Chương 1575 Truy đào (1)

🎧 Đang phát: Chương 1575

Khương Nhược Mai lạnh lùng nói:
– Cái lão già Đường Khánh kia chỉ muốn ép mẫu thân ta, nhằm làm suy yếu thế lực chống đối Khương gia.Mẫu thân ta đã sớm nhìn thấu âm mưu của các ngươi nên mới trốn đi.Hôm nay dù có chết ở đây, cũng quyết không theo lũ súc sinh các ngươi trở về chịu nhục.
Bà lão cũng kiên quyết nói:
– Không sai! Hôm nay hãy dùng máu của chúng ta để thổi bùng ngọn lửa chiến đấu của ba nhà Khương, Ninh, Nguyễn ở Hồng Nguyệt thành.
– Ha ha? Ngọn lửa chiến đấu ư?
Hoành Quân Hoán cười lớn:
– Quy phục Đường lão gia tử là quyết định của chính em trai phu nhân, thể hiện ý chí của phu nhân.Nếu đó là mong muốn của mọi người ở Hồng Nguyệt thành, lẽ nào các ngươi muốn chống lại ý nguyện của tất cả mọi người sao?
Nguyễn Hồng Ngọc nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng:
– Nguyên Tư chẳng qua là bất đắc dĩ phải chịu đựng, nhưng ta không ngờ Đường gia các ngươi lại từng bước lấn tới, muốn chiếm đoạt ba nhà chúng ta.Quả nhiên là lòng tham không đáy, rắn nuốt voi, rồi sẽ có ngày tự gánh lấy hậu quả.
– Hừ, cho dù có thì phu nhân ngươi cũng không sống để thấy được đâu!
Hoành Quân Hoán ra lệnh:
– Bắt hết lại! Ai chống cự thì giết trước, không cần xét tội!
Người của Khương gia đều biến sắc mặt, không ngờ đối phương lại dám hạ lệnh giết người thật.Họ cứ tưởng cùng lắm chỉ bị bắt về thôi, dù sao sự tồn tại của Nguyễn Hồng Ngọc vẫn có giá trị lợi dụng rất lớn đối với Đường Khánh.
Xem ra nội bộ Hồng Nguyệt thành đã xảy ra biến cố mà họ không thể ngờ tới, khiến Nguyễn Hồng Ngọc lập tức mất đi giá trị.
– Không, đừng mà! Ta đầu hàng!
Ngay lập tức có vài kẻ ý chí yếu đuối sợ hãi đến biến sắc, vội vàng phản bội.
Bà lão giận dữ:
– Ngươi, các ngươi…
Vài tên võ giả phản bội kia lộ vẻ hổ thẹn, nói:
– Thế lực địch mạnh hơn ta quá nhiều, chúng ta chỉ là không muốn chết thôi.
Bà lão nghiến răng nghiến lợi, lạnh giọng hỏi:
– Thành chủ và phu nhân đối đãi với các ngươi thế nào?
Mấy người kia cúi gằm mặt, xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.
Nguyễn Hồng Ngọc lạnh nhạt nói:
– Kệ bọn họ đi, xu nịnh kẻ mạnh là bản tính của con người, không trách được.
– Ha ha, không sai! Biết thức thời mới là trang tuấn kiệt.Còn ai muốn bỏ gian theo chính nghĩa nữa không?
Hoành Quân Hoán lạnh lùng quét mắt một vòng, không còn ai dám hé răng, tất cả đều tỏ vẻ quyết tử.
– Tốt, tốt lắm, quả nhiên là có khí phách.
Hoành Quân Hoán lộ ra một nụ cười giễu cợt, chỉ vào vài tên võ giả vừa đầu hàng:
– Để khen thưởng thành ý của các ngươi, bây giờ các ngươi sẽ ra tay trước, mỗi người lấy một cái đầu để chứng minh lòng trung thành.
– A? Cái gì?
Vài tên võ giả kinh hãi, lập tức choáng váng mặt mày, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, cầu khẩn:
– Hoành đại nhân, thực lực của chúng ta yếu kém, căn bản không đánh lại Chủ mẫu bọn họ.
Hoành Quân Hoán trầm mặt xuống, quát:
– Ta không cần lũ sâu mọt thực lực yếu kém.Nếu không có thực lực, không lập được chiến công, giữ lại có ích gì? Hồng Nguyệt thành không nuôi phế vật!
Vài tên võ giả ngây người như phỗng, mặt lúc đỏ lúc trắng, hận không thể chui xuống đất.
– Sao? Không muốn lập công à?
Trong mắt Hoành Quân Hoán lóe lên tia giễu cợt và sát cơ, hừ giọng:
– Đã vậy thì lũ sâu mọt các ngươi giữ lại có ích gì, giết hết đi!
– Ngươi, ngươi sỉ nhục chúng ta!
Mấy tên võ giả giận dữ nhảy ra, mặt mày đỏ gay, gào thét xông lên, muốn liều mạng.
– Hừ, lũ kiến hôi, còn tưởng có tư cách đàm phán với ta sao? Thật nực cười!
Hoành Quân Hoán giơ tay phải lên, một đạo lam quang hội tụ trong lòng bàn tay, trực tiếp đánh xuống.
Một chưởng uy lực khủng khiếp quét qua không trung.
– Bang bang bang…
Liên tiếp những âm thanh như đá vỡ vụn vang lên, xương cốt của vài tên võ giả đều nát vụn, phun ra từng ngụm máu tươi, bị một chưởng ép thành thịt nát trên mặt đất, chết vô cùng thê thảm.
Không ít nữ quyến của Khương gia hoảng sợ kêu lên, cái chết quá kinh khủng.
– Thất Tinh Vũ Đế!
Nguyễn Hồng Ngọc biến sắc, tu vi của Hoành Quân Hoán tương đương với bà, nhưng qua vừa rồi ra tay có vẻ mạnh hơn một bậc.
Bà truyền âm cho bà lão bên cạnh:
– Hà bà bà, bà lập tức đưa Nhược Mai và Nhược Băng chạy trốn, liều chết xông về khu vực truyền tống.Chỉ cần thoát khỏi Hồng Nguyệt thành, lập tức đến Ngọc Thiềm Tông ở Bắc Vực.
Ngọc Thiềm Tông là một trong thập đại môn phái ở Bắc Vực, có quan hệ rất tốt với Hồng Nguyệt thành, đặc biệt là với Khương gia.
Trên mặt Hà bà bà lộ vẻ kiêu ngạo và không muốn, nhưng dưới sự cầu khẩn của Nguyễn Hồng Ngọc, bà thở dài.
– Sao, bắt đầu giao phó hậu sự à?
Hoành Quân Hoán đương nhiên nhìn thấu bà đang truyền âm, cười lạnh:
– Hôm nay không ai trốn thoát được đâu, giết!
Hắn ra lệnh một tiếng, đám võ giả bên cạnh liền xông về phía các nữ quyến.
Nguyễn Hồng Ngọc định nghênh địch thì đột nhiên Lý Vân Tiêu che trước mặt bà, nói:
– Các người mau đi đi, ở đây giao cho ta.
Mặt hắn âm trầm, vừa ra tay đã dùng chiêu Đại Phong Hỏa Luân, nguyên tố chi lực kinh khủng tràn ngập đại sảnh, nhanh chóng xoay chuyển về phía đám võ giả.
– A a!
Liên tiếp tiếng kêu thảm thiết vang lên, đám võ giả kinh hoàng phát hiện Cửu Thiên Đế Khí cũng không ngăn được phong hỏa chi lực kia, dính vào một chút là lập tức bị đốt thành tro bụi.
Nguyễn Hồng Ngọc sững sờ một chút, vẻ do dự trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.Trong thời khắc mấu chốt này, bà không phải hạng người nhiều lời, nói:
– Bảo trọng!
Một kiếm ảnh từ trên người bà lao ra, xé rách không trung, quát:
– Đi theo ta!
Người của Khương gia đều theo sát phía sau, Hà bà bà đoạn hậu, hơn mười người nối đuôi nhau xé rách không trung bay ra ngoài.
Hoành Quân Hoán kinh hãi, giận dữ:
– Đồ vô dụng, mau đuổi theo cho ta!
Đám thủ hạ kia kinh sợ uy thế của Đại Ngạc Ngư, sau khi nghe được mệnh lệnh liền như trút được gánh nặng, chạy ra khỏi phòng, truy kích Nguyễn Hồng Ngọc.
Hoành Quân Hoán tự mình bay lên trời, bàn tay hóa thành màu xanh nhạt, trực tiếp đánh về phía Lý Vân Tiêu.
Mặt Lý Vân Tiêu vẫn bình thản, nhưng sát cơ trong mắt khiến người kinh sợ.
Giới Thần Bia trực tiếp hiện ra trong tay, bị hắn xem như gạch mà ném đi.
– Phanh!
Hoành Quân Hoán một chưởng đánh lên Giới Thần Bia, nhất thời cảm thấy tay mình đau nhức, kinh hãi vội vàng thu hồi, cả bàn tay đã trở nên máu thịt lẫn lộn.

☀️ 🌙