Đang phát: Chương 1523
Bỗng một tiếng quát lớn vang lên, một luồng sáng từ căn nhà nhỏ bắn ra, đó là Kỷ Tử Địch.Hắn nghiến răng giận dữ:
– Ta không cần thuốc của các ngươi, thả người của ta ra! Mặc Vũ Thương Hội sẽ không khuất phục trước các ngươi đâu!
– Tử Địch, im miệng!
Kỷ phu nhân hốt hoảng, sợ hãi nói:
– Đừng có nói linh tinh, mau vào nhà cho ta!
Bà vừa quát mắng Kỷ Tử Địch, vừa quay sang cười làm lành với gã quản sự béo:
– Thằng con tôi nó không hiểu chuyện, mong đại nhân đừng chấp nhặt.
Gã quản sự béo nhếch mép, khinh bỉ:
– Kỷ phu nhân, ta thấy công tử nhà bà có phải bị úng não không? Hay là tìm thầy thuốc về mà chữa trị đi, ha ha!
Hắn chỉ vào đầu mình, cười ha hả đầy trịch thượng.
– Ha ha ha!
Đám võ giả phía sau cũng cười nghiêng ngả, không ngớt lời chế giễu:
– Đúng là đồ ngốc, tưởng đây là cái nơi Thiên Linh Thành của hắn chắc, ha ha!
– Thực lực Võ Tôn lục tinh ở Thiên Linh Thành thì oai phong đấy, chứ ở Trường Cốc Thành này thì chỉ là hạng xoàng thôi.
– Thôi đi, đến thị nữ cũng không giữ được, còn mặt mũi nào ra đây mà vênh váo.Các ngươi không thấy à, lần trước Nhị công tử chỉ một chiêu đã đánh hắn cho hộc máu rồi.
– Ha ha, đó là còn may đấy! Nhị công tử là Võ Tôn cửu tinh đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là thành Võ Đế rồi.Chắc là sau khi hưởng dụng mấy ả tỳ nữ kia thì sẽ đột phá thành Võ Đế luôn đấy!
Kỷ Tử Địch vừa xấu hổ vừa tức giận, một luồng sức mạnh bùng nổ, hất văng đám võ giả đang áp giải hắn.Tay hắn vung ra một thanh bảo kiếm, lao thẳng đến kiệu hoa, định giải cứu bốn tỳ nữ.
Kỷ phu nhân hoảng hốt hét lên:
– Tử Địch, dừng tay! Mau ngăn nó lại!
Nhưng Kỷ Tử Địch là Võ Tôn lục tinh đỉnh phong, người thường không phải đối thủ của hắn.Chỉ một thoáng hắn đã áp sát kiệu hoa, kề kiếm vào cổ gã quản sự béo, nghiến răng:
– Các ngươi đi đi, người thì để lại.Mặc Vũ Thương Hội sẽ không dùng nữ nhân để đổi lấy sự an toàn đâu!
Bốn tỳ nữ bước ra khỏi kiệu, ai nấy đều cảm động rơi nước mắt.
Gã quản sự béo cười khẩy, lạnh lùng:
– Đúng là thằng nhãi ranh không biết trời cao đất dày!
Hắn ưỡn ngực, ép sát vào mũi kiếm.Lớp phòng ngự nguyên khí của hắn ép cong cả lưỡi kiếm.Sau đó, hắn tung một quyền vào chuôi kiếm.
– Đại nhân hạ thủ lưu tình!
Kỷ phu nhân thét lên, tim bà như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đôi mắt tràn đầy sợ hãi.
“Phanh!”
Thanh kiếm của Kỷ Tử Địch bị đánh bay, hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.Vốn dĩ hắn đã bị thương, lại phải đối đầu với kẻ mạnh hơn mình, nên không thể chống đỡ nổi một chiêu của đối phương.
– Tiểu tử có chút bản lĩnh, nhưng còn non lắm.Thế giới này không đơn giản như cái nơi Thiên Linh Thành của các ngươi đâu.
Trong mắt gã quản sự béo lóe lên tia dữ tợn, hắn vung chưởng đánh thẳng vào ngực Kỷ Tử Địch.
Hắn biết Kỷ Tử Địch là chỗ dựa tinh thần của Kỷ phu nhân, mà Kỷ phu nhân lại là người quản lý toàn bộ Mặc Vũ Thương Hội.Nếu hắn có thể khống chế được sinh mạng của Kỷ Tử Địch, thì bọn chúng sẽ phải ngoan ngoãn cung phụng tài nguyên tu luyện và nữ sắc cho hắn.
Nghĩ đến đây, gã quản sự béo không khỏi nóng người.Chưởng pháp hắn dùng là một bí kỹ, chỉ cần Kỷ Tử Địch trúng chiêu, sẽ hoàn toàn nằm trong tay hắn.
Kỷ Tử Địch kinh hãi, hắn biết mình không thể tránh được chưởng này, chỉ còn cách nhắm mắt chờ chết.
Ngay lúc đó, một đạo kiếm khí từ đâu bay tới, nhắm thẳng vào gã quản sự béo.
– Cái gì?
Gã quản sự béo giật mình.Nếu hắn ra tay làm bị thương Kỷ Tử Địch, chắc chắn sẽ bị kiếm khí kia chém trúng.
Bảo toàn tính mạng là trên hết, hắn vội vàng thu chưởng, muốn tránh né.
Nhưng điều khiến hắn kinh hãi là dù hắn né tránh thế nào, kiếm khí kia vẫn bám theo, không thể thoát được.
– Chuyện gì thế này?
Gã quản sự béo hoảng hốt.Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn vội vã rút ra một cây thương huyền khí, nghênh đón kiếm khí.
Nếu không thể trốn tránh, vậy thì dùng sức mạnh đối kháng.Với sức mạnh Võ Tôn của mình, chỉ cần đối phương không phải Võ Đế thì hắn sẽ không thua.
“Ầm ầm ầm!”
Cây thương bị kiếm khí chém gãy thành từng khúc.Kiếm khí nuốt chửng gã quản sự béo, tạo thành một cái hố sâu không đáy trên mặt đất.Tên quản sự kia tan xương nát thịt.
– Hả?
Mọi người đều ngây người tại chỗ, trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng vừa xảy ra.Mãi đến vài giây sau, tiếng hít sâu mới vang lên.
Đặc biệt là đám võ giả Tân gia, ai nấy đều kinh hãi, giận dữ:
– Ngươi…các ngươi dám giết người của Tân gia ta!
Kỷ phu nhân cũng ngây ngốc một hồi lâu.Đến khi nghe thấy đối phương chất vấn, bà mới giật mình tỉnh lại, vội vàng giải thích:
– Không phải…không phải chúng tôi làm.Không phải người của Mặc Vũ Thương Hội ra tay.
– Còn dám nói dối! Mặc Vũ Thương Hội đúng là to gan lớn mật rồi!
– Mọi người đều thấy, Kỷ Tử Địch lúc nãy còn dùng kiếm chỉ vào đại nhân kia mà.
– Đánh trực diện không lại, lại phái người núp trong bóng tối ám toán, đáng chết!
Đám võ giả càng nói càng phẫn nộ.Bọn chúng quen tác oai tác quái ở Trường Cốc Thành này rồi, đã bao giờ bị dạy dỗ thế này đâu? Thấy gã quản sự béo bỏ mạng, bọn chúng không thể tin được, càng thêm tức giận.Nếu không phải thực lực không đủ, bọn chúng đã xông lên giết sạch người của Mặc Vũ Thương Hội rồi.
Kỷ phu nhân hoàn toàn choáng váng.Trước những lời chất vấn kia, bà chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, như bị dội một thùng nước đá.
Bỗng nhiên, một đạo kiếm khí khác từ trên trời giáng xuống, nhanh như chớp, nổ tung trên không trung, hóa thành hàng chục lưỡi dao sắc bén như mưa, nhắm thẳng vào đám võ giả Tân gia.
– Không hay rồi, mau trốn!
Đám võ giả Tân gia lúc này mới kịp phản ứng.Đối phương dám giết cả gã quản sự béo, tất nhiên cũng có thể dễ dàng giết bọn chúng.
Bọn chúng kinh hãi đổ mồ hôi lạnh.Tự trách mình ngày thường quen thói hống hách, khi gặp nguy hiểm lại không kịp phản ứng.Lúc này thì đã quá muộn.
Kiếm khí quá mạnh, dù bọn chúng có dốc hết sức cũng không thể ngăn cản.
