– Tổng giám đốc Tô, chúng ta đi thăm bạn của cô trước.Cục cảnh sát có những phần tử thoái hóa như vậy là nỗi sỉ nhục của chúng tôi.Về việc này tôi nhất định sẽ kiểm điểm với thị trưởng Tô.
Cảnh Học Bân dường như không nghe thấy tiếng kêu của Hoàng Ngụ, không thèm để ý đến hắn.Ông ta biết nếu không có chuyện của bạn Tô Tĩnh Văn, với những việc làm sai trái của tên mặt đen kia, hắn cũng đủ ngồi tù.
Cái gì? Thị trưởng Tô? Hoàng Ngụ lập tức ngây ra, liên hệ với thái độ của Cảnh Học Bân đối với cô gái này, còn gọi cô là Tổng giám đốc Tô, nếu hắn còn không biết quan hệ của cô gái này với thị trưởng Tô thì hắn đúng là đồ ngốc.
Nếu cô gái này là người nhà của thị trưởng Tô, Trịnh Văn Kiều cũng không thể bảo vệ hắn, lòng Hoàng Ngụ chợt như rơi xuống hố băng.
