Đang phát: Chương 1527
Tu vi của hai người lính canh ở cửa thành Bỉ Dực đã đạt tới Kim Tiên hậu kỳ.Họ rất hòa nhã, sau khi xem ngọc bài của Ly Hoành thì lập tức cho qua.
Lúc này Diệp Mặc mới biết vì sao mình không vào được, hóa ra là do không có ngọc bài.
Cao Noãn cũng nhớ ra điều này, vội nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, anh mới đến Bỉ Dực Tiên Thành thì phải làm ngọc bài.Làm ở chỗ lính canh ấy, năm trăm tiên tinh hạ phẩm một năm, mười năm thì hai nghìn.Nếu có tiên tinh thì làm mười năm lợi hơn, còn trăm năm hay nhiều hơn thì từ từ tính…
Diệp Mặc ngớ người, xấu hổ nói:
– Nhưng tôi chỉ có hai mươi mốt tiên tinh…
Hai mươi mốt tiên tinh hạ phẩm này là Diệp Mặc để dành phòng thân, nếu không thì đã tiêu hết trong Thế giới trang vàng rồi.
Ly Hoành nghe xong thì nhìn nhau.Họ không ngờ Diệp Mặc lại nghèo đến thế.Dù là một tu sĩ Hư Tiên kém cỏi nhất, sau khi phi thăng mười mấy năm cũng phải có nhiều hơn hai mươi mốt tiên tinh chứ.Đến hai người lính canh cũng ngạc nhiên, đây là lần đầu họ thấy tu sĩ nào chỉ có hai mươi mốt tiên tinh trong người.
Hai mươi mốt tiên tinh chẳng đáng là bao, nhưng năm trăm tiên tinh lại không phải là con số nhỏ.Ly Hoành cũng khó xử, tuy nói chuyện với Diệp Mặc khá hợp nhưng mượn năm trăm tiên tinh cho người mới quen thì hơi khó, dù sao đây cũng là một khoản lớn.
Diệp Mặc hiểu ý, không muốn làm khó người khác nên nói:
– Tôi biết vị trí Bỉ Dực Tiên Thành rồi, tạm thời không vào thành nữa, đợi có đủ tiên tinh sẽ liên lạc với ba người sau.
Cao Noãn định mở miệng mượn cho Diệp Mặc năm trăm tiên tinh thì thấy một luồng sáng rực rỡ đáp xuống trước cửa thành.
Diệp Mặc là tông sư luyện khí đỉnh cấp, vừa nhìn đã biết đó là tiên khí thượng phẩm.Người dùng được tiên khí phi hành thượng phẩm chắc chắn có địa vị không thấp.
Từ tiên khí phi hành bước ra hai nữ tu xinh đẹp tuyệt trần.Người đi trước búi tóc cao, mặc váy hoa vàng, dáng người thon thả toát lên vẻ đẹp quý phái.Người đi bên cạnh mặc váy hồng, cũng rất bắt mắt nhưng có vẻ là thị nữ của người kia.
Thiếu nữ váy hồng đã là Kim Tiên, còn nữ tu váy hoa thì Diệp Mặc đoán là đã vượt qua Kim Tiên.
Sau khi xuống tiên khí phi hành, nữ tu váy vàng thu lại pháp bảo.Hai người lính canh lập tức cung kính cúi chào:
– Bái kiến Dặc Nghiên tiên tử…
Diệp Mặc giật mình, hóa ra cô chính là Dặc Nghiên tiên tử.
Dặc Nghiên tiên tử gật đầu đáp lại, sau đó lại có hai pháp bảo phi hành đáp xuống, hai tu sĩ không rõ tuổi tác đứng hai bên cô.Lần này Diệp Mặc hoàn toàn không nhìn ra tu vi của họ.
Diệp Mặc đoán có lẽ hai người này là hộ vệ của Dặc Nghiên tiên tử, chỉ là pháp bảo của cô nhanh hơn nên họ đến chậm hơn một chút.
Biết Dặc Nghiên tiên tử đến, ba người Ly Hoành có vẻ lúng túng.Cao Noãn kéo Diệp Mặc nói:
– Để tôi mượn anh năm trăm tiên tinh đổi ngọc bài, chúng ta mau vào thôi.
– Noãn Noãn, em đợi một chút, hai người lính canh kia còn chưa qua đây.
Cao Hổ sợ em gái đắc tội với lính canh nên vội ngăn lại.
– Chuyện gì vậy?
Nữ tu váy hồng nghi hoặc nhìn bốn người Diệp Mặc.Theo lý sau khi Dặc Nghiên tiên tử đến thì mọi người phải tránh ra chứ không được tụ tập ở cửa thành.
Hai người lính canh hoảng hốt.Họ thấy vô số tu sĩ từ trong thành đi ra đón Dặc Nghiên tiên tử thì càng lo lắng hơn.Họ biết nếu quản sự hỏi đến thì sẽ gặp rắc rối lớn.
Một người vội vàng nói:
– Trong bốn người này có một người không có ngọc bài vào thành.Hắn chỉ có hai mươi mốt tiên tinh nên không mua được, đang định rời đi thì Dặc Nghiên tiên tử đến.Chúng tôi lập tức đuổi họ đi ngay…
Dặc Nghiên tiên tử gật đầu, nhìn Diệp Mặc rồi mỉm cười lấy ra năm tiên tinh thượng phẩm đưa cho lính canh:
– Ngọc bài của hắn, ta trả giúp.
Diệp Mặc chưa kịp cảm ơn thì Dặc Nghiên tiên tử cùng hộ vệ và nữ tu váy hồng đã đi vào thành.Hai người lính canh ngơ ngác đứng đó, không hiểu vì sao Dặc Nghiên tiên tử lại giúp một Địa Tiên vừa mới phi thăng trả tiên tinh.
– Bỉ Dực Tiên Thành Hướng Hành xin hoan nghênh Dặc Nghiên tiên tử…
– Hạ Tung xin được chào đón…
Những tiên nhân ra đón Dặc Nghiên tiên tử nhao nhao hỏi thăm cô.
Hàng chục người đi theo Dặc Nghiên tiên tử vào thành.Diệp Mặc không có cơ hội cảm ơn.
– Anh may mắn thật, lại được Dặc Nghiên tiên tử giúp trả tiên tinh…
Người lính canh nói xong lấy ra một miếng ngọc bài:
– Anh tên gì?
– Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết hôm nay mình gặp may.Chắc chẳng mấy ai được dùng tiên tinh thượng phẩm để trả phí vào thành như hắn.
Người lính canh nhanh chóng đưa ngọc bài đã làm xong cho Diệp Mặc:
– Vào thành đi, nhớ cảm ơn Dặc Nghiên tiên tử.
Diệp Mặc im lặng nhận lấy ngọc bài.Thật ra hắn không muốn mắc nợ ân tình này.Thà mượn Cao Noãn năm trăm tiên tinh rồi trả lại còn dễ hơn, nợ Dặc Nghiên tiên tử thì khó trả quá.Tuy đối với cô chẳng đáng là bao nhưng Diệp Mặc vẫn thấy áy náy.Kiếm năm trăm tiên tinh thượng phẩm đi tìm cô ư? Có gặp được cô mới là lạ.
Sau khi vào thành, Diệp Mặc tạm gác chuyện này sang một bên.Tiên linh khí trong thành dày đặc hơn bên ngoài rất nhiều.Diệp Mặc biết mình cảm thấy vậy là do chưa đi nhiều nơi.Với lượng tiên linh khí này thì năm trăm tiên tinh một năm cũng không đắt.
– Diệp Mặc hôm nay anh may mắn đó, được Dặc Nghiên tiên tử giúp trả tiên tinh.Lúc đó ở cửa thành không có nhiều người, nếu không anh nổi tiếng luôn rồi.
Cao Noãn có chút hoang mang khi thấy Dặc Nghiên tiên tử, bây giờ lại đùa với Diệp Mặc.
Diệp Mặc chỉ cười trừ.
Bỉ Dực Tiên Thành rộng lớn vô cùng.Nam An thành, thành tu chân lớn nhất Nam An châu, so với nơi này thì kém xa.
Diệp Mặc và Ly Hoành đi vào một góc khuất của thành, tiên linh khí ngày càng mỏng đi.Lúc này Diệp Mặc mới biết hóa ra nơi tràn đầy tiên linh khí cũng có giới hạn.
Sau hai nén hương, bốn người đến nơi có tiên linh khí loãng nhất.Ly Hoành chỉ vào dãy động phủ thấp trước mắt nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, động phủ ở đây đều cho thuê.Dãy số hai ba đến hai bảy chữ ‘bính’ là do tổ chúng ta thuê.Mi Cần ở số hai ba, người trong đội chúng ta, mất mạng ở đầm lầy Mu Tức hai tháng trước.Anh tạm thời ở đó đi.
Ly Hoành đưa cho Diệp Mặc một miếng ngọc bài:
– Đây là ngọc bài mở động phủ.Chúng ta nghỉ ngơi trước, anh cũng nghỉ đi.Dặc Nghiên tiên tử mới đến Bỉ Dực Tiên Thành, còn vài ngày nữa cô ấy sẽ mở tiệc chiêu đãi toàn bộ tu sĩ trong thành, lúc đó chúng tôi sẽ gọi anh.
– Cảm ơn anh.
Diệp Mặc nhận ngọc bài rồi cảm ơn.Hắn biết tuy ở đây không mất tiên tinh nhưng sau này cũng phải chủ động đưa cho ba người Ly Hoành một ít.Lúc nãy Ly Hoành không nói cho hắn ở miễn phí.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu rõ, bên ngoài Bỉ Dực Tiên Thành hùng vĩ, kiến trúc tiên khí dồi dào, nhưng phía sau vẫn có xóm nghèo.
Nơi này không những thiếu linh khí mà nơi ở cũng tồi tàn.Diệp Mặc vào động phủ số hai ba, tiên linh khí bên trong tốt hơn bên ngoài một chút nhưng vẫn rất loãng.Động phủ cũng đơn giản, ngoài một phòng tu luyện chính thì còn một phòng bên cạnh, chắc là để luyện đan hoặc nuôi linh thú.
Cảm nhận được tiên linh khí không nồng nặc, Diệp Mặc không ở lại tu luyện.Tu luyện ở đây chẳng khác nào chịu tội.Tuy hắn chỉ là Hư Tiên nhưng lượng tiên linh khí hắn cần không phải Hư Tiên bình thường có thể so sánh được.
Lúc này Ly Hoành và những người khác đang tu luyện, Diệp Mặc một mình không tu luyện được, cũng không rõ cảnh giới phía sau nên quyết định rời khỏi động phủ, đi dạo Bỉ Dực Tiên Thành.
“Tam Sinh Quyết” quả là công pháp hạng nhất, có thể diễn sinh ra bất kỳ pháp quyết tu chân nào, nhưng phải có chút hiểu biết về pháp quyết tu chân mới được.Diệp Mặc không có sư phụ, xuất thân nửa vời, đừng nói đến công pháp tu luyện của Tiên giới, đến cảnh giới của Tiên giới hắn còn không hiểu rõ.Hắn chỉ biết Hư Tiên là Địa Tiên, sau Hư Tiên là Kim Tiên, còn sau Kim Tiên thì hắn không biết nữa.
Diệp Mặc cũng biết đợi tu luyện đến Hư Tiên viên mãn thì công pháp tầng tiếp theo sẽ tự động diễn sinh ra.Hắn muốn tìm hiểu trước một chút.
Hắn phải hiểu rõ khi tu sĩ đạt đến tu vi nào hoặc tu luyện đến trình độ nào thì sẽ có quy luật đặc thù và tiên nguyên vận chuyển ra sao.Nếu không lần sau gặp đối thủ mà không nắm rõ cảnh giới thì làm sao đánh đây?
Sở dĩ hắn không hỏi Ly Hoành và những người khác là vì sợ thêm phiền phức.Chắc ít ai phi thăng mà không biết gì như hắn.
Diệp Mặc không biết rằng tu sĩ phi thăng bình thường sau khi hấp thụ toàn bộ lôi kiếp và Linh Vân sẽ tự động có hiểu biết về cảnh giới của tu sĩ Tiên giới.Còn hắn là tu sĩ phi thăng không bình thường nên không có loại cảm giác này.
