Chương 1568 Kinh hách (1)

🎧 Đang phát: Chương 1568

– Rầm!
Tiểu Kim Cương vừa bị ném ra đã trúng chiêu của Minh Luân, cổ bị chém gần đứt, đầu gục hẳn sang một bên.
– Cái gì?
Cả Lý Vân Tiêu và Kỳ Thắng Phong đều kinh hãi, không thể tin vào mắt mình.
Kỳ Thắng Phong lúc này mới nhận ra huyền khí của đối phương không hề kém cạnh.Hắn biết rõ uy lực của Minh Luân, dù là huyền khí cửu giai cũng khó lòng cản nổi một kích, nhưng Tiểu Kim Cương chỉ bị sứt mẻ một chút.
Điều khiến hắn kinh hãi hơn là Tiểu Kim Cương đang hồi phục với tốc độ chóng mặt.
– Ký Ức Nguyên Kim, Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết, Thiên Chiếu Khuyết Kim! Không ngờ trong người nó lại có đủ cả ba thứ này.
Ánh mắt Kỳ Thắng Phong lạnh lẽo, nghiến răng ken két.Hắn chỉ thoáng nhìn đã nhận ra vật liệu luyện chế Tiểu Kim Cương, nhưng vẫn không nhận ra nó là nửa yêu nửa khí chứ không phải khôi lỗi.
– Rầm!
Cánh cửa chặn Phong Hỏa Luân cuối cùng cũng bị phá tan, sức mạnh phong hỏa hóa thành lốc xoáy cuốn về phía Kỳ Thắng Phong.
Đồng thời, trên người Lý Vân Tiêu xuất hiện những điểm hàn quang, hắn lấy ra mười một thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, kiếm phù bay lơ lửng, cả bầu trời hóa thành màu vàng, như muốn xé trời rách đất.
Kỳ Thắng Phong mặt mày âm trầm, lạnh giọng:
– Có thể ép ta dùng đến hai kiện huyền khí tuyệt đỉnh, quả nhiên ngươi là một đối thủ đáng gờm.
Ban đầu hắn chỉ coi đối phương như mèo vờn chuột, không ngờ càng đánh càng lún sâu vào khổ chiến.
Minh Luân trong tay hắn khẽ động, một đạo ánh sáng xanh lóe lên, chấn nát kiếm phù.
Mã Lương thần bút vẽ lên không trung, tạo thành một dải ngân hà đổ xuống Phong Hỏa Luân.
– Ầm! Ầm!
Phong Hỏa Luân va chạm với sức mạnh ngân hà, lập tức bị đánh tan, hóa thành chân thân Ngạc Ngư.
Kỳ Thắng Phong hừ lạnh, giương Minh Luân lên lần nữa.Ánh sáng xanh lóe lên khiến Lý Vân Tiêu hoảng hốt, cảm giác nguy hiểm chết người trỗi dậy trong lòng.
Minh Luân đáng sợ không chỉ vì sức mạnh vô song mà còn vì tốc độ tấn công gần như thuấn di.Nếu không đoán trước được quỹ đạo của nó, chắc chắn không thể né tránh.
Ngay lúc nguy cấp, Giới Thần Bi hiện ra sau lưng Lý Vân Tiêu, đỡ lấy một kích của Minh Luân.
Giới Thần Bi xuất hiện, thế giới lực diễn biến, nuốt chửng mọi thứ.
– Rầm!
Thế giới lực vừa được Giới Thần Bi tạo ra đã bị ánh sáng xanh của Minh Luân chém trúng, một lực phản chấn cực mạnh đẩy Lý Vân Tiêu lùi lại.
Sắc mặt Kỳ Thắng Phong đại biến.Minh Luân trước nay đều là nhất kích tất sát, vậy mà hôm nay đã ra tay hai lần đều thất bại, khiến hắn cảm thấy vô cùng hoang đường.
Trong lòng Lý Vân Tiêu kinh hãi không kém.Giới Thần Bi không chỉ lưu quang tiêu tán mà còn xuất hiện một vết mờ.
Giới Thần Bi lại bị thương?
Mồ hôi lạnh toát ra trên trán hắn, toàn thân lạnh toát.Huyền khí nghịch thiên như vậy, nếu trúng thêm một kích nữa, hắn phải chống đỡ thế nào?
Kỳ Thắng Phong cũng cảm thấy cay đắng.Vận dụng Minh Luân tiêu hao quá nhiều sức lực, đã dùng đến ba lần.Với tình trạng hiện tại, hắn có thể gắng gượng thêm hai lần, nhưng huyền khí vô danh của Lý Vân Tiêu vẫn bình yên vô sự sau một đòn của hắn.
Phải biết rằng Tiểu Kim Cương, dù được tạo ra từ hỗn hợp Thiên Chiếu Khuyết Kim và Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết, cũng suýt chút nữa bị chém rụng đầu.
Điều này khiến Kỳ Thắng Phong thấp thỏm bất an, không dám mạo muội dùng Minh Luân nữa.
– Ầm! Ầm!
Trong lúc hai người kiêng kỵ lẫn nhau, Ngạc Ngư phá tan Ngân Hà, ngân quang lấp lánh tan biến, chỉ còn lại chút ánh đỏ và đen.
Ngạc Ngư gầm thét vài tiếng, nhìn chằm chằm Kỳ Thắng Phong nhưng không xông lên.
Hiện tại, ba quái vật vây bắt Kỳ Thắng Phong đều không phải hạng tầm thường.Huyền Lôi Kinh Vân Hống tiến hóa từng bước, trải qua mấy lần biến dị khó tin mới đạt được sức mạnh cửu giai.Tiểu Kim Cương và Ngạc Ngư thì khỏi phải nói, toàn bộ Thiên Vũ Giới không tìm được con thứ hai.
Kỳ Thắng Phong mặt mày ngưng trọng, đảo mắt qua ba con quái vật rồi dừng lại trên người Lý Vân Tiêu.Hắn thấy, Lý Vân Tiêu mới là quái vật lớn nhất.
– Ào ào…
Đột nhiên, từ trên không truyền đến tiếng xiềng xích va chạm.Kỳ Thắng Phong bấm tay niệm chú, quanh người hắn hiện lên khí thể đen nhạt.Một sợi xiềng xích xuyên qua, từng vòng từ dưới lên trên quấn quanh, như tinh vân.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rút.Đây chính là Ma Nguyên Tỏa đã khóa Đế Già Ma Nguyên ở Hóa Long Trì, thứ mà hắn luôn tìm kiếm.
Ma Nguyên Tỏa như trường xà giãy dụa trên không trung, rồi rơi vào tay Kỳ Thắng Phong.Hắn lộ vẻ lạnh lẽo, tay bấm niệm chú.Xiềng xích trong nháy mắt tản ra, bao trùm phạm vi trăm mét.
– Tỏa Nhãn Tinh Vân!
Kỳ Thắng Phong quát lớn, cả bầu trời vang lên tiếng ào ào.Vô số xiềng xích giăng khắp nơi, một chia thành hai, hai chia làm ba, như mạng nhện tỏa ra.
Trong nháy mắt, chúng kết thành một trận pháp cổ quái, vây khốn Lý Vân Tiêu.
Kỳ Thắng Phong lạnh lùng nói:
– Ma Nguyên Tỏa của ta có thể khóa cả ma chủ Ma Nguyên, không có ma lực chống đỡ, ta xem ngươi làm sao thi triển Pháp Tướng chân thân!
Hắn biến đổi thủ ấn, xiềng xích lập tức siết chặt, trói Lý Vân Tiêu thành một cái bánh chưng lớn.
Ma Nguyên Tỏa tỏa ra một luồng sức mạnh kỳ lạ, ma lực quanh thân Lý Vân Tiêu như thủy triều rút lui, hắc sắc ma văn biến mất, Pháp Tướng chân thân cũng khôi phục nguyên dạng.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nhìn Ma Nguyên Tỏa.Ngoài màu đen nhánh, trên đó còn có những chấm trắng lấm tấm, không biết làm từ chất liệu gì, trói chặt các bộ phận trên cơ thể hắn.Một cảm giác mát lạnh thấm vào ruột gan.
Kỳ Thắng Phong mặt mày lạnh lùng, nói:
– Vốn dĩ ta muốn thu ngươi làm đồ đệ, nhưng giờ đã thay đổi ý định.Giao Thần Quyết ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết êm ái.Ngươi không muốn ta dùng Luyện Hồn đâu? Dù ngươi có Cửu Giai Hồn Lực, nhưng hẳn là biết rõ khoảng cách giữa ngươi và ta.

☀️ 🌙