Đang phát: Chương 1561
– Cái gì?
Trong lòng Kỳ Thắng Phong dậy sóng, hắn chưa từng khiếp sợ đến vậy trong cả ngàn năm sống trên đời.
Hắn thất thần kêu lên:
– Sao ngươi có thể khống chế ma nguyên lực mà không bị ma hóa?
Lý Vân Tiêu nở nụ cười tươi rói, đáp:
– Ngươi làm được, sao ta lại không?
Kỳ Thắng Phong mất bình tĩnh, mặt lạnh băng nhưng lòng lại nóng như lửa đốt.
Người trước mặt hắn vừa là cường giả song tu thuật vũ đạt đến cửu giai, nắm giữ trọn vẹn thiên thần quyết hồn luyện, lại còn điều khiển ma nguyên lực dễ như trở bàn tay.Nếu cứ để hắn phát triển, không biết sau này còn ai địch nổi?
Ngay cả Kỳ Thắng Phong cũng cảm thấy bị đe dọa, sát khí lộ rõ trong mắt.
Hắn chậm rãi mở miệng:
– Ngươi có muốn làm đồ đệ của ta không?
Lý Vân Tiêu cười:
– Không hứng thú.
Kỳ Thắng Phong nói:
– Ngươi đã biết thân phận của ta, đương nhiên biết Lỗ Thông Tử, tổng trưởng của Hóa Thần Hải, là đệ tử của ta.Nếu ngươi chịu bái ta làm thầy, Hóa Thần Hải, thậm chí cả Thiên Vũ Giới sau này đều là của ngươi.
Vừa dứt lời, hai người Úy gia như bị sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng.
Hóa ra vị đại nhân này là sư phụ của Lỗ Thông Tử!
Úy Đông Dương run rẩy, trong lòng ngổn ngang trăm mối, vừa mừng vừa sợ.Giờ thì hắn đã hiểu vì sao tổ tiên lại nguyện làm thủ hạ trung đẳng, với thực lực của mình, làm thủ hạ hạ đẳng cũng thấy vinh hạnh.
Nhớ lại lúc trước Kỳ Thắng Phong nói việc hắn muốn đột phá thất tinh Vũ Đế không khó, xem ra không phải là nói suông.
Mắt hắn ánh lên vẻ kích động, kèm theo chút lạnh lẽo.Chỉ cần đột phá thất tinh, hắn sẽ lập tức trở về Địa Long thành, tiêu diệt tận gốc Suất gia và Đỗ gia.
Hồng Nguyệt thành hiện tại còn lo thân mình chưa xong, không rảnh quản chuyện Đông Vực.Cho dù Hồng Nguyệt thành có hỏi đến, hắn cũng không sợ, vì chủ nhân của hắn là sư phụ của Lỗ Thông Tử, tổng trưởng Hóa Thần Hải!
Úy Đông Dương bỗng thấy mình oai phong hơn hẳn, sống lưng thẳng tắp.Người Úy gia còn lại cũng kinh hãi không thôi, mặt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt:
– Ta nghe nói Kỳ đại nhân vừa về thì sóng ngầm trong Hóa Thần Hải đã bắt đầu nổi lên, có vẻ như ngươi và vị đồ đệ Lỗ Thông Tử kia không được hòa thuận cho lắm.
– Ngươi nghe ai nói?
Mặt Kỳ Thắng Phong lạnh lùng:
– Nghịch đồ kia sao đấu lại ta? Nếu ngươi bằng lòng, ta có thể giúp ngươi trực tiếp trở thành tổng trưởng Hóa Thần Hải kế nhiệm.
Điều kiện này khiến Lý Vân Tiêu cũng phải kinh ngạc.
Thiên hạ có hai đại thánh địa chi chủ, địa vị vượt trên tất cả.Thần sắc Lý Vân Tiêu ngưng trọng, Kỳ Thắng Phong dám nói như vậy, chứng tỏ hắn nắm giữ lực lượng không nhỏ trong Hóa Thần Hải.E rằng sau này thiên hạ sẽ chấn động.
Hai người Úy Đông Dương cũng kinh hãi, ngay sau đó là vẻ ngưỡng mộ tột cùng.
Lý Vân Tiêu trấn định:
– Danh vọng, quyền thế, không phải thứ ta theo đuổi.
Kỳ Thắng Phong chấn động, sát cơ bùng nổ.Một kẻ yêu nghiệt như vậy mà đạo tâm lại kiên định, sau này trong thiên hạ không ai hơn được hắn.Đã không thể khống chế thì chỉ còn cách tiêu diệt.
Lý Vân Tiêu cũng cảm nhận được sát cơ từ Kỳ Thắng Phong, liền bấm niệm pháp quyết:
– Vì chuyện này mà Kỳ đại nhân muốn giết ta sao?
Mặt Kỳ Thắng Phong giằng xé, đột nhiên quay đi, lạnh nhạt:
– Ngươi lo lắng quá nhiều.
Nói xong, hắn bước về phía Vu Dật Tiên đang ngồi trên vương tọa, nhưng sát khí trong mắt càng lúc càng tăng.
Lý Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm, ít nhất hiện tại Kỳ Thắng Phong chưa có ý định động thủ.Tiếp theo chỉ còn cách đi từng bước mà thôi, dù rằng nếu thật sự phải giao chiến, hắn cũng chưa chắc sợ đối phương.
Úy Đông Dương ngạc nhiên cực độ, không hiểu sao Lý Vân Tiêu lại từ chối điều kiện hấp dẫn đến vậy.Hắn và người Úy gia kia nhìn nhau rồi vội vã đuổi theo Kỳ Thắng Phong.
Đám võ giả đang phủ phục trên mặt đất đột nhiên đứng dậy, quay phắt lại nhìn chằm chằm Kỳ Thắng Phong, rồi hét lớn một tiếng, cùng nhau ra tay, dốc toàn lực tấn công Kỳ Thắng Phong, dường như đã khôi phục hoàn toàn thực lực.
Kỳ Thắng Phong cười lạnh, kết ấn rồi tung ra một đòn từ trên không.
Ấn ký đen kịt, đúng là đặc trưng của ma công, tạo thành vòng xoáy cuốn tất cả vào trong.
– Oanh!
Ấn quyết trong tay Kỳ Thắng Phong thay đổi, ấn ký nổ tung, hắc mang bắn ra như lôi điện.Mấy cường giả Vũ Đế trúng phải hắc mang liền bị ma khí đục lỗ trên thân thể, mặt lộ vẻ hoảng sợ, há hốc mồm, gục xuống quỳ trên mặt đất.
Thân thể của những võ giả quỳ gối bị ma khí đục thủng lỗ chỗ, vết thương bị ăn mòn, ma vân bắt đầu hiện lên trên người.Gương mặt hoảng sợ dần biến mất, thay vào đó là nụ cười quỷ dị, rồi họ đứng dậy như chưa hề bị thương.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng quan sát, hắn biết những võ giả kia đã bị ma hóa, trở thành ma nô của Kỳ Thắng Phong.
Kỳ Thắng Phong không thèm liếc nhìn đám ma nô mà bước thẳng về phía vương tọa.Hắn nhìn Vu Dật Tiên, lạnh nhạt:
– Sư tổ đại nhân, ván cờ mà người bày ra, e rằng kẻ thất bại chính là ngài.
Lý Vân Tiêu chấn động, kinh hãi.Không ngờ Vu Dật Tiên lại là sư tổ của Kỳ Thắng Phong!
Vậy có thể suy đoán năm xưa Vu Dật Tiên thuộc mạch truyền thừa từ ma đạo.Thảo nào Kỳ Thắng Phong lại biết nơi này, hơn nữa còn đến đây một mình.
Kỳ Thắng Phong tiếp tục:
– Việc sư tổ không thể hoàn thành, hãy để ta kế thừa.
Hắn bước tới, giơ tay chộp lấy Vu Dật Tiên.
Đột nhiên, thanh đại kiếm trong tay Vu Dật Tiên bắn ra một đạo kiếm quang chói lọi.
Kỳ Thắng Phong không hề nao núng, vung tay chụp lấy kiếm quang, rồi thuận thế tung chưởng đánh vào người Vu Dật Tiên.
Lập tức, một luồng sức mạnh cổ quái từ thân thể Vu Dật Tiên truyền ra, dường như bài xích ma nguyên lực, đẩy chưởng lực của Kỳ Thắng Phong ra.
Kỳ Thắng Phong nhíu mày, nhìn chằm chằm vào thân thể Vu Dật Tiên, trầm tư suy nghĩ.
