Đang phát: Chương 1536
Nghe vậy, Diệp Mặc càng thêm kinh ngạc, vội hỏi:
– Chẳng lẽ cô thật sự không phải là Hư Tiên hậu kỳ?
Cô gái kia nghe Diệp Mặc nói, nghi hoặc nhìn hắn, không biết lời vừa rồi của hắn là thật hay giả.
Diệp Mặc cảm thấy bị cô ta trêu đùa, không muốn để ý nữa, lấy Thanh Nguyệt định rời đi, ở cùng loại người này khiến hắn không thoải mái.
Thấy Diệp Mặc muốn đi, cô gái kia không ngăn cản, chỉ cười nhạt nói:
– Tôi nói anh ngốc quả không sai, nếu bạn anh mất Nguyên Thần mấy chục năm, anh dùng Dưỡng Hồn Đan chẳng khác nào khiến cô ấy hồn bay phách tán.
Diệp Mặc giật mình, nếu thật vậy thì hắn có lỗi với Nhiếp Song Song rồi.
Thấy Diệp Mặc im lặng, cô gái lấy một miếng ngọc giản ném cho hắn:
– Không tin thì tự xem chương về linh hồn trong này đi…
Diệp Mặc nhận lấy, thần thức quét vào, kinh ngạc phát hiện ngọc giản này như một cuốn bách khoa toàn thư, còn phong phú hơn cả đồ của hắn, từ khoáng thạch, tài liệu, linh thảo, tiên thảo đến các loại phương thuốc đều có đủ.
Diệp Mặc dễ dàng tìm thấy công dụng của Dưỡng Hồn Đan, khi thấy những thiếu sót và kiêng kỵ của nó trong việc dung hợp Nguyên Thần, hắn biết cô gái không hề lừa mình.
Dưỡng Hồn Đan có thể cứu Nhiếp Song Song, nhưng tỷ lệ không cao, hơn nữa phải dùng đúng thời điểm Nguyên Thần tan rã.Nếu Nguyên Thần không di chuyển thì thời gian còn kéo dài được, nhưng một khi di chuyển mà không có cách chữa trị, nó sẽ tan rã ngay lập tức.
Nói cách khác, dùng Dưỡng Hồn Đan cứu Nhiếp Song Song có hai khả năng: một là cô ấy sống lại, hai là chết hẳn, chứ không thể giữ tình trạng lờ mờ như bây giờ trong Thế giới trang vàng.
Thấy Diệp Mặc do dự nhìn ngọc giản, cô gái biết hắn đã tin, đang định nói gì đó thì đột nhiên vui mừng:
– Sư tỷ đến rồi!
Chưa kịp để Diệp Mặc nhìn, một bóng áo xanh đã xuất hiện trước mặt hắn, không một tiếng động.Diệp Mặc kinh hãi, người này đến mà hắn không hề cảm giác được, thần thức quét qua liền vội vàng thu lại.
Người đến là một nữ tu trung niên bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng Diệp Mặc sợ hãi vì không nhìn ra tu vi của cô ta.
Không nhìn ra tu vi đối phương, khả năng duy nhất là cô ta đã thành Vị Tiên.Hắn không ngờ lời cô gái trẻ là thật, sư tỷ của cô ta lại là một Vị Tiên.
– Sư tỷ, em dẫn chị đi xem, em chắc chị cần thứ đó.
Cô gái trẻ nói rồi dẫn người áo xanh đến phường thị, đi được vài bước lại quay lại nói với Diệp Mặc:
– Anh không được đi, lát nữa tôi quay lại tìm anh.
Diệp Mặc biết, dù muốn đi cũng không được, đối mặt với một Vị Tiên, dù chỉ là Tiên Vương, cho hắn trốn trước một ngày cũng sẽ bị bắt lại.
Nhìn hai nữ tu đi vào phường thị, Diệp Mặc vội lấy một chiếc nhẫn, đưa giường ngọc của Nhiếp Song Song vào trong, rồi nghĩ một chút, lại cất quan tài ngọc của Lạc Nguyệt vào đó.
Nếu lát nữa cô gái muốn xem bạn hắn, việc lấy đồ từ Thế giới trang vàng ra có thể bị Vị Tiên áo xanh phát hiện, nên chuẩn bị trước vẫn tốt hơn.
…
Diệp Mặc không phải đợi lâu, Vị Tiên áo xanh và cô gái trẻ đã đi ra.
– Ồ, anh vẫn chưa đi à? Tôi còn tưởng anh đã nhân cơ hội trốn rồi, người thành thật như anh hiếm thật.
Cô gái trẻ thấy Diệp Mặc vẫn đợi bên ngoài, kinh ngạc kêu lên.
Diệp Mặc dở khóc dở cười, rõ ràng là cô ta bảo hắn đợi, giờ lại nói vậy.Hắn không đi ngoài việc biết không trốn thoát, còn vì muốn nhờ Vị Tiên áo xanh giúp xem Nhiếp Song Song có cứu được không.
Biết cô gái trẻ là Đại La Tiên, Diệp Mặc không dám tự tìm phiền phức, vội chắp tay:
– Diệp Mặc xin ra mắt hai vị tiền bối.
– Anh thật sự nhìn ra tu vi của tôi?
Cô gái trẻ trừng mắt nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc không nói gì:
– Tôi nhìn ra tu vi của cô, nhưng tu vi vị tiền bối áo xanh thì không, nếu cô ấy là sư tỷ của cô, vậy cũng là tiền bối của tôi.
Cô gái trẻ im lặng, Vị Tiên áo xanh xua tay:
– Úc Tương, đi thôi.
Hiển nhiên cô ta hiểu tính cách sư muội mình, chắc lại trêu chọc tu sĩ mới phi thăng này rồi.
Diệp Mặc chưa đợi cô gái trẻ đồng ý đã vội lấy ngọc giản trả lại:
– Tiền bối, cô không phải nói bảo tôi đợi ở đây, rồi cô nói vị tiền bối này sẽ cứu bạn tôi sao?
– Tôi lừa anh đấy, anh còn tin thật.
Cô gái trẻ cầm lấy ngọc giản, chu mỏ nói với Diệp Mặc, như thể cô ta chỉ kiếm chuyện cho vui.
Diệp Mặc hiểu ra, cô gái trẻ diễn kịch nãy giờ chỉ vì chán quá mà thôi.
Diệp Mặc nhíu mày, hắn biết cô gái trẻ này có thể lấy mạng hắn chỉ bằng một chưởng, dù bực bội nhưng không dám nói gì.
Vị Tiên áo xanh nhẹ giọng trách:
– Úc Tương, sau này đừng như vậy nữa.
Rồi cô ta nói với Diệp Mặc:
– Bạn cậu ở đâu, đưa tôi đi xem.
Diệp Mặc ngây người, không ngờ nữ tu áo xanh tu vi cao như vậy lại chịu xem giúp một tu sĩ Hư Tiên như hắn.Điều này khác xa so với tưởng tượng của hắn.Ngay cả Ly Hoành cũng không làm vậy, huống chi là cao nhân trước mặt có tu vi cao hơn hắn gấp bội?
– Thế nào, tôi nói giúp anh là giúp được mà, anh xem, nếu không phải vậy thì sư tỷ tôi sẽ không giúp anh đâu, anh nên cảm ơn tôi mới đúng.
Cô gái trẻ lại đắc ý nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc không biết cô gái trẻ nói thật hay giả, hắn không để ý đến cô ta nữa, lấy giường ngọc ra:
– Đây là bạn tôi, tiền bối xem có cứu được không.
– Vô Ảnh Thao Tằm?
Nữ tu áo xanh thấy Diệp Mặc lấy giường ngọc ra, điều đầu tiên cô nhìn thấy không phải Nhiếp Song Song, mà là Vô Ảnh Thao Tằm trong tay cô ấy.
Một lúc sau, Diệp Mặc cảm thấy người nhẹ bẫng, biết mình bị người ta cuộn lại mang đi.
Tu vi thật lợi hại, hắn không có cả năng lực phản ứng, đừng nói là phản kháng.Trong nháy mắt, hắn lại đáp xuống đất, nhưng bây giờ hắn đang ở đỉnh núi hoang sơ hẻo lánh, phường thị đã biến mất khỏi thần thức của hắn.
Cô gái trẻ không nói gì, chỉ tò mò nhìn Diệp Mặc.
Vị Tiên áo xanh liếc nhìn Diệp Mặc, vừa định nói thì kinh ngạc:
– Phong Linh Căn cực thuần khiết?
Nói rồi nhìn chằm chằm Nhiếp Song Song đang ngủ trên giường ngọc.
Một lúc lâu, cô mới thở dài nhìn Diệp Mặc:
– Linh hồn của nữ tu này đã ngủ say mấy chục năm rồi, mà đến bây giờ vẫn chưa có tiến triển gì, cậu nói cậu để cô ấy trong nhẫn?
Diệp Mặc nghĩ câu hỏi đầu tiên của Vị Tiên áo xanh sẽ là tại sao Nhiếp Song Song có Vô Ảnh Thao Tằm, hoặc về Phong Linh Căn cực thuần khiết.Hắn đang nghĩ cách trả lời về lai lịch của Vô Ảnh Thao Tằm thì không ngờ câu hỏi của Vị Tiên áo xanh lại không liên quan gì đến những gì hắn nghĩ, lại hỏi tại sao Nhiếp Song Song mấy chục năm không hề thay đổi, bảo hắn trả lời? Tiết lộ Thế giới trang vàng? Không thể nào.
Diệp Mặc biết chuyện này không thể do dự, vừa nghĩ ra liền nói:
– Vì vãn bối là một tiên trận sư, nên hiểu sơ sơ về bố trí cấm chế và trận pháp.
Nói rồi, Diệp Mặc lấy trận kỳ, tùy tiện bố trí một Dưỡng Thần Trận.Hắn tin Vị Tiên này sẽ không điều tra nhẫn trữ vật của một tu sĩ Hư Tiên như hắn, như vậy quá mất mặt.
Vị Tiên áo xanh gật đầu:
– May cậu để Âm Sát Châu bên cạnh cô ấy, tuy đẳng cấp thấp không thể thấp hơn, nếu không có hạt châu này thì dù cậu bố trí nhiều trận pháp hơn nữa, cô ấy cũng không cứu được.
Diệp Mặc vui mừng:
– Tiền bối, bạn tôi còn cứu được sao?
Vị Tiên áo xanh gật đầu:
– Đúng là có thể cứu, nhưng tôi phải đưa cô ấy đi, may cô ấy là Phong Linh Căn cực thuần khiết, làm đệ tử của tôi thì quá tốt.
Diệp Mặc chìm lòng, hắn không đồng ý để Nhiếp Song Song bị mang đi, chỉ cần cô ấy được cứu sống, hắn tin mình có thể giúp cô ấy tăng tu vi trong thời gian ngắn.
Thấy sắc mặt Diệp Mặc thay đổi, Vị Tiên áo xanh nói:
– Hai mươi hai trung hạ thiên vực có thể cứu cô ấy không quá mười người, mà tôi là một trong số đó.Hơn nữa, dù tôi cứu sống cô ấy, cậu cho cô ấy theo cậu cũng không có tiền đồ gì.Tuy cậu còn trẻ đã tấn cấp Hư Tiên, chắc là ở Tu Chân giới có được truyền thừa nghịch thiên, nhưng dù truyền thừa của cậu có nghịch thiên hơn nữa, cũng chỉ là của Tu Chân giới.Độ khó của tấn cấp ở Tiên giới cậu mãi mãi cũng không tưởng tượng được đâu.
Diệp Mặc hiểu ý cô ta, đó chính là tạp linh căn của hắn.Dù hắn vô tình phi thăng, tạp linh căn vẫn là tạp linh căn, không có tiền đồ ở Tiên giới.Để Nhiếp Song Song theo hắn là hại cô ấy.
Thấy Diệp Mặc im lặng, Vị Tiên áo xanh hỏi lại:
– Vô Ảnh Thao Tằm của cậu từ đâu mà có, cậu nói xem.
