Đang phát: Chương 1574
– Em gái tôi đúng là có một người em họ, năm nay mới mười tám.
Lưu Uyển cười nói.
Cô ấy còn chưa dứt lời, Lưu Nhất Thủ đã sáng mắt lên, nói:
– Mười tám sao? Không còn nhỏ nữa, rất vừa vặn.
– Lưu Nhất Thủ, đừng có mơ tưởng.Nếu anh dám có ý đó thì tôi sẽ về mách Toa Toa.Đừng tưởng là chuyện của anh và Toa Toa tôi không biết.Nếu anh dám thay lòng đổi dạ, tôi nghĩ với tính cách của Toa Toa, cô ấy sẽ cắt “cái đó” của anh ngay lập tức.
Lục Tiểu Bạch đắc ý nói.Em họ của vợ anh sao có thể để cho thằng nhóc Lưu Nhất Thủ này được.”Tục ngữ có câu em vợ là của anh rể”, tuyệt đối không thể để nó dễ dàng như vậy.
– Lục Tiểu Bạch, anh no bụng rồi không hiểu cảm giác của người đói à.Con bé Toa Toa đó chẳng phải anh không biết.Tôi đánh không lại cô ấy, chạm vào cũng không cho.Không biết ai nói với cô ấy là đàn ông chẳng tốt đẹp gì, nếu chưa cưới thì không được “ấy” với cô ấy.Tôi chỉ cần định chạm vào là cô ấy lôi Bạch Cung Phụng ra uy hiếp tôi.Tôi nào dám.
Lưu Nhất Thủ đau khổ nói.
– Lưu đường chủ, Toa Toa là một cô nương tốt.Đường chủ phải đối xử tốt với cô ấy, nếu không ngay cả chưởng môn cũng không tha cho anh đâu.
Hoàng Đan mỉm cười nói.
– Cẩn thận, có biến.
Lúc này Lục Tiểu Bạch đột nhiên nhíu mày nhìn về phía trước.Yêu thú bay cũng dừng lại, xoay quanh trên không trung.
– Ha ha, phản ứng không tệ.Chỉ tiếc các ngươi trốn không thoát đâu.
Ngay lúc này trong rừng cây có ba bóng người phóng lên trời, tạo thành thế tam giác bao vây bốn người.Thấy trên lưng yêu thú là bốn người chứ không phải ba, ba người kia rất kinh ngạc.Nhưng thấy thực lực của Lưu Uyển, họ cũng không để ý nhiều nữa.
– Hóa ra là người của Địa Các, có gì chỉ giáo?
Lục Tiểu Bạch nhìn cấp hiệu trên vai ba người, vẻ mặt trầm xuống rồi nói.Lưu Nhất Thủ cũng thu lại vẻ cười cợt, vẻ mặt ngưng trọng.Lưu Uyển và Hoàng Đan cũng cảnh giác nhìn ba người.
– Không ngờ lại biết chúng ta là người của Địa Các.Vậy ta cũng không ngại nói cho các ngươi, chúng ta chỉ làm theo nhiệm vụ.Người muốn giết các ngươi không phải chúng ta, chuyện này không liên quan đến chúng ta.
Người bên trái nói.
– Tiểu Bạch, ba tên này có thực lực gì? Hình như không tầm thường.
Lưu Nhất Thủ đi tới bên cạnh Lục Tiểu Bạch rồi hỏi.Hắn cảm thấy thực lực ba người này không tầm thường, với thực lực của hắn thì không phải đối thủ.
– Ba Vũ Suất lục trọng.
Lục Tiểu Bạch cảm nhận khí tức trên người ba người rồi nói với Lưu Nhất Thủ.
– Cái gì, ba tên này mới chỉ là Vũ Suất lục trọng mà đã muốn giết chúng ta sao?
Nghe Lục Tiểu Bạch nói, Lưu Nhất Thủ vỗ ngực thở phào, nhìn ba người kia rồi nói:
– Ba người các ngươi làm Lưu gia gia này hết hồn.Còn tưởng các ngươi là Vũ Vương, ai ngờ lại là Vũ Suất lục trọng.
Ba trưởng lão Địa Các nghe Lưu Nhất Thủ nói vậy thì nhìn nhau, có vẻ nghi hoặc.Tên mập mạp Vũ Sư nhất trọng này lại không coi họ ra gì.
– Lưu Nhất Thủ, tôi một người, anh hai người, đánh nhanh thắng nhanh.
Ánh mắt Lục Tiểu Bạch trầm xuống, nói.
– Không thành vấn đề.
Lưu Nhất Thủ nói xong, trong mắt lóe lên tia sáng.Lúc làm việc nghiêm túc, hắn rất nghiêm túc.Mấy năm nay ở Phi Linh Môn, Lưu Nhất Thủ đã sớm được rèn luyện, không còn là tên côn đồ ở trấn Thiên Tinh ngày trước.Lúc này hắn đã là một trong những người đứng đầu Phi Linh Môn, khí thế không giận mà uy của hắn khiến người khác không dám khinh thường.
– Ra tay.
Cùng lúc đó, ba trưởng lão Địa Các nhìn nhau rồi đồng loạt tấn công Lục Tiểu Bạch, Lưu Nhất Thủ và Hoàng Đan.
– Tới tốt.
Ánh mắt Lục Tiểu Bạch trầm xuống, chân khí thuộc tính hỏa nóng bỏng bùng nổ từ trong cơ thể.Một tiếng quát lạnh vang lên, thân thể như một tia chớp bắn về phía một người trước mặt.Một luồng chân khí hùng hồn tràn ra từ trong cơ thể, khiến không gian rung chuyển.Khí tức trên người Lục Tiểu Bạch lúc này đã đạt tới Vũ Suất lục trọng.
Vụt vụt.
Hai trưởng lão Vũ Suất lục trọng còn lại của Địa Các lao thẳng về phía Lưu Nhất Thủ và Hoàng Đan.
Ánh mắt Lưu Nhất Thủ trầm xuống, trong đôi mắt nhỏ lóe lên tinh quang.Thủ ấn trong tay được kết, khóe miệng nở nụ cười nhạt.Ba đạo lưu quang từ trong nhẫn trữ vật bắn ra.
Ba đạo lưu quang vừa xuất hiện, ba luồng khí tức sát phạt nồng nặc lan tỏa ra xung quanh.Ba cỗ khôi lỗi màu đen xuất hiện trước mặt ba người Lưu Nhất Thủ, Hoàng Đan và Lưu Uyển.Ba cỗ khôi lỗi này đều cao hai thước, trên thân thể có lưu quang lóe lên.Nhìn khí tức, có thể nhận ra ba cỗ khôi lỗi này đều là khôi lỗi cấp sáu cao giai.
Ba cỗ khôi lỗi này chính là thủ đoạn bảo mệnh mà Lục Thiếu Du đã giao cho Lưu Nhất Thủ.Ba cỗ khôi lỗi mà Lục Thiếu Du đoạt được từ tay thanh niên của Thần Kim Các tuy chưa đạt tới cấp sáu đỉnh giai, nhưng mỗi một con một khi động thủ, đối phó với Vũ Suất bát trọng tuyệt đối không thành vấn đề.Coi như là chống lại Vũ Suất cửu trọng bình thường cũng có thể làm được.Vì có ba cỗ khôi lỗi này bên người, Lưu Nhất Thủ hoàn toàn không coi ba người kia ra gì.Ngay từ đầu hắn còn tưởng ba người này là Vũ Vương, ai ngờ chỉ là Vũ Suất lục trọng, hắn đương nhiên không cần sợ hãi.
Ba cỗ khôi lỗi vừa xuất hiện đã tỏa ra khí tức sát phạt.Chúng là những nhân khôi cực kỳ khó đối phó.
– Ồ?
Thấy ba cỗ khôi lỗi đột nhiên xuất hiện, hai trưởng lão Địa Các đang lao về phía Lưu Nhất Thủ và Hoàng Đan giật mình.Cảm nhận khí tức trên người ba cỗ khôi lỗi, ánh mắt hai người lập tức thay đổi:
– Không ổn, ba cỗ khôi lỗi cấp sáu cao giai.
Lúc này hai người đã bắt đầu hối hận vì đã nhận nhiệm vụ.Ai có thể ngờ một Vũ Sư nhất trọng lại sở hữu ba cỗ khôi lỗi cấp sáu cao giai.Không chỉ một mà là ba, đúng là hãm hại người khác.
– Mẹ nó, các ngươi tưởng bản đường chủ dễ bắt nạt sao? Giết hai người này cho ta.
Thủ ấn trong tay Lưu Nhất Thủ được kết, lập tức ra lệnh cho ba cỗ khôi lỗi.
– Vâng, chủ nhân.
Ba cỗ khôi lỗi đáp lời rồi ầm ầm tấn công hai trưởng lão Địa Các.Một cỗ khôi lỗi đánh về phía người bên trái, hai cỗ còn lại đồng thời đánh về phía người bên phải.
