Chương 158 Một đường phát tài (2)

🎧 Đang phát: Chương 158

– Chỉ có năm cái thôi sao?
Trần Đại Sinh nói:
– Không biết như vậy đã đủ chưa nữa!
Hắn đi đi lại lại mấy vòng, rồi đập tay xuống bàn nói:
– Chúng ta đi đường vòng, trễ hai ngày cũng không sao, như vậy sẽ đi qua được ba thành trì.Dù sao Lý Trường Phong cũng đâu có vội!
– Được! Chúng tôi cũng đồng ý!
Hàn Thiên Phương và người kia đột nhiên đứng dậy, mừng rỡ cười nói.
Vậy là 800 ngàn đại quân liền thay đổi kế hoạch hành quân, bắt đầu đi đường vòng.
Nơi nào quân đi qua, mọi người đều cười tươi rói, chỉ có thành chủ địa phương là than trời trách đất.
Thiên Thủy quốc có mười ba tòa thành lớn, hơn ba mươi thành nhỏ.Thành chủ là quan lớn nhất ở địa phương, gần như là “thằng chột làm vua xứ mù”, lại còn là chế độ cha truyền con nối.Vì thế, nhiều thành chủ đời trước giàu nứt đố đổ vách.
Rất nhanh, tấu chương như tuyết bay về kinh đô, đến cả phủ của đại vương tử Tần Dương, vì những người bị cướp đều thuộc thế lực của hắn.
Ầm!
Tần Dương lại đá chết một sứ giả truyền tin, nổi giận gầm lên trong phủ:
– Tiêu Khinh Vương, Trần Đại Sinh! Ta thề không đội trời chung với các ngươi!
Cao Phong đứng phía sau bình tĩnh hỏi:
– Lại thêm một chỗ bị cướp nữa à?
Tần Dương gào thét:
– Mấy năm nay nhờ có tài lực của mấy thành chủ này cung cấp, ta mới phát triển được đến ngày hôm nay! Bây giờ không chỉ tài nguyên bị cắt đứt, mà Trung ương quân, Kim Sư quân đoàn cũng không còn.Gần như chỉ trong một đêm, vận may đã rời bỏ ta, sao lại có chuyện hoang đường như vậy!
Cao Phong cũng thấy thời gian này biến hóa quá nhanh, lạnh mặt nói:
– Xem ra Lý Dật nói không sai, Lý Vân Tiêu thật là yêu nghiệt! Từ khi hắn nổi lên, ngả về phía Tần Nguyệt, thế lực của đại vương tử bắt đầu tan rã, rồi lại dựa vào Tần Nguyệt.
Mắt Tần Dương tóe lửa, giận dữ nói:
– Lý Vân Tiêu đáng chết! Bây giờ ngay cả Lý Dật cũng không biết sống chết ra sao, tung tích mờ mịt! Mấy ngày trước còn có tin tức nói lão cáo già Lam Hoằng kia cũng bắt đầu đứng về phe Tần Nguyệt, còn tặng quà sinh nhật cho con tiện nhân Hương phi! Từng người từng người bỏ ta mà đi, không ai coi ta ra gì cả sao?
Trong mắt Cao Phong lóe lên vẻ kiên quyết, trầm giọng nói:
– Đại vương tử đừng nóng vội, đừng quên chúng ta vẫn còn con át chủ bài lớn nhất.Đến lúc đó chỉ cần tung ra, dù cả thiên hạ đứng về phía Tần Nguyệt, cũng vô dụng thôi!
Lúc này Tần Dương mới bình tĩnh lại, trong mắt lộ vẻ ngoan độc, nói với Cao Phong:
– Đúng vậy, đó là con át chủ bài lớn nhất, cũng là duy nhất của ta! Cao thống lĩnh, ngươi là người tâm phúc ta tin tưởng nhất, việc này nhất định phải làm cho tốt! Đến khi ta lên ngôi, ngươi sẽ là người dưới một người, trên vạn người!
Cao Phong cúi người nói:
– Đại vương tử yên tâm, việc này sắp hoàn thành.Ta nhất định sẽ tăng tốc, không để xảy ra sai sót!
Tần Dương lạnh lùng nói:
– Rất tốt!
Lúc này hắn mới khôi phục lại dáng vẻ vương tử cao cao tại thượng, trong mắt lộ sát ý nồng đậm, lạnh lùng nói:
– Các ngươi cứ chờ đấy, xem ta lăng trì các ngươi đến chết!

Đại quân Đông chinh đi đường vòng mấy ngày, sau tám ngày thì đến An Vĩnh Thành.Đi thêm mấy chục dặm nữa là đến Côn Kim Thành.
An Vĩnh Thành là một thành nhỏ, chỉ có vị trí chiến lược như một trạm đệm.
Nếu quân Bách Chiến quốc muốn tiến về phía tây, trạm đầu tiên sẽ là An Vĩnh Thành.Vì thế, người dân trong thành hầu như đã thu dọn hết tài sản bỏ trốn, chỉ còn lại hơn năm ngàn lính phòng vệ, cả ngày hoảng sợ.
Khi đại quân Đông chinh vừa đến, thành chủ Nguyên Tử Tấn nhận được tin, trời vừa sáng đã ra cửa thành xếp hàng nghênh đón.Đến khi thấy đại quân đến, mọi người hoan hô nhảy nhót, thở phào nhẹ nhõm.
Có 800 ngàn đại quân, Bách Chiến quốc muốn công phá An Vĩnh Thành là vô cùng khó khăn.Hơn nữa, sau khi đại quân đến, toàn bộ phòng vệ và quyền chỉ huy đều giao cho quân đội, thành vệ quân và thành chủ không còn trách nhiệm gì nữa.
Lúc đại quân đến An Vĩnh Thành, ai nấy đều sĩ khí ngút trời, mặt mày tươi rói.
Điều này khiến Nguyên Tử Tấn vô cùng kỳ lạ, bình thường binh sĩ ra chiến trường đều ủ rũ, sao những binh sĩ này lại vui vẻ như vậy?
Hắn nghĩ bụng Trung ương quân quả nhiên là khí thế khác thường, diện mạo khác hẳn những quân đội khác.
Trần Đại Sinh cũng khá vui vẻ, trên đường phát tài, những thành trì phía sau sẽ không đến lượt học sinh quân nữa, đến lúc đó bọn quan binh cũng phát tài, không cần biết có phải thành trì thuộc thế lực của đại vương tử hay không, cứ thấy thành là vào phát tài.Nhưng kỷ luật vẫn rất nghiêm minh, chỉ tìm phủ thành chủ, phát tài xong là đi, không quấy rầy dân thường.
Sau khi Trần Đại Sinh đưa ra quân lệnh, Nguyên Tử Tấn mới thở phào nhẹ nhõm:
– Mời các vị theo ta vào thành.
Dân chúng trong thành đã trốn hết, thành là một tòa thành trống không.Tuy không chứa được 800 ngàn đại quân, nhưng đóng quân bốn năm trăm ngàn người thì không thành vấn đề.Số còn lại sẽ cắm trại ngoài thành.
Các tướng lĩnh của Trần Đại Sinh vào ở phủ thành chủ, chưa kịp ổn định chỗ ở đã triệu tập hết thảy tướng lĩnh và Nguyên Tử Tấn, bắt đầu phân tích tình hình trước mắt.
Lý Vân Tiêu cũng dẫn Cổ Vinh và Kế Mông đến trước mặt mọi người.Đây là lần đầu tiên hắn ra khỏi chiến xa sau khi bị thương.Trông hắn tuy không khỏe mạnh lắm, nhưng sắc mặt hồng hào, có vẻ như vết thương đã lành.
Mấy người Trần Đại Sinh giật mình, trong lòng lại bị sốc.
– Cửu tinh Võ sĩ!
Nhưng nghĩ đến người đứng sau hắn, mọi người mới hoàn hồn.Có một vị cao nhân như vậy, thăng cấp nhanh như vậy cũng không có gì lạ.
– Vân Tiêu, ngươi khỏe rồi à?
Người đầu tiên đứng lên hỏi thăm là Lạc Vân Thường, nàng đầy vẻ quan tâm:
– Nếu chưa khỏe thì cứ tiếp tục tĩnh dưỡng đi, ở đây ngươi cũng không giúp được gì đâu.
Ánh mắt mấy người Tiêu Khinh Vương có chút kỳ lạ, mỉm cười.
Lý Vân Tiêu ngớ ra, rồi cười nói:
– Ta là hậu cần tổng tham mưu, thống suất học sinh quân, sao có thể không đến hội họp được.Tuy chưa khỏi hẳn, nhưng cũng gần như rồi.
Lạc Vân Thường thân thiết vỗ vai hắn, dịu dàng nói:
– Đừng làm việc quá sức, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất.

☀️ 🌙