Đang phát: Chương 1555
Sắc mặt Úy Đông Dương trắng bệch, hỏi:
– Rốt cuộc ngươi muốn gì?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Ta không phải kẻ ngang ngược, nên đặt đại cục lên trên hết.Chỉ cần Úy Đông Dương đại nhân chịu xin lỗi và nhận sai là được.
– Ngươi bảo ta xin lỗi ngươi ư? Không thể nào!
Úy Đông Dương tức giận.Bản thân hắn đã tổn thất nặng nề, mất không ít bảo vật mà chẳng được gì, giờ còn phải xin lỗi Lý Vân Tiêu, thật khó nuốt trôi cục tức này.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Nếu vậy thì thôi, ta không ép.Nhưng từ giờ, ta và Úy Đông Dương mỗi người một đường, bảo vật sau này ai có thực lực thì người đó lấy.
Suất Quân Uy mừng thầm trong bụng, thấy lực lượng của Suất gia mình đang mạnh nhất nên lập tức hùa theo:
– Đúng vậy, chỉ có Vân Tiêu đại nhân là rộng lượng thôi.
Úy Đông Dương run người, hận không thể giết người ngay tại chỗ nhưng cố nén giận, nghiến răng:
– Được, Suất Quân Uy, ngươi giỏi lắm! Lý Vân Tiêu, các ngươi cũng ngoan độc thật.Chia ra thì chia ra, hy vọng các ngươi đừng để ta tóm được.
Hắn phất tay áo, tỏ vẻ dứt khoát.
Suất Quân Uy cười khẩy:
– Vậy chúc Đông Dương huynh may mắn.
Trong mắt hắn lóe lên sát khí.
Địa Long thành giờ đã mất Tần gia, tam gia chỉ còn nhị gia.Nếu có thể mượn cớ này diệt luôn Úy gia thì chỉ còn Đỗ gia không đủ sức gây loạn.Hắn có thể thừa cơ chiếm lấy Địa Long thành, mở rộng thế lực.Nếu làm được, còn hơn giành được bất cứ bảo vật nào.
Suy nghĩ miên man, sát khí bừng bừng, khóe miệng hắn nhếch lên đầy hiểm độc.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt:
– Đông Dương đại nhân đừng bận tâm, những lời này ta nhớ kỹ rồi.Mong Đông Dương đại nhân cũng đừng mắc phải sai lầm nào.
Hai bên dứt khoát chia rẽ, đứng thành hai hướng trước mộ điện.
Sau khi Long Phượng biến mất, ánh sáng trước mộ điện yếu dần, cảnh tượng bên trong dần hiện ra trước mắt mọi người.
Nhưng khi nhìn thấy bên trong, ai nấy đều kinh hãi, lùi lại mấy bước.
Mộ điện trong suốt, có thể nhìn xuyên thấu.Bên trong, hơn mười người đang quỳ rạp xuống đất.
Không chỉ có người của Tần gia, Úy gia mà còn có cả người của Đỗ gia vẫn luôn ẩn mình, cùng vài gương mặt xa lạ khác, có lẽ là những võ giả lạc vào đây.
Họ đang quỳ lạy trước một bậc thang dẫn lên vương tọa.Trên vương tọa là một nam tử vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh.Đáng sợ hơn là thần thái của người đó vẫn như còn sống, tay phải cầm một thanh đại kiếm.
Cảnh tượng bên trong mộ điện khiến tất cả đều rung động.
– Không ổn, mau lùi lại!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu biến đổi, quát lớn rồi nhanh chóng rút lui.
Một luồng sức mạnh khủng khiếp từ trong mộ điện tràn ra, như mặt hồ phẳng lặng bỗng nổi sóng.
Hai nhà Suất gia, Úy gia không kịp phản ứng, bị vô số bóng người vây quanh.Đó là những cường giả Vũ Đế đang quỳ lạy trước vương tọa, ước chừng hơn bốn mươi người.
Mặt ai nấy trắng bệch, không biết phải làm sao.Ngay cả người Úy gia bị kéo xuống hồ trước đó cũng có mặt trong đám người này.
– Lý Vân Tiêu đâu rồi?
Một gã võ giả Suất gia đột nhiên hỏi.Vì phản ứng nhanh nên Lý Vân Tiêu đã kịp thoát ra, giờ không thấy bóng dáng đâu.Hiện tại, chỉ còn hơn hai mươi người của hai nhà bị vây giữa vòng vây.
– Khốn kiếp, hắn chạy nhanh thật!
Một gã võ giả Úy gia nghiến răng.
Sắc mặt Úy Đông Dương tái mét:
– Chắc chắn hắn đã dùng Nguyên Dương Tán trốn vào hư không.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ quái dị, đột nhiên giơ tay, một đạo phù quang hiện ra, lập tức một vòng hoa văn xuất hiện quanh người Úy gia.Sau đó, tất cả người Úy gia chậm rãi mờ đi rồi biến mất.
– Ẩn Độn Phù cao cấp!
Sắc mặt Suất Quân Uy thay đổi.Nguyên Dương Tán và Ẩn Độn Phù cao cấp đều có khả năng ẩn thân rất mạnh.Những người kia đã trúng tà, tự nhiên không thể phát hiện ra.
Quả nhiên, sau khi người Úy gia biến mất, những võ giả trúng tà kia dường như đồng loạt siết chặt vòng vây quanh người Suất gia.
Lúc này, người Suất gia bị hơn bốn mươi cường giả Vũ Đế vây quanh, toàn thân run rẩy, đến cả dũng khí chiến đấu cũng không có.
Suất Quân Uy còn đủ trấn tĩnh, thấy trong đám cường giả Vũ Đế trúng tà không có ai là Vũ Đế cao giai.Với thực lực của hắn, nếu dùng át chủ bài thì không phải không thể mở đường máu thoát ra, chỉ là đám thủ hạ này e rằng không ai sống sót… Thôi thì đành chăm sóc tốt cho gia đình họ vậy.
Đúng lúc này, bóng dáng Lý Vân Tiêu đột nhiên xuất hiện trên không trung.Quả nhiên, trong tay hắn là Nguyên Dương Tán.Hắn phóng xuất Thái Cổ Thiên Mục, một đạo lôi điện cực mạnh đánh về phía hư không.
– Rầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, không gian bị đốt cháy, thân ảnh người Úy gia dần xuất hiện.Những kẻ đang hả hê kia bỗng ngây như phỗng.
Một chiêu của Lý Vân Tiêu đã phá vỡ Ẩn Độn Phù của đối phương.Sau đó, Nguyên Dương Tán lại căng ra, biến mất trước mặt mọi người.
Người Úy gia như mất hết khả năng suy nghĩ, há hốc mồm nhìn hơn hai mươi cường giả Vũ Đế lao đến, gần như tê liệt mọi cảm giác.
Đến khi công kích sắp đến gần, Úy Đông Dương mới gào thét thảm thiết như người mất trí:
– Lý Vân Tiêu, thề không giết được ngươi, ta không làm người!
Sau tiếng gầm thét, cả mộ điện dường như lâm vào một trận đại chiến kinh thiên.
Suất Quân Uy mừng rỡ trong lòng.Có Úy gia thu hút bớt đối thủ, cơ hội chuyển bại thành thắng không phải là không có.Hắn hét lớn:
– Phải liều chết chống lại mới có đường sống!
Hai tay hắn nắm hai Lưu Tinh Chùy nối với nhau bằng một sợi xích, vờn quanh người tạo thành một vòng bảo vệ, trực tiếp đánh nổ mấy bóng người lao đến.
Lập tức sĩ khí mọi người tăng vọt, hai mắt đỏ ngầu liều chết xông lên.
Úy Đông Dương cũng cầm kiếm, chém liên tục mấy người, vẻ mặt càng lúc càng lạnh, hận ý với Lý Vân Tiêu đã lên đến đỉnh điểm.
Lý Vân Tiêu đứng trong hư không, cẩn thận quan sát tình hình.
Dù hai nhà Suất gia và Úy gia ra tay tàn độc, giết được vài người, nhưng hơn bốn mươi cường giả Vũ Đế trúng tà kia lao lên không hề sợ chết.Muốn giết được một tên trong số chúng cũng phải khổ chiến.
