Truyện:

Chương 153 Lạt thủ tồi thảo 2

🎧 Đang phát: Chương 153

Một ông già mặc áo bào trắng lo lắng nói:
“Minh Nguyệt, nhanh lên, chúng ta phải tìm ra tiểu thư ngay.Nếu tiểu thư xảy ra chuyện gì, cả ba chúng ta đều xong đời.”
Ông lão tóc dài xõa vai, khí thế quanh người dao động, thực lực phi thường.
Vương Minh Nguyệt lộ vẻ mặt lo lắng đáp:
“Ngô trưởng lão, mọi người đang cẩn thận tìm kiếm.Những người có thể điều động từ Thành Vụ Đô, ta đã phái đi tìm tiểu thư cả rồi.”
Đại tiểu thư của Vân Dương tông, con gái duy nhất của tông chủ mất tích ngay trên địa bàn của hắn ở Thành Vụ Đô, Vương Minh Nguyệt coi như xong đời.
Ngô trưởng lão khẽ thở dài:
“Mấy hôm trước chúng ta còn tìm thấy dấu ấn của Vân Dương tông, chắc là Đông Mai để lại, tiểu thư chắc vẫn còn quanh đây thôi.Tiểu thư không thể xảy ra chuyện gì, biết vậy đã không mang theo tiểu thư đi.”
Một người đàn ông trung niên khác nói:
“Chúng ta đừng quá lo lắng, tiểu thư tuy ham chơi nhưng thực lực không yếu, còn mang theo vũ khí bí mật, dù là chúng ta đánh với tiểu thư cũng khó mà thắng được.Chỉ sợ gặp phải cường giả nào thì hơi rắc rối.”
Vương Minh Nguyệt nói:
“Tôn trưởng lão nói đúng, chỉ mong tiểu thư đừng đi sâu vào Sơn mạch Vụ Đô, nơi đó có nhiều cường giả.Nếu chỉ ở vòng ngoài Sơn mạch Vụ Đô thì tiểu thư sẽ không gặp nguy hiểm gì lớn.”
Trong hẻm núi, chân khí trong người Lục Thiếu Du dần hồi phục, nhưng hắn bị thương quá nặng, tiêu hao gần hết, khó mà hoàn toàn khỏe lại trong thời gian ngắn.
Chân khí mà Lục Thiếu Du hút vào đã tiêu hao hết khi hắn sử dụng Chu Tước Quyết, đó không phải chân khí hắn luyện hóa, tiêu hao xong không thể bổ sung.
Lục Thiếu Du chậm rãi điều dưỡng, phải hết sức cẩn thận tránh bị đối phương phát hiện nên tốc độ rất chậm, phục hồi cũng chậm chạp.
Một ngày nữa trôi qua, Lục Thiếu Du cảm thấy vết thương trong người chỉ mới lành được khoảng hai mươi phần trăm.Nhìn hơi thở của cô gái độc ác kia thì đã hồi phục gần chín mươi phần trăm.
Lục Thiếu Du cảm thấy vết thương trên mặt và lưỡi đã đỡ hơn nhiều, độc này thuộc loại tầm thường, không trí mạng.
Cô gái tuyệt sắc thở ra một hơi:
“Phù.”
Vết thương của nàng đã gần như lành hẳn, nàng mở mắt ra, đôi mắt lóe lên tia sáng.Nàng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, mắt ánh lên vẻ khó hiểu.
Cô gái hỏi:
“Tên trộm kia, ngươi cũng có chút bản lĩnh.Người trúng Vạn Nghĩ Toản Tâm Châm của ta ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới hết độc, ngươi chỉ mất một ngày, thật khiến ta bất ngờ.”
Lục Thiếu Du ngạc nhiên, hắn còn tưởng độc này nhẹ.Hắn thầm đoán có lẽ lần trước Tiểu Long trừ độc giúp nên hắn có sức đề kháng với độc tố.
Lục Thiếu Du hỏi:
“Hôm nay muốn làm gì? Bản công tử chờ đây.”
Đã là đàn ông thì không thể cúi đầu trước phụ nữ.
Cô gái nhỏ giọng nói:
“Sao? Hôm nay không mắng à? Ta đang chờ đây.”
Nàng liếc xéo Lục Thiếu Du, mắt chứa ý cười trêu chọc.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói:
“Chẳng lẽ ngươi rất muốn nghe ta chửi? Sở thích biến thái thật.”
Nói vậy nhưng Lục Thiếu Du không dám chọc giận nàng, nữ nhân này còn độc ác hơn Lam Linh nhiều.
Cô gái trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du:
“Ngươi…!”
Rồi nàng lại nói:
“Ta lười nói nhiều với ngươi.Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Cô gái có hứng thú với vũ kỹ mà Lục Thiếu Du đã sử dụng lúc tấn công nàng, hắn chỉ là Vũ Sĩ thất trọng mà có thể đánh nàng bị thương, vũ kỹ đó thật ghê gớm.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:
“Ta là ta, hỏi câu ngốc thật.”
Cô gái đang định nổi giận, nha hoàn Đông Mai hỏi:
“Ngươi tên gì? Thuộc môn phái nào?”
Lục Thiếu Du liếc cô gái, nói:
“Không sợ nói cho ngươi biết, bản công tử đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ta là Lục Thiếu Du, Lục Thiếu Du chính là ta.Về môn phái thì ta là đệ tử của Vân Dương tông, hãy thả ta ra, nếu không Vân Dương tông sẽ không tha cho ngươi!”
Cô gái ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
“Ngươi là đệ tử của Vân Dương tông?”
Đông Mai cũng ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du.
Cô gái kinh ngạc hỏi:
“Ngươi là đệ tử của ai trong Vân Dương tông?”
Nhìn biểu tình của cô gái và Đông Mai, Lục Thiếu Du thầm nghĩ chẳng lẽ hai người này có liên quan gì đến Vân Dương tông? Biết đâu hắn có cơ may được thả ra.Tuy Lục Thiếu Du là đệ tử của Vân Dương tông nhưng tối đa chỉ là “xem như”, sư phụ thì hắn thậm chí còn chưa gặp mặt.
“Ta là đệ tử của Bạch Mi trưởng lão.”
Lục Thiếu Du chỉ biết Vân Dương tông có một Bạch Mi trưởng lão, tạm thời lấy ra dùng.
Cô gái cười trêu chọc:
“Tên trộm kia, dám gạt ta?”
Một tia sáng trắng chợt lóe lên, Vạn Nghĩ Toản Tâm Châm đâm vào đùi Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du hét lớn:
“A!!!”
Đùi hắn sưng lên, cảm giác như bị vạn con kiến cắn thật không dễ chịu chút nào.
Lục Thiếu Du chửi ầm lên:
“Đồ nữ nhân rắn độc, bản công tử không tha cho ngươi!”
“Mắng tiếp đi.”
Tay cô gái lại bắn ra ánh sáng trắng, đùi bên kia của Lục Thiếu Du cũng đau đớn như bị vạn con kiến cắn.
Đông Mai liếc Lục Thiếu Du, nói:
“Tiểu thư, tên này không nói thật, lát nữa hỏi lại sau, chúng ta đi kiếm gì ăn đi.”
Cô gái nói:
“Cũng được, ta đang đói, ra ngoài tìm đồ ăn rồi tính sổ với tên trộm này sau.”
Cô gái bước ra khỏi hang động, nàng không sợ Lục Thiếu Du bỏ trốn, hắn đã bị phong tỏa chân khí, không trốn thoát được.
Hai người rời khỏi hang, Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm theo bóng lưng họ cho đến khi khuất hẳn.Lúc này không trốn thì còn đợi đến bao giờ?
Chân khí khuếch tán, Lục Thiếu Du thúc giục Nộ Diễm Quyền, quyền ấn tràn ngập lửa nóng.Dây leo trói tay hắn bị đốt đứt từng khúc.
“Nữ nhân độc ác, ngươi không ngờ lão tử lại có thể phá giải phong ấn chân khí đúng không?”
Lục Thiếu Du vội cởi dây leo trói chân, đứng dậy, chân vừa tê vừa đau chỉ có thể đi cà nhắc.Hắn lại chửi mười tám đời tổ tông nhà cô gái.
Lục Thiếu Du đến cửa hang động thập thò nhìn ngó, hắn cố nén đau đớn ở chân, đi cà nhắc trốn ra ngoài.Hắn khá quen thuộc hẻm núi này, biết làm sao để ẩn nấp và nhanh chóng rời đi.
Dọc đường, Lục Thiếu Du không dám dừng chân, co giò chạy trốn.Chỉ một lát nữa hai người kia sẽ quay lại, nếu hắn rơi vào tay họ thì coi như xong đời.
Không lâu sau khi Lục Thiếu Du rời đi, bên ngoài hẻm núi xuất hiện mấy trăm khách không mời, là nhóm người của Vương Minh Nguyệt.
Ngô trưởng lão nhìn chằm chằm vào một dấu hiệu hình ngôi sao trên một cái cây to bên ngoài khu rừng rậm gần hẻm núi, nói:
“Đây là tiêu ký của Vân Dương tông ta, chắc tiểu thư ở bên trong.”
Vương Minh Nguyệt hét lớn:
“Mọi người mau tìm, nhanh lên!”
Mấy trăm người lao vào khu rừng rậm, không lâu sau thì trông thấy hẻm núi.
Trong hang động ở hẻm núi, cô gái nhìn chằm chằm vào cái hang trống rỗng.
Cô tức giận quát:
“Tên trộm kia đâu?”
Chỉ mới một lát mà đã không thấy hắn đâu.
Đông Mai nói:
“Tiểu thư, hắn trốn rồi thì kệ hắn đi.”

☀️ 🌙