Đang phát: Chương 158
Lục Thiếu Du hạ giọng hỏi:
– Lão muốn ta đi cùng lão sao?
Sâu trong dãy núi Vụ Đô có rất nhiều yêu thú mạnh, Lục Thiếu Du không hề muốn đến đó.Hơn nữa, hắn còn phải đến Vân Dương Tông, nếu đi theo Thôi Hồn Độc Suất đến Cổ Vực thì việc quay về sẽ rất phức tạp.
Thôi Hồn Độc Suất đáp:
– Đúng vậy! Vết thương của ta chưa lành hẳn, cần có người sai bảo.
Lục Thiếu Du nài nỉ:
– Hay là ta thuê cho lão một người giúp việc nhé? Lão thích người trẻ hay lớn tuổi ta đều tìm được, ta không muốn đi Cổ Vực đâu, xin lão hãy tha cho ta.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi cứ tìm đi, nhưng một năm sau ta mới đưa thuốc giải độc, ngươi cứ đến Cổ Vực tìm ta, nếu ngươi tìm được.
Lục Thiếu Du lầm bầm:
– Lão đúng là cao tay.
Tính mạng đang nằm trong tay người khác, Lục Thiếu Du chỉ còn cách nghe theo sự sắp xếp của Thôi Hồn Độc Suất.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta đi thôi, tìm một đoàn lính đánh thuê đi Cổ Vực, rồi trà trộn vào đó.
Lục Thiếu Du ậm ừ:
– Biết rồi.
Trong dãy núi Vụ Đô có rất nhiều đoàn lính đánh thuê đi Cổ Vực, trên đường đi họ sẽ hái thảo dược, bắt yêu thú, bảo vệ các thương nhân hoặc những người qua lại giữa Cổ Vực và đại lục Linh Vũ.
Những đoàn lính đánh thuê này thường rất mạnh, nếu không có thực lực thì không thể đi qua dãy núi Vụ Đô được.Sâu trong núi có rất nhiều yêu thú cấp ba, thậm chí là cấp bốn.Nếu xui xẻo gặp phải yêu thú cấp năm cũng không có gì lạ.
Đổi lại, mỗi chuyến đi các đoàn lính đánh thuê đều thu được rất nhiều lợi nhuận, hoặc có cả những Linh Giả đi cùng.Lục Thiếu Du từng nghe Lam Linh kể rằng đoàn lính đánh thuê Bạch Lang thuộc loại mạo hiểm như vậy.
Nhưng đoàn lính đánh thuê Bạch Lang đã bị một trưởng lão của Vạn Thú Tông tiêu diệt chỉ trong một đêm, đủ để thấy Vạn Thú Tông mạnh đến mức nào.
Lục Thiếu Du đi theo Thôi Hồn Độc Suất rời khỏi thung lũng.Thôi Hồn Độc Suất nhìn phương hướng rồi dẫn đường.
Thôi Hồn Độc Suất hỏi:
– Ngươi có biết gần đây có đoàn lính đánh thuê nào đang dừng chân không?
Lục Thiếu Du đáp:
– Ở phía trước có một chỗ.
Lần trước đi ra ngoài, Lục Thiếu Du tình cờ phát hiện một thung lũng nơi các đoàn lính đánh thuê thường nghỉ ngơi.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta tìm một đoàn lính đánh thuê, nhờ họ hộ tống chúng ta đến Cổ Vực.
Lục Thiếu Du lo lắng:
– Nếu kẻ thù của lão ở đây thì chẳng phải càng dễ bị phát hiện sao?
Hiện giờ Lục Thiếu Du đang bị trúng độc, hắn không hề muốn Thôi Hồn Độc Suất gặp phải kẻ thù.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn chúng sẽ không ngờ ta lại nhờ đoàn lính đánh thuê hộ tống.Nhớ kỹ, từ giờ ngươi là cháu ta, còn ta là chú của ngươi, để tránh bị người khác nghi ngờ trên đường đi.
Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão đang lợi dụng ta đấy à?
Đột nhiên có thêm một ông chú, chuyện này thật khó chấp nhận!
– Nói bậy, ta lợi dụng ngươi khi nào? Ta làm chú của ngươi là còn coi trọng ngươi đấy.
Thôi Hồn Độc Suất liếc xéo Lục Thiếu Du:
– Đến Cổ Vực ta sẽ giải độc cho ngươi, nhưng nếu trên đường đi ngươi giở trò gì thì sẽ chết rất thảm.Với chút thực lực của ngươi, ta chỉ cần một ngón tay là đủ nghiền nát.
Lục Thiếu Du bất lực nói:
– Ta làm sao dám? Mạng nhỏ của ta rất đáng giá, hy vọng lão giữ lời hứa, đến Cổ Vực thì giải độc cho ta.
Hai người vượt qua mấy ngọn núi.Có Thôi Hồn Độc Suất đi cùng, lợi ích duy nhất là Lục Thiếu Du không cần phải cảnh giác khi đi ngang qua rừng cây.
Một thung lũng hiện ra trước mắt Lục Thiếu Du và Thôi Hồn Độc Suất.Trong thung lũng vang vọng tiếng người ồn ào, đã lâu rồi hắn mới nghe thấy, khá là náo nhiệt.Thung lũng rộng khoảng hai ngàn thước, có nhiều kiến trúc bằng gỗ.Khi hai người bước vào thung lũng, Thôi Hồn Độc Suất đã che giấu hơi thở, trông lão như một ông già bình thường, không hề có dấu hiệu nào của một lão quái vật với khí thế cường đại.
Trong thung lũng có rất nhiều người ngồi dưới đất, trước mặt bày một tấm vải, đặt các loại dược liệu, da lông yêu thú cấp thấp để buôn bán.Có người bán binh khí.Trông như một khu chợ giao dịch, rất nhiều người đang mặc cả.
Khá nhiều thương nhân trực tiếp mua dược liệu và những thứ khác ở nơi đám lính đánh thuê tụ tập.Trong dãy núi Vụ Đô thường có những nơi nhộn nhịp như thế này.
Lục Thiếu Du quan sát thung lũng, so với nơi đoàn lính đánh thuê tụ tập mà hắn và Lam Linh từng ghé qua thì nơi này náo nhiệt hơn nhiều.
Lục Thiếu Du bước vào một quán rượu trông khá tồi tàn, người phục vụ nhiệt tình chào đón:
– Hai vị đại nhân muốn nghỉ lại hay dùng gì ạ?
Lục Thiếu Du lấy hai mươi đồng tiền vàng đưa cho người phục vụ:
– Có món gì ngon cứ mang lên.Tiện đây, ta hỏi chỗ này có đoàn lính đánh thuê nào đi Cổ Vực không? Chúng ta muốn nhờ họ hộ tống đến Cổ Vực.
Muốn hỏi thăm tin tức về các đoàn lính đánh thuê thì nên hỏi những người phục vụ ở đây, họ rất nhanh nhạy và biết nhiều thông tin nhất.
Thấy tiền vàng, mắt người phục vụ sáng lên:
– Đại nhân, vừa hay chỗ chúng tôi có một đoàn lính đánh thuê đang chuẩn bị đi Cổ Vực, tôi sẽ hỏi xem họ có thể mang các vị đi cùng không, nhưng chắc chắn sẽ phải trả phí.
Lục Thiếu Du nói:
– Cái này không thành vấn đề, nếu ngươi làm tốt, ta sẽ thưởng thêm.
Lục Thiếu Du biết rằng tìm người phục vụ là chính xác.
Người phục vụ vui vẻ nói:
– Vâng, mời đại nhân ngồi chờ, tôi đi hỏi ngay, và cũng sẽ mang đồ ăn lên ạ.
Ở đây hiếm khi gặp được người hào phóng như Lục Thiếu Du, người phục vụ dẫn Thôi Hồn Độc Suất và Lục Thiếu Du đến ngồi ở đại sảnh, rồi nhanh chóng đi làm việc.
Lục Thiếu Du quan sát xung quanh, trong đại sảnh có mười chiếc bàn, một nửa đã có người ngồi.Mọi người ngước lên nhìn Lục Thiếu Du và Thôi Hồn Độc Suất rồi lại tiếp tục ăn uống.
Ở những nơi lính đánh thuê tụ tập thường có một quy định bất thành văn là không được đánh nhau gây rối, nếu không rất có thể sẽ bị đánh hội đồng.Tại đây, dù ngươi mang nhiều bảo vật cũng sẽ không bị cướp, đương nhiên là trong điều kiện bình thường.
Một lát sau, người phục vụ mang rất nhiều thức ăn lên.Đã nhiều ngày Lục Thiếu Du không được ăn uống đầy đủ, giờ hắn ăn rất ngon lành.Tu vi của Lục Thiếu Du chưa đủ cao để có thể nhịn ăn trong vài tháng.
Lục Thiếu Du thấy Thôi Hồn Độc Suất chỉ ngồi nhìn thì lịch sự mời:
– Lão không ăn sao?
Lục Thiếu Du biết thực lực của Thôi Hồn Độc Suất không cần phải ăn những thứ này.
Thôi Hồn Độc Suất liếc Lục Thiếu Du:
– Gọi ta là chú.
Rồi lão nói tiếp:
– Ngũ cốc và thịt cá khi vào bụng sẽ sinh ra trọc khí, lâu dần sẽ ảnh hưởng đến cơ thể.Sau này cơ thể nặng nề sẽ kéo theo tu vi không thể tiến bộ, vì vậy ngươi nên ăn ít thôi.
Lục Thiếu Du kinh ngạc hỏi:
– Thật sao?
Ăn uống mà ảnh hưởng đến việc tu luyện thì đúng là đáng sợ.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Tin hay không thì tùy ngươi, chờ khi tu vi của ngươi cao lên thì sẽ hiểu.
Lòng Lục Thiếu Du chùng xuống.Có lẽ Thôi Hồn Độc Suất nói đúng, nhưng hơi phóng đại.Trên đời này có ai mà không ăn gì đâu?
Lục Thiếu Du thấy người phục vụ vừa nãy dẫn một người đàn ông cao lớn đến.Người đàn ông này khá đặc biệt, vóc dáng vạm vỡ, sau lưng cõng một thanh đại đao, khí thế phi phàm.
Người phục vụ tiến lại gần bàn của Lục Thiếu Du, giới thiệu:
– Đại nhân, vị này là Tam đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê Thanh Phong, có thể đưa các vị đến Cổ Vực.
