Chương 1551 Lôi long hỏa phượng (2)

🎧 Đang phát: Chương 1551

Hỏa Phượng không ngừng kêu, nhiệt độ tăng dần, khí thế hung hăng càng lúc càng mạnh.
Suất Quân Uy cười khẩy:
– Bát Âm Minh Hỏa gì chứ, cũng chỉ có thế, lời đồn thổi đúng là không đáng tin.
Úy Đông Dương nheo mắt, lập tức cười nói:
– Quân Uy đại nhân nói phải, ngọn lửa này cũng thường thôi.Ta dạo này đang cần một loại hỏa chủng đặc biệt, Hỏa Phượng này để ta thu vậy.
Suất Quân Uy quát:
– Nằm mơ, ngọn lửa này ít nhất cũng phải là vật phẩm cấp chín, ngàn vàng khó cầu, muốn lấy thì dùng vật có giá trị tương đương đổi đi.
Mặt Úy Đông Dương trầm xuống, nhỏ giọng:
– Nơi này đã xác định là mộ của Vu Dật Tiên, bảo vật bên trong nhiều không đếm xuể, Quân Uy đại nhân keo kiệt quá rồi.
Suất Quân Uy cười lạnh:
– Ngọn lửa này thuộc về ta, bảo bối bên trong để Đông Dương huynh chọn trước một món, thế nào?
Úy Đông Dương thoáng do dự, có bảo vật hay không còn chưa biết, dù có thật, trừ phi là công pháp võ kỹ hoặc binh khí của Vu Dật Tiên, chứ so với Lôi Long Hỏa Phượng này thì hiếm lắm.
Úy Đông Dương nói:
– Vậy thế này, chỉ cần Quân Uy đại nhân buông tay, ta nguyện dùng một vật để trao đổi.
Suất Quân Uy cười khẩy:
– Ồ? Giá trị ít nhất phải cao hơn Hỏa Phượng này chứ?
Úy Đông Dương lộ vẻ đau xót:
– Chắc chắn không để Quân Uy đại nhân thiệt đâu.
Hắn vung tay, một cái hộp bằng xương xuất hiện, ném tới.
Trên hộp vẽ hình đầu lâu, nhưng không hề dữ tợn, mà lại rất dịu dàng.
Đồng tử Suất Quân Uy co lại, kinh ngạc:
– Đây, chẳng lẽ là vật đó?
Hắn vội mở hộp, một luồng sáng trắng tràn ra, hắn mừng rỡ đóng nắp, niêm phong lại, vui vẻ:
– Ha ha, tốt, Hỏa Phượng này thuộc về Đông Dương huynh.
Hắn lập tức bay ra khỏi vòng chiến:
– Người Suất gia rút lui, tặng cho anh em Úy gia.
Năm người kia vội thu tay, bay đến bên Suất Quân Uy, lộ vẻ tò mò, không biết gia chủ có được thứ gì mà vui thế.
Trong lúc đó, kiếm trận của Lý Vân Tiêu phát ra tiếng leng keng, chín chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm dường như không giữ được nữa.
Mặt Lý Vân Tiêu biến sắc, đột nhiên trắng bệch, việc luyện chế trong Sơn Hà Đỉnh có vấn đề.
Hai luồng hỏa diễm trong đỉnh vốn đã cân bằng, hòa hợp với nhau, trái tim của Hồ Lô Tiểu Kim Cương cũng dần hồi phục, vô số đá sỏi đỏ bị luyện hóa, sửa chữa thân thể nó.
Nhưng khi thân thể sắp hoàn thành thì Băng Diễm bỗng dưng bạo động, hất văng Phượng Hoàng Thần Hỏa, hai luồng hỏa diễm lại đánh nhau dữ dội, khiến Sơn Hà Đỉnh rung lắc, thế giới chi lực dường như không trấn áp nổi.
Phân thân trong và ngoài đỉnh đổ mồ hôi, nhanh chóng thi triển các loại thủ ấn, nhưng hai luồng hỏa diễm quá mạnh, lan ra khắp đỉnh, nuốt chửng phân thân Lý Vân Tiêu bên trong.
Sắc mặt phân thân bên ngoài đỉnh lập tức biến đổi, càng thêm trắng bệch.
Sơn Hà Đỉnh cũng dần mất kiểm soát theo hồn lực tiêu hao của hắn, không thể thăm dò tình hình bên trong nữa.
“Ầm ầm ầm”
Lý Vân Tiêu bên ngoài mộ điện cũng bị ảnh hưởng, hồn lực giảm mạnh, một chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bị hất bay, hắn bị tổn thương tâm thần, phun ra một ngụm máu.
Yêu Long mất kiếm trận và kính quang hỗ trợ, rơi vào thế hạ phong, biết không thể thắng nên vội bỏ chạy vào cơ thể Lý Vân Tiêu.
Lôi Long thoát khốn không đuổi Lý Vân Tiêu, mà hét lớn, bay về phía người Úy gia, muốn cứu Hỏa Phượng.
Lý Vân Tiêu vội nuốt đan dược, lùi lại điều tức.
Lôi Long hóa thành điện trong nước, cả hồ nhuộm màu xanh, lao về phía người Úy gia, đáy hồ sáng rực.
Lý Vân Tiêu không vội thu phục Lôi Long, đã xuất hiện thì không thoát khỏi tay hắn, việc cấp bách là thăm dò tình hình trong Sơn Hà Đỉnh.
Hắn lùi ra xa, ngồi xuống, hiển ảnh trong Giới Thần Bi.
– Vân Tiêu đại nhân, ngươi không sao chứ?
Suất Quân Uy thấy Lý Vân Tiêu bị thương, vội lên trước hộ pháp.
Hồn lực Lý Vân Tiêu dũng mãnh tiến vào Giới Thần Bi, biến hóa, hợp làm một với phân thân kia, Ma Ha cổ văn hiện ra trong tay, đánh vào Sơn Hà Đỉnh.
Ngũ thải hà quang bất định kia ổn định lại, đại đỉnh phát ra tiếng nổ.
Một luồng lực khó ức chế phá đỉnh, giải khai cấm chế, hóa thành quang mang bắn lên trời cao.
Một bàn tay đỏ rực khổng lồ vươn ra, túm lấy thân đỉnh, muốn leo ra.
Lý Vân Tiêu kinh hãi, vỗ một chưởng lên thân đỉnh, đẩy bàn tay kia về.Hắn cau mày, do dự, ba đạo quang mang bay ra khỏi tay, bắn vào trong đỉnh.
Một đạo tinh ngân chi sắc, là Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết.
Một đạo thuần kim chi sắc, là Thiên Chiếu Khuyết Kim.
Một đạo vô hình vô sắc, biến hóa hình thái trên không, là Ký Ức Nguyên Kim từ Mục gia.
Ba loại kim loại bay vào, Sơn Hà Đỉnh im lặng, sau đó phát ra tiếng kêu điên cuồng, là của Hồ Lô Tiểu Kim Cương, dường như đang giãy giụa.
Lý Vân Tiêu mừng rỡ, Hồ Lô Tiểu Kim Cương đã sống lại, hắn cười:
– Ngoan, đừng sợ, chỉ là đau da thịt thôi, thiên chuy vạn tạc xuất thâm sơn, liệt hỏa phần thiêu nhược đẳng nhàn.
Thủ ấn trong tay hắn càng nhanh, đánh vào trong đỉnh, Hồ Lô Tiểu Kim Cương dường như đau đến hôn mê, không còn tiếng động.
Nhưng ngũ thải quang mang từ Sơn Hà Đỉnh vẫn biến hóa kịch liệt, chứng tỏ việc luyện chế rất khó khăn.
Lý Vân Tiêu lo lắng ngẩng đầu, nhìn chỗ quang mang biến mất, là lực lượng dung hợp của Phượng Hoàng Thần Hỏa và Băng Diễm vô danh kia.Nó tan biến trên trời cao, ngay cả hắn cũng không cảm nhận được.

☀️ 🌙