Chương 1523 Bi kịch lôi kiếp phi thăng

🎧 Đang phát: Chương 1523

Hai ngày sau, vết thương của Diệp Mặc đã lành được hơn phân nửa.Lúc này hắn mới hiểu được những tổn thương do bị xé rách trong không gian vô cùng khủng khiếp.Nếu là những vết thương khác, chỉ cần hai ngày là hắn đã hồi phục hoàn toàn.Bản thân hắn đã đạt đến Luyện Thể Thần Cảnh, cộng thêm sự hỗ trợ của tiên tinh và đan dược, mà phải mất đến hai ngày vết thương vẫn chưa lành hẳn, có thể thấy mức độ nghiêm trọng của nó.
Tuy rằng vết thương vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, Diệp Mặc đã không muốn ở lại Thế giới trang vàng thêm nữa.Hắn ra khỏi Thế giới trang vàng, sốt ruột muốn biết mình đang ở đâu.
Trước mắt Diệp Mặc là một thế giới hoang tàn, khắp nơi là đất đá nửa mềm nửa cứng.”Lẽ nào đây là một vùng núi hoang?”, Diệp Mặc nghĩ.Hắn bước lên Thanh Nguyệt, nhanh chóng rời đi, muốn sớm tìm được người để hỏi rõ mình đang ở đâu.
Năm ngày sau, Diệp Mặc với vẻ mặt khó coi lại trở về điểm xuất phát.Lúc này hắn đã hiểu rõ tình cảnh của mình.Nơi này không có bất cứ ai, không có thực vật, thậm chí đến yêu thú và nước cũng không có.Thứ duy nhất tồn tại chỉ là đất đá trống trơn và một mảng ánh sáng chói mắt.
Nói cách khác, đây là một vùng đất chết.Diệp Mặc khẳng định đây không phải là một góc khuất nào của Tu Chân giới, càng không thể là tiểu thế giới.
Sau nửa tháng không ngừng tìm kiếm, Diệp Mặc thực sự thất vọng.Hắn thậm chí hoài nghi mình đã tiến vào thế giới tàn tích của người khác, chỉ là thế giới này đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Nơi đây, ngoài đất đá ra, thì ở mỗi phương hướng đều có một cột trụ mà thần thức không thể quét vào, tổng cộng có năm cột.Diệp Mặc cũng đã thử di chuyển những cột trụ này vào Thế giới trang vàng của mình, nhưng chúng không những không hề nhúc nhích mà còn không bị sứt mẻ nửa phần.
Nỗ lực hai mươi ngày mà không có tiến triển gì, Diệp Mặc biết rằng mình có lẽ đã tiến vào thế giới bị tàn phá của người khác.Cũng may chủ nhân của thế giới này đã chết, nếu không hắn đã bị mặc người chà đạp rồi.
Diệp Mặc thở dài.Hắn thực sự không muốn lại phải xé rách không gian thêm một lần nào nữa, nhưng sự thật trước mắt cho thấy hắn bắt buộc phải làm vậy.Nếu không, hắn sẽ không thể thoát ra được.Sự xung đột khi xé rách không gian vẫn còn khiến Diệp Mặc cảm thấy kinh hãi.Hắn khẳng định đó không phải là khe nứt hư không đơn thuần, mà thực sự là sát thủ lấy mạng người.
Lần này, sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng để tiến vào Thế giới trang vàng bất cứ lúc nào, Diệp Mặc lại vận chuyển chân nguyên toàn thân để chuẩn bị xé rách không gian.Nhưng hắn nhanh chóng ngây dại ra.Không gian ở đây hắn căn bản không thể cảm nhận được, vậy làm sao có thể xé rách?
Trong sự hoảng hốt, Diệp Mặc thử thêm vô số lần, nhưng sự thật khiến hắn vô cùng thất vọng.Hắn thực sự không thể chạm tới giới diện nơi này, không chỉ không chạm được mà đến chút cảm ứng cũng không có.
Diệp Mặc thậm chí không thể giữ được bình tĩnh.Hắn biết mình đã tiến vào một nơi còn cao cấp hơn cả Tu Chân giới.Chỉ là với năng lực hiện tại, hắn không có cách nào xé rách hay thậm chí là cảm nhận được rào cản của giới diện.Nói đến việc xé rách thì thật nực cười.
Lại thêm một tháng nữa trôi qua.
Diệp Mặc như phát điên bay vòng vòng trong không gian này.Cứ đi được một khoảng, hắn lại thử xé rách một lần.Nhưng dù ở bất cứ đâu, hắn đều không thể thành công.Sau hai tháng điên cuồng bay lượn, Diệp Mặc cũng hiểu rõ rằng đây đúng là một giới diện phong bế, giống như Hải Giác…
“Giống như Hải Giác ư?”
Diệp Mặc nhớ lại trước đây ở Hải Giác, hắn từng nghe tu sĩ Mộc Vô Hồn nhắc đến một không gian tương tự Hải Giác tên là Thiên Nhai.”Lẽ nào nơi này chính là Thiên Nhai?”
Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng phủ định ý nghĩ này.Không gian Hải Giác hắn có thể xé rách, còn không gian ở đây hắn thậm chí còn không chạm được.Đây tuyệt đối không phải là Thiên Nhai, mà có lẽ là một nơi hoàn toàn mới.
Huống chi, nếu tiến vào Thiên Nhai cũng cần phải xé rách hư không thì Thiên Nhai đã không còn ai biết đến nữa rồi.
Hơn nữa, Giác Hồn Tảo ở Hải Giác tỏa ra sát khí khắp nơi, còn ở đây, ngoài việc không có cách nào ra ngoài thì căn bản không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Sau tháng thứ ba, Diệp Mặc tỉnh táo lại.Hắn đã nghĩ thông suốt.Cho dù hắn có tiếp tục cố gắng cũng vô ích.Nếu có thể ra được thì đã ra được rồi.Nếu không thể, mặc cho hắn cố gắng thế nào cũng vô dụng.
Hiện tại, việc tìm Mục Tiểu Vận đối với hắn chẳng khác nào người si nói mộng.Không chỉ là tìm Mục Tiểu Vận, ngay cả việc trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành cũng là điều không thể.
Điều duy nhất khiến Diệp Mặc yên tâm là khi rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, hắn đã nói rằng rất có thể sẽ không trở lại mà trực tiếp phi thăng luôn.Ai ngờ vừa đi ra đã không về được nữa.
Hiện tại, điều duy nhất hắn có thể làm là tu luyện đến Hóa Chân viên mãn rồi phi thăng.Nếu như ở đây đến phi thăng cũng không được thì hắn chỉ có thể chết già ở cái nơi khỉ ho cò gáy này mà thôi.
Diệp Mặc bình tĩnh lại, trực tiếp tiến vào Thế giới trang vàng, bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận để tu luyện.Hắn còn khoảng bảy mươi miếng tiên tinh.Cũng may hắn đã là Hóa Chân tầng chín, việc tu luyện đến Hóa Chân viên mãn không phải là chuyện khó khăn.
Tuy rằng tiên tinh không nhiều, Diệp Mặc vẫn dùng bảy miếng để khởi động Trận bàn thời gian.Hắn giữ lại hai mươi miếng tiên tinh, còn lại bốn mươi miếng dùng để tu luyện.Hắn sợ nhỡ không thể phi thăng, đến lúc cần tiên tinh lại không có thì xong đời thật.
Tu luyện là không biết ngày tháng.Một khi Diệp Mặc đã quyết định chuyên tâm tu luyện, hắn rất nhanh sẽ quên đi chuyện mình đang ở đâu.
Lúc này, thứ duy nhất có thể bầu bạn với Diệp Mặc chỉ có Vô Ảnh.Vô Ảnh tựa hồ biết Diệp Mặc đang lâm vào khốn cảnh, không dám ở gần Khổ Trúc nữa mà bay ra xa, nhường Khổ Trúc lại cho Diệp Mặc.
Tu vi của Diệp Mặc lúc này là Hóa Chân tầng chín.Một khi toàn lực tu luyện, linh khí bên trong linh mạch cực phẩm sẽ tạo thành những màn sương linh khí, bị Diệp Mặc hấp thu hết.Nếu không có hơn mấy chục miếng tiên tinh hỗ trợ, dù linh mạch cực phẩm nơi này có nhiều hơn nữa, phỏng chừng cũng không đủ cho Diệp Mặc tu luyện.
Vô số linh mạch cực phẩm tồn tại vô số năm hoàn toàn bị Diệp Mặc tiêu hao gần hết.Lúc tiên tinh trên trận bàn đã tiêu hao gần hết mà Diệp Mặc vẫn tiếp tục tu luyện, lúc này hắn đã đạt đến hậu kỳ Hóa Chân tầng chín, chỉ còn một bước ngắn nữa là đến viên mãn.
Khi trận bàn thời gian ngừng vận chuyển, hơn bốn mươi miếng tiên tinh cũng đã dùng hết, Diệp Mặc vẫn không dừng lại.Lúc này, hắn chỉ dùng linh mạch để tu luyện, không lấy hai mươi miếng tiên tinh đã cất đi ra dùng.
Lại một năm trôi qua, Diệp Mặc tấn cấp Hóa Chân viên mãn trong đống linh mạch.
Hóa Chân viên mãn là thứ mà tất cả tu sĩ đều theo đuổi, nhưng Diệp Mặc sau khi tấn cấp cũng không mừng rỡ.Việc hắn toàn lực tu luyện để tấn cấp Hóa Chân viên mãn vốn là chuyện đã nằm trong dự liệu.Điều hắn lo lắng là trong không gian này không thể cảm nhận được lôi kiếp.Nếu thật như vậy, hắn sẽ không còn cách nào.
Sau khi tấn cấp Hóa Chân viên mãn, việc đầu tiên Diệp Mặc làm là ra khỏi Thế giới trang vàng, đi ra bên ngoài.
Điều khiến Diệp Mặc mừng rỡ là hắn lập tức cảm ứng được lôi kiếp.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm.Hắn chỉ sợ đến lôi kiếp cũng không cảm ứng được.Nhưng điều khiến hắn bận tâm là cường độ lôi kiếp này thậm chí còn không bằng lôi kiếp khi hắn tấn cấp Hư Thần trước đây.
May mắn là dù sao thì hắn cũng đã cảm ứng được lôi kiếp.
Sau khi cảm ứng được lôi kiếp, Diệp Mặc lập tức ném ra bốn linh mạch cực phẩm.Linh mạch cực phẩm bên trong Thế giới trang vàng mặc dù nhiều, nhưng cũng không chịu nổi sự tiêu hao của Diệp Mặc.Giờ đây hắn lại lấy ra bốn linh mạch, số linh mạch cực phẩm của hắn chỉ còn lại mười mà thôi.
Diệp Mặc với tốc độ nhanh nhất bố trí xong Tụ Linh Trận, sau đó điên cuồng vận chuyển “Tam Sinh Quyết”.Lần này hắn không thất vọng, luồng lôi kiếp đầu tiên rất nhanh đã xuất hiện.
Trước đây khi vượt qua lôi kiếp Hóa Chân, Diệp Mặc cho rằng lôi kiếp Hóa Chân rất điên cuồng, nhưng trên thực tế lôi kiếp Hóa Chân của hắn chỉ có chín lần sét đánh.Vì vậy, Diệp Mặc lúc này không dám chắc lôi kiếp phi thăng rốt cuộc có bao nhiêu tia sét.
Ầm…
Tiếng vang nặng nề vang lên trong hư không, nhưng màu sắc bên ngoài bầu trời lại không hề thay đổi.Sau tiếng vang đó, chỉ có một tia sét cỡ chiếc đũa đánh xuống người Diệp Mặc.
Lòng Diệp Mặc chùng xuống.Hắn chưa từng thấy loại lôi kiếp phi thăng nào như thế này.Âm thanh thì kinh khủng, nhưng tia sét đánh xuống lại nhỏ như chiếc đũa.
Khi tiếng vang thứ hai truyền đến, đến một tia sét cũng không có, Diệp Mặc biết có chuyện không ổn rồi.Hắn nhanh chóng thu hồi bốn linh mạch, đạp hư không bay lên, bay thẳng về nơi tia sét đánh xuống.
Khi tiếng vang thứ năm truyền đến, rốt cục có ba tia sét cỡ chiếc đũa đánh xuống người Diệp Mặc.Lôi kiếp phi thăng dù nhỏ như chiếc đũa cũng mang lại cho Diệp Mặc không ít lợi ích.
Diệp Mặc hiện tại không có tâm trạng cảm nhận những lợi ích này.Hắn chỉ có một suy nghĩ, mau chóng tìm được nơi tia sét đánh xuống, rồi mượn uy của lôi kiếp phi thăng, liều mạng xé rách hư không, bằng không hắn sẽ không còn cơ hội.
Mà mượn uy của lôi kiếp thì càng gần nơi lôi kiếp đánh xuống càng tốt, bởi vì càng gần nơi lôi kiếp đánh xuống, không gian nơi đó càng lỏng lẻo.
Hắn đoán lôi kiếp phi thăng của hắn hẳn là bị không gian này chặn lại.Cũng may quy tắc của không gian này không còn đầy đủ, không thể che giấu khí tức phi thăng của hắn, nên mới khiến hắn cảm ứng được lôi kiếp.Bằng không thì hắn thật sự sẽ phải chết già ở nơi này mất.
Diệp Mặc nghĩ không sai, chỉ là hắn chưa bay được bao xa thì đã đến lần thứ bảy tia sét đánh xuống rồi.Mắt thấy chỉ còn hai lần cuối cùng.Nếu quả thật như hắn suy đoán, một khi hai tia sét cuối cùng đánh xong rồi tiêu tan, không gian trong này lại trở nên vững chắc, thì hắn sẽ vĩnh viễn không có cơ hội xé rách không gian.
Chân nguyên trong cơ thể không chuyển hóa thành Tiên Nguyên, hắn căn bản không có cách nào tiếp tục tấn cấp.Cho dù có tu luyện một vạn năm nữa, hắn vẫn chỉ quanh quẩn ở Hóa Chân viên mãn.
Cho nên Diệp Mặc thật sự khẩn trương.Bất luận là đúng hay sai, hắn đều phải thử một lần.Lúc này Diệp Mặc cũng bất chấp tất cả.Đang lúc độ kiếp, hắn thiêu đốt hơn nửa tinh huyết, sau đó toàn lực thi triển Ngũ Hành Độn Thuật, nhất thời hóa thành một đạo quang mang lao thẳng tới hướng tia sét.
Ầm ầm ầm…
Thanh âm trầm đục càng lúc càng lớn, mà Diệp Mặc thấy tia sét đánh ra càng lúc càng nhỏ, thậm chí còn không bằng chiếc đũa.
Khi thanh âm sét đánh lần thứ chín truyền đến, Diệp Mặc càng liều mạng phi độn tới phương vị của lôi kiếp.
Theo tiếng vang của đạo kiếp lôi thứ chín gần kết thúc, Diệp Mặc lại điên cuồng vận chuyển chân nguyên, đồng thời vươn hai tay nắm lấy rìa của hư không mà xé toạc ra…

☀️ 🌙