Đang phát: Chương 154
– Vũ Quân ư?
Lý Vân Tiêu khinh miệt cười:
– Trong mắt ta, con đường võ đạo, Vũ Quân còn chưa bước qua ngưỡng cửa.Bảo ngươi chết thì chết, lắm lời! Giết!
“Con đường Võ đạo, Vũ Quân còn chưa bước qua ngưỡng cửa!”, câu nói này khiến Tiêu Khinh Vương và các cường giả Vũ Quân khác chấn động.Vũ Vương có thể thao túng vận mệnh quốc gia, Vũ Quân ít nhất cũng ảnh hưởng được một thế lực.Sức mạnh lớn lao như vậy, trong miệng hắn lại chẳng là gì.Nhưng họ không hề tức giận, mà mơ hồ cảm thấy có lý.
“Hí!”, một tiếng rít vang lên, Kế Mông chém đứt cổ Thương Lập Quần, máu tươi phun trào như một đóa pháo hoa, nở rộ rồi tàn lụi, báo hiệu cái chết.
“Ầm!”, Thương Lập Quần, một nhân vật lớn trong quân đội, thống lĩnh bốn mươi vạn quân Kim Sư, cứ thế mà chết một cách tức tưởi bên ngoài thành Phổ Dương.
Những việc còn lại, Lý Vân Tiêu không cần bận tâm, hắn được đưa vào chiến xa chủ soái để nghỉ ngơi.
Trần Đại Sinh liếc nhìn bốn mươi vạn quân Kim Sư, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ, lạnh lùng quát:
– Thương Lập Quần dùng quyền mưu tư lợi, cấu kết với giặc ngoài, đáng tội chết vạn lần! Nay đã đền tội, có tội phải chịu! Chủ soái đã chết, phó soái đâu? Bước ra đây cho ta!
Hai viên tướng trung niên từ trong quân chậm rãi bước ra, sắc mặt âm trầm, dường như đang giằng xé.Khi đi ngang qua thi thể Thương Lập Quần, họ mới đưa ra quyết định, thở phào nhẹ nhõm.
– Kim Sư quân đoàn phó thống lĩnh Hoàng Hồng/Hoa Mãn bái kiến Trần đại soái!
Hai người đồng thanh, vang như chuông lớn.
Trần Đại Sinh ngạc nhiên nhìn Hoàng Hồng.
– Nhị tinh Võ sư? Tu vi thấp vậy mà cũng làm phó thống lĩnh, xem ra nếu không có gia thế hiển hách, thì ắt là người túc trí đa mưu.Toàn bộ Thiên Thủy quốc, trong các đại lão không có ai họ Hoàng, vậy chắc chắn là trường hợp sau.
Sự coi trọng của Trần Đại Sinh đối với Hoàng Hồng tăng lên.Hiện tại họ không thiếu binh mã, cũng không thiếu cao thủ.Cái họ thiếu là một quân sư am hiểu tình hình Bách Chiến quốc.Dù Trần Đại Sinh dụng binh như thần, nhưng bệnh tật nhiều năm, không nắm rõ tình hình quân sự hai nước.
Hoàng Hồng lớn tiếng nói:
– Trần đại soái thật tinh mắt!
Trong lòng hắn thầm kính phục.Quả nhiên gừng càng già càng cay, mình đúng là quân sư của Kim Sư quân đoàn.Có thể nói, từ khi Kim Sư quân đoàn thành lập đến nay, hầu hết đại sự đều do hắn quyết định.
Còn Hoa Mãn là Đại vũ sư, hoàn toàn dựa vào vũ lực mà thăng tiến.
– Tốt!
Trần Đại Sinh nhìn hai người, sát khí lóe lên.
– Thương Lập Quần cấu kết với giặc ngoài, các ngươi cũng thấy rồi.Bây giờ ta ra lệnh điều động, cải biên Kim Sư quân đoàn, các ngươi có ý kiến gì không?
Hai người chấn động, đồng thanh:
– Tuân theo đại soái điều khiển, tuyệt không dám có ý kiến!
Lòng bàn tay họ ướt đẫm mồ hôi lạnh.Lúc này mà còn ý kiến, thì coi như đời này không còn cơ hội nào nữa.Lúc đi qua thi thể Thương Lập Quần, họ đã quyết tâm quy thuận.
– Tốt! Bốn mươi vạn quân Kim Sư cứ giữ nguyên biên chế cũ, từ nay về sau giao toàn quyền cho Hoàng Hồng chỉ huy!
Trần Đại Sinh lấy ra một tấm lệnh bài, lớn tiếng:
– Hoàng Hồng tiếp lệnh!
– Tuân lệnh!
Hoàng Hồng lớn tiếng đáp, tiến lên nhận lệnh bài, trong mắt lộ vẻ mừng rỡ.Hắn không ngờ lại được làm thống lĩnh.Trong lòng vô cùng kính phục cách dùng người của Trần Đại Sinh.
“Đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi!”, quả là đại tướng!
Trần Đại Sinh tụ khí đan điền, đột nhiên gầm lên:
– Bốn mươi vạn đại quân, bỏ chạy không đánh, mất cứ điểm quân sự, đều đáng tội chết! Nay cho các ngươi cơ hội lập công chuộc tội, trở lại tiền tuyến, bảo vệ quốc gia!
Hoàng Hồng lập tức hô theo:
– Lập công chuộc tội, bảo vệ quốc gia!
Quân Kim Sư nhìn nhau, rồi nhanh chóng có nhiều người hô theo.Cuối cùng, khẩu hiệu đồng đều như một, vang vọng cả vùng:
– Lập công chuộc tội, bảo vệ quốc gia! Lập công chuộc tội, bảo vệ quốc gia!
…
Trong khi bên ngoài thành đang hô vang, thì trong thành Phổ Dương, phủ thành chủ.
Ngô Liên Thiên đứng ngồi không yên, đi đi lại lại, thỉnh thoảng đấm tay vào nhau:
– Ai, ngươi nói Thương tướng quân có đoạt lại được những tài vật kia không?
Đó là những tài vật hắn vất vả nhiều năm vơ vét, không giữ thể diện, không màng liêm sỉ, năm này qua năm khác mới tích góp được.
Ngô Quang ngẩng cái đầu heo lên:
– Đương nhiên! Thương tướng quân là thống lĩnh Kim Sư quân đoàn, là Vũ Quân đại nhân!
– Không hỏi ngươi!
Ngô Liên Thiên mắng, hắn biết rõ con trai mình là loại gì, nên không thèm để ý đến ý kiến của nó.
– Ban thống lĩnh, ngươi nói xem?
Ban Binh Bạch nhìn hai cha con, bất đắc dĩ thở dài:
– Đoạt lại thì không khó, nhưng bắt Thương Lập Quần nhả ra toàn bộ thì không thể.
– Ai! Ta biết ngay mà!
Ngô Liên Thiên than vãn:
– Đoạt lại được một phần còn hơn mất trắng.
Hắn tức giận:
– Tốt nhất là bắt sống hết lũ tiểu tặc kia về, giao cho ta xử trí! Ta nhất định sẽ xé nát chúng ra từng mảnh!
Một binh lính thành vệ đội vội vàng chạy vào báo:
– Đại nhân, đại nhân, Kim Sư quân đoàn đã về!
Ngô Liên Thiên mừng rỡ, vội nắm lấy người lính hỏi:
– Có thấy lũ tiểu tặc kia không?
Người lính ngớ người ra một lúc rồi nói:
– Có thấy, hình như cũng ở trong đám người.Nhưng mà…
– Ha ha, tốt quá rồi! Ta phải lột hết xương của chúng nó ra!
Ngô Liên Thiên không đợi hắn nói hết, mừng rỡ nhảy lên, vội vã chạy ra ngoài cửa.
– Quang nhi, Ban thống lĩnh, theo ta đi nghênh đón đại quân!
– Không cần!
Ngoài cửa vang lên một giọng nói châm biếm, một bọc vải bị ném xuống đất.Một vật gì đó tròn tròn lăn ra, dừng lại dưới chân Ngô Liên Thiên.
Hắn nhìn kỹ lại, nụ cười trên mặt cứng đờ.Vật tròn đó chính là đầu của Thương Lập Quần.Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên, đám người Lý Vân Tiêu đang đứng ở cửa thành chủ, lạnh lùng nhìn hắn.
Tim Ngô Liên Thiên chìm xuống.
– Tiểu huynh đệ, hiểu lầm, chỉ là…
Hắn chưa kịp nói hết câu, đã thấy thân thể mình rời xa mình, cả bầu trời quay cuồng.Thì ra là đầu của mình đã bay lên, rơi xuống đất, cạnh đầu của Thương Lập Quần.
Rất nhanh, một cái đầu khác bay ra, cái đầu này to hơn nhiều, chính là đầu heo của Ngô Quang.
