Đang phát: Chương 1572
Hàn Lập vừa dứt lời, con thú nhỏ liền nhoáng một cái, hóa ra hàng chục ảo ảnh, lập tức xông vào đám người.Móng vuốt vung lên, bất kể là chiến giáp bạc hay binh khí trong tay đám giáp sĩ, đều tan nát như giấy.Móng vuốt của nó chẳng khác nào thần binh lợi khí!
Con khỉ đen thì hắc mang quanh thân chớp động, thân hình bỗng chốc cuồng trướng gấp mấy chục lần, biến thành một cự viên cao hơn hai mươi trượng.Cự viên đấm ngực, phì phò thở mạnh, một luồng hà quang bắn ra, đám cự ưng trúng phải thì như say rượu, lảo đảo rớt xuống.
Cự viên vung đôi tay to lớn, chộp lấy cự ưng mà bóp nát thành tương.
Bên phía Hàn Lập, phi kiếm lại một lần nữa chém tới, mỗi khi thanh ti lóe lên là có giáp sĩ hoặc cự ưng bị chém làm đôi, không ai có thể cản nổi.
Chỉ trong chớp mắt, gần trăm giáp sĩ và cự ưng đã bị hai linh thú này giết đến tan tác bảy tám phần.
Đám giáp sĩ còn lại rốt cục lộ vẻ kinh hoàng, không biết ai là kẻ khởi xướng, bỗng nhiên tan tác, bỏ chạy thục mạng về phía chiến thuyền.
Hàn Lập không chút chần chừ, hóa thành một đạo thanh hồng đuổi theo.
Kiếm quang chợt hiện, tung hoành ngang dọc.
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên tiếng sấm.
Hàn Lập rùng mình, vội ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy hai chiến thuyền bạc kia quang mang đại phóng, bắn ra hơn trăm đạo bạch sắc quang trụ, hoàn toàn không đoái hoài gì đến đám giáp sĩ đang ở gần đó.
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, song dực sau lưng rung lên, sau một tiếng nổ vang liền quỷ dị biến mất tại chỗ.Quang trụ tuy bao phủ diện tích cực lớn, nhưng tất cả đều đánh hụt.Một khắc sau, phía trên một chiến thuyền bạc, thân hình Hàn Lập chợt hiện ra.Nhìn xuống chiến thuyền, mặt hắn không biến sắc, một bàn tay đen như mực từ cổ tay áo thò ra, phun ra một hắc sắc tiểu sơn.
Tiểu sơn lập tức cuồng trướng, trong nháy mắt đã biến thành ngàn trượng, hung hăng ném về phía chiến thuyền bên dưới.
Nguyên Từ Thần Sơn trở nên lớn hơn chiến thuyền vài phần, khi rơi xuống liền nghiền nát chiến thuyền vào trong lòng nó.
Đám Giác Xi tộc trên chiến thuyền kinh hãi tột độ, muốn điều khiển chiến thuyền né tránh nhưng không kịp.Chỉ nghe một tiếng nổ long trời lở đất.
Đáy núi và chiến thuyền va chạm, trong chớp mắt chiến thuyền bị đánh văng đi, lõm sâu hơn phân nửa, bị ném từ trên không xuống đất, nửa phần chìm sâu vào lòng đất, xem chừng không thể bay lên được nữa.Hàn Lập thấy cảnh này, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Chiến thuyền này vậy mà không bị một kích của Nguyên Từ Thần Sơn phá tan, xem ra vô cùng cứng rắn, có lẽ còn hơn cả pháp bảo bình thường.
Mà chiến thuyền lớn như vậy, vật liệu hao tổn có thể tưởng tượng được.Nhớ ngày đó ở Lục Quang thành, nhìn thấy cự đảo kia, Hàn Lập không khỏi hít một ngụm khí lạnh, đối với sự giàu có của Giác Xi tộc cũng bắt đầu có khái niệm.Tộc này quả nhiên không hổ danh là siêu cấp đại tộc của Linh giới.
Trong lòng kinh ngạc, nhưng Hàn Lập không vì thế mà dừng tay, ngược lại điểm tay vào hắc sắc tiểu sơn.Lập tức, Nguyên Từ Thần Sơn gào thét, đập xuống, trong phút chốc chỉ nghe thấy những tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp truyền ra.
Chiến thuyền bạc bị tiểu sơn đập vào liền vỡ thành từng mảnh vụn, những tên Giác Xi tộc bên trong nếu không chết cũng khó sống.
Nhưng khiến người ta giật mình là, bề mặt chiến thuyền chớp động quang mang, run rẩy, dường như muốn khôi phục như lúc ban đầu.
Hàn Lập thấy vài cú đập không giải quyết được triệt để chiến thuyền, liền nhíu mày, bỗng ngoắc tay lên không trung.Hơn mười thanh ti chợt lóe, tất cả đều bay về lòng bàn tay hắn.
Thanh mang chói mắt, hóa thành một cự kiếm dài một trượng, nhưng bề mặt lại chớp động thanh quang, phảng phất như không có thực thể.
Hàn Lập không nói hai lời, nắm lấy chuôi kiếm, hướng về phía chiến thuyền bên dưới, định chém xuống.Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy dị tộc nhân tóc dài kia kinh hô: “Tiền bối cẩn thận!” Hắn ngẩn ra, bỗng cảm thấy một cỗ linh lực cường đại đang bộc phát bên cạnh.Hàn Lập không kịp suy nghĩ, trở tay cầm kiếm, đón đỡ linh lực này.Lập tức, một đạo thanh sắc kiếm khí chém ra, vừa vặn trúng phải cỗ linh lực kia.
Chỗ va chạm cách Hàn Lập hơn ba mươi trượng, bạo liệt hóa thành một cột nhị sắc quang trụ phóng lên cao, từ xa nhìn lại thật kinh khủng.Hàn Lập đảo mắt về phía đối diện, nhưng hai mắt híp lại, chỉ thấy chiến thuyền bạc còn lại kia không biết từ khi nào đột nhiên xuất hiện bốn người.
Một gã sắc mặt tái nhợt, hai chân trần trụi, trước người hắn lơ lửng một quái nhận trong suốt, phát ra dị mang, xem ra vừa rồi chính hắn đã đánh lén.Ba dị tộc nhân còn lại là một lão ẩu, một gã lùn và một cự hán mặc da thú.
Hai mắt Hàn Lập híp lại, thần niệm đảo qua liền phát hiện ra, gã quái nhân vừa ra tay có tu vi Luyện Hư trung kỳ, còn ba tên kia đều có tu vi Luyện Hư sơ kỳ.
Bất quá vừa rồi hắn đã quét qua phụ cận, vốn không phát hiện ra bốn người này.Chỉ là Luyện Hư kỳ, tuy có chút khó giải quyết nhưng hắn vẫn không để tâm, hắn tò mò về việc mấy người này quỷ dị xuất hiện.
“Không ngờ gan ngươi cũng lớn đấy, dám khiêu chiến với chiến thuyền của Giác Xi tộc ta.Nhìn bộ dạng ngươi thì chắc không phải người của Thiên Vân Thập Tam tộc.Bất quá không sao, lát nữa bắt về sẽ tra hỏi sau.” Quái nhân sắc mặt tái nhợt lạnh lùng nói, sau đó ánh mắt nhìn về phía xa.
Dị tộc nhân tóc dài lại một lần nữa thoát ra khỏi kim cầu, thấy bốn gã Luyện Hư kỳ xuất hiện thì sắc mặt tái nhợt, trở nên vô cùng khó coi.
“Giáp tiên sinh, nghe nói ngươi không phải là tộc nhân thuần huyết của Vạn Cổ tộc, vậy thì càng nên ra sức vì Thiên Vân Thập Tam tộc.Khi ta ra ngoài, có nghe mấy vị trưởng lão trong tộc cố ý nhắc đến tên tiên sinh, không ngớt lời khen ngợi tạo nghệ khôi lỗi thuật của tiên sinh.Hơn nữa cũng nói, chỉ cần tiên sinh đồng ý quy thuận Giác Xi tộc, mấy vị trưởng lão nguyện ý không tiếc sức lực, giúp tiên sinh huyết tẩy tủy, thay đổi huyết thống trở thành bổn tộc, thậm chí còn có thể giúp tiên sinh tiến giai lên thượng tộc đỉnh giai.Nếu tiên sinh có cơ duyên, việc trở thành thánh tộc cũng không phải là không thể.” Quái nhân sắc mặt tái nhợt chợt hướng về phía dị tộc nhân tóc dài nói, thần thái có chút cung kính.
“Quy thuận các ngươi? Giáp mỗ không có hứng thú.Tuy huyết mạch của ta không thuần khiết, nhưng trưởng lão trong tộc có đại ân với ta, ta sẽ không nhập tộc khác.Các ngươi bắt sống ta, mục đích chỉ một nửa là vì khôi lỗi thuật, nửa còn lại chính là tin tức về Thiên Vân Thập Tam tộc, ta nói có sai không?” Giáp Thiên Mộc trầm ngâm một chút, rồi lắc đầu.
“Giáp tiên sinh, ngươi cảm thấy còn cơ hội thoát khỏi đây sao? Dù khôi lỗi hộ thân của tiên sinh lợi hại, nhưng khi dùng phá vòng vây đã tiêu hao hết linh thạch.Còn về tu vi của Giáp tiên sinh, chẳng lẽ mấy người chúng ta không thể gây uy hiếp sao? Ta cũng không muốn ra tay, Giáp tiên sinh hãy tự mình đầu hàng đi.” Quái nhân thấy Giáp Thiên Mộc từ chối, vẫn không tức giận, ngược lại mỉm cười nói.Giáp Thiên Mộc nghe vậy, thần sắc vẫn không chút thay đổi, nhìn về phía Hàn Lập.”Sao nào, vẫn còn muốn trông cậy vào tên kia giúp sức à? Cũng tốt, trước tiên bốn người chúng ta sẽ xử lý cái gai mắt kia.” Quái nhân sắc mặt tái nhợt vừa thấy vẻ mặt của Giáp Thiên Mộc thì khựng lại một chút, sau đó thản nhiên nói.Lập tức, thần sắc hắn bỗng ngưng trọng, lần nữa nhìn về phía Hàn Lập.”Ngươi muốn thúc thủ chịu trói, hay là đợi chúng ta hủy diệt thân thể, bắt lấy nguyên thần?” Quái nhân lạnh lùng nói.Hàn Lập nghe vậy, đồng tử chợt co rụt, nhưng lập tức nở nụ cười.”Khẩu khí của mấy vị cũng không nhỏ, nhưng không biết thần thông của mấy vị có lớn như khẩu khí hay không?” Hàn Lập ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Quái nhân nghe vậy có chút ngạc nhiên, ngưng thần nhìn vào mắt Hàn Lập, đột nhiên thần sắc khẽ động, dường như nghĩ ra điều gì, bỗng quay đầu lại hỏi lão ẩu một câu:
“Ta thấy người này có chút quen mắt, có phải là người mà Đồ Sứ Giả truyền tin tới không?”
“Tân huynh nói không sai, đích xác giống y như trong hình vẽ! Cẩn thận một chút, nếu người này có thể trốn thoát khỏi tay Đồ Sứ Giả, thần thông chắc chắn không nhỏ.” Lão ẩu nhìn Hàn Lập một cái, hàn mang trong mắt chợt lóe, chậm rãi gật đầu.Nghe lão ẩu nói vậy, hai người còn lại lộ vẻ kinh ngạc.
“Ha ha, nếu đúng là hắn thì tiểu đội chúng ta chuyến này gặp may, có thể đồng thời lập hai công lớn.Nói đi cũng phải nói lại, cũng may người này chỉ đánh rơi một chiến thuyền, nếu không thì lại có một đội khác truyền tống tới, công lao sẽ bị chia làm hai.” Cự hán mặc da thú đột nhiên cuồng tiếu nói.
“Hừ, Lê đạo hữu tự tin quá rồi đấy, thần thông của hắn cũng không kém ta đâu, lát nữa đừng khinh thường.” Tên lùn cao không tới ba thước đột nhiên cười lạnh một tiếng cảnh tỉnh.”Hắc hắc, thần thông của hắn dù lớn, chẳng lẽ có thể một chọi bốn sao?” Cự hán cười hắc hắc, bộ dạng không thèm để ý.”Đương nhiên không phải là đối thủ của bốn người chúng ta, nhưng nếu hắn có ý đào tẩu, ngươi có chắc chắn cản lại được không?” Tên lùn tức giận, phe phẩy quạt nói.
