Đang phát: Chương 157
Hàn Lập cáo từ hai vị hồng y nhân tại Nhạc Lộc Điện, sau đó tế pháp khí, hóa thành một đạo lưu quang, hướng Bách Dược Viên mà đi.
Lướt gió trên không, Hàn Lập vừa phi hành vừa nghiền ngẫm về phương pháp luyện chế Trúc Cơ Đan.Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc xuống cảnh vật núi rừng lướt nhanh phía dưới.Bất chợt, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía dưới, khiến hắn giật mình.
Hàn Lập vội vàng tập trung nhìn xuống.Phía dưới, trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, mấy đạo điện quang chớp động, mơ hồ còn nghe được tiếng reo hò náo nhiệt.Tò mò trỗi dậy, Hàn Lập hạ pháp khí, đáp xuống một khu vực gần đó.
“Mộ Dung huynh đệ, làm lại lần nữa cho chúng ta mở mang kiến thức đi!”
“Đúng vậy, ta đây là lần đầu tiên được chứng kiến lôi điện kinh người như vậy!”
Vừa đến gần đỉnh núi, tiếng hò reo đã vọng đến.Cái tên “Mộ Dung huynh đệ” khiến Hàn Lập khẽ giật mình.
“Chẳng lẽ là hai huynh đệ thiên tài họ Mộ Dung mới nhập môn, sở hữu lôi linh căn? Vừa rồi lại có tiếng nổ lớn, xem ra đúng là bọn họ đang phô diễn thần thông.”
Trên đỉnh núi, khoảng ba bốn mươi đệ tử đang vây thành một vòng tròn lớn.Ở giữa, hai thiếu niên chừng hai mươi tuổi đang hưng phấn nói cười.
Trên mặt đất, một cái hố đen bốc lên những sợi khói xanh nhạt, theo gió tan đi.
Hàn Lập đánh giá hai người.Hai thiếu niên này mi thanh mục tú, da trắng nõn nà, toát lên vẻ trẻ trung, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự tinh nghịch.
Đám đông vây quanh không ngớt lời khen ngợi, khiến khuôn mặt hai người ửng hồng vì phấn khích.Họ trao nhau một ánh mắt, rồi đồng thời niệm chú.Từng trận điện quang lóe lên trong tay, sau đó hai đạo thiểm điện được phóng ra, đánh xuống mặt đất.Tiếng nổ vang dội, bạch quang chói mắt bùng lên, mặt đất lại xuất hiện thêm hai cái hố sâu hoắm.
“Đây là Chưởng Tâm Lôi của Lôi thuộc tính? Uy lực không hề kém cạnh Hỏa Đạn Thuật, Băng Trùy Thuật, thậm chí còn mạnh hơn pháp lực của ta.Quả nhiên, Lôi hệ pháp thuật danh bất hư truyền!” Hàn Lập âm thầm kinh hãi, không khỏi ngưỡng mộ hai huynh đệ có dị linh căn này.
Không chỉ Hàn Lập, tất cả mọi người vây quanh đều nhìn hai người với ánh mắt ngưỡng mộ, hận không thể thay thế họ sở hữu loại linh căn cực phẩm này.
Hai huynh đệ được đám đông cổ vũ, cố gắng thi triển thêm vài lần Lôi Kích Thuật, nhưng có vẻ đã lực bất tòng tâm, dù sao tuổi còn quá trẻ.
“Chỉ được thế thôi à! Lôi linh căn uy lực cũng chỉ đến vậy, xem ra còn chẳng bằng Phong linh căn của ta.” Một giọng nói the thé vang lên từ phía đối diện Hàn Lập.Mọi người đồng loạt quay đầu lại.
Một đôi nam nữ sóng vai đứng đó.Chàng thì tuấn tú phi phàm, nàng thì đẹp như hoa như ngọc.Rõ ràng là một đôi tình lữ.Nam nhân kia vẻ mặt kiêu ngạo, dường như có chút khinh thường Chưởng Tâm Lôi của hai huynh đệ Mộ Dung.Nữ nhân bị mọi người nhìn chằm chằm, ngượng ngùng đỏ mặt, càng thêm kiều diễm.
“Người kia là ai? Thật ngông cuồng!”
“Phong linh căn? Cũng là một loại dị linh căn! Chẳng lẽ nam tử kia cũng có dị linh căn?”
“Ta biết người này, hắn là Lục sư huynh, sở hữu phong linh căn, rất giỏi các pháp thuật hệ Phong.”
“Dù hắn cũng có dị linh căn, thì sao lại nói như vậy?”
“Có lẽ là ghen tị! Trước kia, trong đám đệ tử chỉ có hắn là người có dị linh căn, giờ đột nhiên xuất hiện hai người tư chất tốt hơn, đương nhiên hắn thấy khó chịu.”
“Thật nhỏ mọn!”
“Suỵt! Nói nhỏ thôi, đừng để hắn nghe thấy, bằng không ngươi gặp rắc rối đấy!”
Sự xuất hiện của đôi nam nữ khiến mọi người xôn xao bàn tán, tò mò về thân phận của họ.
“Hừ, hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào mới là dị linh căn!” Thanh niên kia sắc mặt trầm xuống, bước lên vài bước, ngạo nghễ nói:
“Hai ngươi cứ tự nhiên dùng lôi hệ pháp thuật tấn công, nếu ta lùi nửa bước, ta sẽ dập đầu trước hai ngươi nhận tội.”
Mộ Dung huynh đệ thấy Lục sư huynh vô cớ khinh rẻ, khuôn mặt tức giận đến trắng bệch.
“Ngươi không tránh né?”
“Đương nhiên!”
“Cũng không dùng pháp khí?”
“Tùy các ngươi!”
Hai huynh đệ kẻ tung người hứng, đưa ra điều kiện có lợi cho mình.Thanh niên kia vốn không xem hai người vào mắt, không chút do dự đồng ý.
“Tốt, hai huynh đệ ta sẽ cùng thỉnh giáo sư huynh!” Hai thiếu niên đồng thanh đáp, giọng đầy giận dữ.
“Lục sư huynh, huynh làm vậy có ổn không?” Nữ nhân bên cạnh lo lắng hỏi.
“Hắc hắc! Đối phó với hai đứa nhóc này thì có gì phải lo lắng.Trần sư muội cứ yên tâm!” Thanh niên kia không thèm để ý, dứt khoát nói, rồi quay sang đối diện với hai huynh đệ Mộ Dung.
Hai thiếu niên liếc nhau một cái, rồi đột ngột ra tay.Hai người vung tay, một tay nắm chặt, tay kia chỉ lên trời, đồng thời niệm một pháp chú giống nhau.
Thanh niên kia cười lạnh, tiện tay thi triển một pháp thuật phòng ngự lên người, xung quanh hắn xuất hiện một vùng hào quang màu xanh bảo vệ chắc chắn.
“Thiên Lôi Liên Hoàn Kích!”
Hai huynh đệ rốt cục cũng niệm xong chú ngữ, ngón tay đồng loạt chỉ về phía thanh niên kia.Trên bầu trời, một đám mây đen lớn ùn ùn kéo đến, giữa không trung lóe lên một đạo bạch quang.Một đạo thiểm điện to bằng cánh tay phóng xuống, đánh thẳng vào vòng bảo hộ màu xanh.Vòng hào quang rung chuyển dữ dội, khiến sắc mặt thanh niên kia biến đổi.Rõ ràng, uy lực của đạo thiểm điện này vượt quá dự tính của hắn.
Nhưng đó chỉ là khởi đầu.Đám mây đen trên không trung liên tục trút xuống lôi điện không ngừng, khiến vòng bảo hộ không kịp hồi phục, phảng phất như sắp bị nghiền nát đến nơi.
Nam nhân kia thần sắc trở nên thâm trầm, đột nhiên hai tay múa lên, gầm nhẹ một tiếng, đôi tay đặt lên vòng bảo hộ.Màn hào quang lập tức lóe lên thanh quang, chẳng những khôi phục lại như cũ, mà dường như còn dày hơn vài phần.
Mộ Dung huynh đệ tự nhiên không chịu từ bỏ ưu thế.Lập tức hướng lên không trung niệm tất cả các pháp quyết, khiến đám mây đen mở rộng ra không ngừng.Đường kính của đám mây đen lập tức to ra thêm vài trượng, các đạo thiểm điện cũng càng thêm dày đặc, mãnh liệt.
Đối mặt với thế công sắc bén của hai huynh đệ, vị Lục sư huynh cũng nảy sinh kinh sợ, có cảm giác đối phó không kịp.Hắn vạn phần không ngờ đối phương tuổi còn nhỏ mà đã nắm được liên hoàn Lôi thuật trung cấp, trong khoảng thời gian ngắn bị công kích liên tục không cách nào chống đỡ, đành phải phản kích chính diện để giảm bớt uy lực của lôi điện.
Cứ như vậy, một mặt thanh niên kia chống lại lôi điện, mặt khác gia cố vòng bảo hộ màu xanh.Trận tỷ thí này đã vượt ra ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Theo lý thuyết, người chuyên công kích sẽ chiếm ưu thế hơn so với người chuyên phòng thủ, tốn ít pháp lực hơn.Tuy nhiên, Mộ Dung huynh đệ vừa rồi biểu diễn đã tiêu hao không ít pháp lực.Hơn nữa, vị Lục sư huynh này tu luyện nhiều năm hơn, pháp lực cũng tinh thuần, thâm hậu hơn so với hai kẻ mới nhập môn.Cho nên, sau một hồi công kích liên tục, hai huynh đệ Mộ Dung rơi vào thế hạ phong.
Cuối cùng, đám mây đen cũng chỉ phát ra thêm vài đạo lôi điện rồi tan biến.Hai thiếu niên kia cũng tiêu hao hết pháp lực, đành dừng lôi kích lại.
