Đang phát: Chương 1546
– Dừng tay, ta có lời muốn nói, việc này chắc chắn có lợi cho ngươi.Ta tìm được một di tích của Tiên Vương, ta nguyện ý giao lại cho ngươi…
Tên tu sĩ áo vàng bị Diệp Mặc đánh cho thân tàn ma dại, toàn thân đầy máu.Y biết nếu cứ tiếp tục, y sẽ chết dưới tay tên tu sĩ Hư Tiên này.
Là một tu sĩ Kim Tiên, kẻ có thể tung hoành ngang dọc, giờ lại bị một tên Hư Tiên trung kỳ đánh cho thê thảm, phải mở miệng cầu xin tha thứ, y cảm thấy vô cùng nhục nhã.Y hận không thể bóp chết Diệp Mặc, nhưng lực bất tòng tâm.
Cầu xin dừng tay chỉ là hạ sách cuối cùng.Vừa định nói thêm, y cảm thấy thế công của Diệp Mặc chậm lại.Y thầm thở phào, nghĩ bụng tên Hư Tiên này còn non nớt, tưởng thật chuyện di tích Tiên Vương.
Nhưng khi y thu hồi Cửu Diệu Tinh Luân, định dùng phù lục phản công, y lại cảm thấy kinh mạch bị kiềm hãm.
“Không ổn!”
Tên tu sĩ áo vàng hiểu ngay đối phương không hề dừng tay thật sự.Lần này, y chưa kịp thi triển “Vô ảnh”, Tử Đao của Diệp Mặc đã chém tới với khí thế kinh thiên.
Diệp Mặc dồn toàn bộ tiên nguyên lực vào Tử Đao, thi triển “Huyễn Vân Vực Sát Đao”.
Khi tên tu sĩ áo vàng bức được “Vô ảnh” ra khỏi cơ thể, đao khí của Tử Đao đã đánh tới mi tâm.Trong mắt y hiện lên vẻ tuyệt vọng.Dù thoát được một đao nhờ “Vô ảnh”, nhưng tiên nguyên lực của y đã hao tổn quá nhiều, mà đao của Diệp Mặc còn mang theo sự trói buộc của đao “Vực”.
Y chỉ kịp tránh được nửa tấc, ánh đao tím đã đánh tới.
“Phụt!”
Máu văng tung tóe, thân thể tên tu sĩ áo vàng tan nát dưới Tử Đao.Chết dưới tay một tên Hư Tiên, y sao có thể cam tâm.Nguyên Thần vừa thoát ra đã vội vàng bỏ chạy, nhưng “Vô ảnh” đã chờ sẵn, nuốt gọn Nguyên Thần rồi bay về với Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết “Vô ảnh” ăn no là buồn ngủ, liền đưa nó về Thế giới Trang Vàng.
Đến lúc này, Diệp Mặc mới thở phào, nhìn thi thể trên mặt đất và trận chiến vừa qua.
Đây là lần đầu hắn đại chiến với tu sĩ Kim Tiên.Hắn biết kẻ vừa bị giết không phải hạng tầm thường, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thực lực mạnh mẽ.
Nếu không có tu vi luyện thể Thần Cảnh, dù có đánh lén thành công, hắn cũng đã bị Cửu Diệu Tinh Luân giết trong một hiệp.
Nhớ lại vẻ kinh hãi của đối phương khi bị vây trong khốn trận, Diệp Mặc cảm thấy sảng khoái.Học thêm được bản lĩnh luôn là việc tốt.Nếu không phải là Tiên Trận Sư, hôm nay hắn khó lòng đánh bại tên tu sĩ áo vàng kia.
Diệp Mặc nhặt Cửu Diệu Tinh Luân, thu nhẫn trữ vật, lòng đầy thỏa mãn.Cửu Diệu Tinh Luân là bảo vật tốt, tuy chỉ là tiên khí hạ phẩm, nhưng uy lực không hề kém cạnh tiên khí trung phẩm.Ánh sáng trắng xóa kia, đối phó với tu sĩ bình thường còn lợi hại hơn cả Cửu Dương Thiên Hỏa của hắn.Mà Cửu Dương Thiên Hỏa lại đòi hỏi thần thức mạnh mẽ hơn nhiều so với Cửu Diệu Tinh Luân.
Sau khi thiêu hủy mọi dấu vết, Diệp Mặc thu hồi trận kỳ, lấy Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt rồi biến mất.
Hắn không quay lại Loan Giác Tiên Trấn, chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy.Hắn đi tiên thuyền tới Hắc Lô Sâm Lâm.
Ai biết có ai thấy tên tu sĩ áo vàng kia truy sát hắn không? Ai biết y có chỗ dựa nào không?
Việc giết Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông ở Vô Tâm Hải đã cho Diệp Mặc một bài học: Giết người thì phải trốn kỹ, xóa sạch dấu vết.
Hiện tại hắn đang bị thương, cần tìm một nơi để điều trị.
Một ngày sau, Diệp Mặc đáp xuống chân núi, dùng độn thổ tiến vào Thế giới Trang Vàng, bắt đầu chữa thương.
Tuy bị thương không nhẹ, nhưng hắn có nhiều đan dược, tu vi luyện thể Thần Cảnh, và công pháp nghịch thiên Tam Sinh Quyết.Chỉ mất một buổi sáng, hắn đã hồi phục được bảy tám phần.
Sau khi thiêu hủy quần áo cũ, Diệp Mặc thay bộ mới, lúc này mới yên tâm.
Việc đầu tiên hắn muốn làm là kiểm tra nhẫn trữ vật của tên tu sĩ áo vàng.Cấm chế đối với Diệp Mặc chẳng khác nào không có.
Phá bỏ cấm chế, hắn đổ hết đồ trong nhẫn ra, lúc này mới hiểu thế nào là giàu có.
Trước đây giết Nghiêm Chước, ngoài Phi Xa ra thì chẳng có gì đáng giá.Đan dược tốt nhất chỉ có vài viên Chính Hư Đan và Địa Nguyên Đan.Tiên tinh lại càng ít ỏi, thượng phẩm chỉ có vài trăm viên.
Nhẫn trữ vật của tên tu sĩ áo vàng khiến Diệp Mặc phải cảm thán.Quả nhiên, tiền phi nghĩa dễ kiếm.
Bên trong có tới ba trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm, không có hạ phẩm, trung phẩm cũng có hơn một trăm ngàn.Tu vi đạt Kim Tiên thì hiệu quả của tiên tinh hạ phẩm đã giảm đi nhiều.Tất nhiên, một số tu sĩ Kim Tiên bình thường vẫn dùng tiên tinh hạ phẩm để tu luyện.Nhưng tên tu sĩ áo vàng có thể đi tiên thuyền, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.
Ngoài tiên tinh, đan dược đều là Tiên Đan nhị phẩm, như Tiên Huyền Đan, Lạc Anh Đan, Thanh Lâm Đan.
Điều Diệp Mặc hài lòng nhất là mười hai viên Lôi Hải Thần Châu.Mười hai viên Lôi Hải Thần Châu của cô gái áo đen trên Tiên Thuyền luôn khiến hắn trăn trở.Cuối cùng chúng cũng về tay hắn.
Điều duy nhất hắn không hiểu là tại sao một tu sĩ không phải Lôi hệ lại cần mười hai viên Lôi Hải Thần Châu? Lẽ nào y cũng biết chúng là bảo vật?
Không nghĩ ra, hắn cũng mặc kệ.Thứ hắn muốn đã có được.
Còn Cửu Diệu Tinh Luân, tuy Diệp Mặc không muốn biến nó thành pháp bảo của mình, nhưng hắn vẫn quyết định luyện hóa nó để dùng khi cần thiết.
Ngoài ra, Diệp Mặc còn có được hai khối Lam Phong Thạch, tài liệu tiên cấp nhị phẩm, thích hợp để luyện chế pháp bảo phi hành.Diệp Mặc có thể dùng chúng để nâng cấp Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.
Pháp bảo phi hành của hắn ở Tiên Giới đã lạc hậu, vẫn chỉ là bán tiên khí.Chỉ cần nâng cấp Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt lên tiên khí hạ phẩm, hắn có thể dùng nó để đến Hắc Lô Sâm Lâm.
Hắn còn hai pháp bảo phi hành tiên khí hạ phẩm, một của Nghiêm Chước, một của tên tu sĩ áo vàng.
Nhưng hắn không dám dùng chúng, cũng không thích.Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt đã quen tay, hắn có chút tình cảm với nó.
Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt cũng là pháp bảo phi hành do hắn tự tay luyện chế, việc khống chế nó cũng thuận tiện hơn nhiều.
Hai khối Lam Phong Thạch không khiến hắn thất vọng, bản lĩnh luyện khí của hắn cũng không khiến hắn thất vọng.Sau vài ngày nỗ lực, hắn đã dung hợp Lam Phong Thạch vào Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt, nâng cấp nó lên tiên khí hạ phẩm.Điều này cũng có nghĩa là tiêu chuẩn luyện khí của hắn đã đạt tới Tiên Khí Sư nhất phẩm.
…
Hai tháng sau.
Hắc Lô Trấn là tiên trấn lớn nhất ở ngoại vi Hắc Lô Sâm Lâm.Một tu sĩ Hư Tiên bình thường, không có hộ giáp, tay không bước vào Hắc Lô Trấn.
Người đó chính là Diệp Mặc.Sau khi nâng cấp Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt lên tiên khí hạ phẩm, tốc độ của hắn đã nhanh hơn nhiều.Vốn cần ba bốn tháng, giờ hắn chỉ mất hai tháng.
Hắc Lô Trấn vô cùng rộng lớn, còn hơn cả một tiên thành bình thường.Chỉ là ở đây không có tụ linh trận, không có tiên linh mạch, nên vẫn chỉ là trấn, không thể thành thành.
Hơn nữa, Hắc Lô Trấn không có trận pháp che đậy thần thức, thần thức của Diệp Mặc có thể nhìn khắp thị trấn.Nhưng hầu hết các tu sĩ ở đây đều có trận pháp che đậy thần thức đơn giản, Diệp Mặc không có ý định dùng thần thức để nhìn trộm.
Hắn dùng thần thức để tìm Duẫn Ưng và Đồng Xu.Tiếc là theo địa chỉ Duẫn Ưng cho, hắn không thấy bóng dáng ai.
Hắn cố ý dùng thần thức đao phá trận pháp nơi ở của Duẫn Ưng, bên trong có vài tu sĩ đang tu luyện, nhưng không có Duẫn Ưng.
Từ Loan Giác Tiên Trấn đến Hắc Lô Trấn, nếu đi tiên thuyền, nhiều nhất chỉ mất nửa tháng.Hiện tại đã hơn hai tháng, Duẫn Ưng và Đồng Xu chắc chắn đã về.Không tìm thấy họ, có lẽ họ đã vào Hắc Lô Sâm Lâm.
Diệp Mặc nghe Duẫn Ưng nói, khi về sẽ để Đồng Xu và chị dâu ở phía tây Hắc Lô Trấn.Lúc đầu, Diệp Mặc không đến thăm nơi ở của Đồng Xu.Hiện tại không thấy ai ở trấn tây, Diệp Mặc lập tức đi tới nơi ở cũ của Đồng Xu, phía sau sườn núi Hắc Lô Trấn.
Nơi ở cũ của Đồng Xu tiên linh khí rất ít.Diệp Mặc biết đại khái địa điểm, nhưng không chính xác.Sau khi tới nơi, hắn chặn một tu sĩ Hư Tiên trung kỳ để hỏi thăm.
– Xin hỏi, đây có phải là nơi ở của Đồng Xu không?
Diệp Mặc khách khí hỏi.
Tên tu sĩ Hư Tiên nghi hoặc nhìn hắn, chỉ về phía một căn nhà nhỏ ở chỗ hẻo lánh, rồi vội vàng rời đi, không nói một lời.
