Chương 1519 Xuân Lê, Thanh Bàn

🎧 Đang phát: Chương 1519

Hàn Lập cất bước, động tác không nhanh, nhưng mỗi bước như thuấn di bảy tám trượng.Chỉ chốc lát, đã vượt qua mấy chục dặm.Hắn còn dè chừng, chưa dám dốc hết tốc lực, nếu không, trăm dặm chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Nhớ khi trước, bên ngoài Hắc Minh Vụ Hải, dù dốc toàn lực phi độn, muốn đảo qua nửa vòng cũng tốn cả tháng trời.Giờ dù không biết mình đang ở đâu trong vụ hải, hắn cũng chẳng mong vài ngày có thể thoát khỏi khu vực này.
Vậy nên, Hàn Lập cứ thong dong tiến bước.Vừa đi vừa suy ngẫm về những gì trải qua ở Địa Uyên và Minh Hà Chi Địa.Nơi đó, hắn suýt chút nữa bị đám yêu vương hóa thành khôi lỗi, nhưng đổi lại, thu hoạch cũng không hề nhỏ.
Đầu tiên là từ Mộc Thanh, hắn biết được cách sử dụng Ích Tà Thần Lôi, lại có thêm một bình Ngũ Sắc Khổng Tước chân huyết.Rồi từ Địa Huyết Lão Quái, hắn nắm được phương pháp luyện chế khôi lỗi linh thị, ngộ ra thuật luyện chế Cửu Cung Thiên Càn Phù và Giáp Nguyên Phù.Cuối cùng, ở Minh Hà Chi Địa, được Khương lão giả truyền thụ Tân Thanh Nguyên Kiếm Quyết, cùng phương pháp tinh luyện Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.Chỉ cần dụng công nghiên cứu, kiếm trận của hắn ắt sẽ uy lực hơn bội phần.
Nhưng tất cả những thứ đó, đều không sánh được với Minh Hà Thần Nhũ mà lão giả hứa trao đổi.
Hắn biết, thần nhũ có công hiệu nghịch chuyển thể chất, giúp người ta hấp thu thiên địa nguyên khí dễ dàng hơn.Bảo vật thần kỳ như vậy, sao hắn có thể bỏ qua?
Có thần nhũ này, chẳng khác nào tiết kiệm được vô số thời gian tu luyện.Với một kẻ tư chất tầm thường như Hàn Lập mà nói, đây là chuyện trọng đại.
Dù danh sách vật phẩm mà lão giả yêu cầu phần lớn là thứ hiếm có, nhưng chỉ cần tìm được quá nửa, vẫn có hy vọng.
Dù sao, giao dịch này cũng không thể hoàn thành trong một sớm một chiều, lão giả cho hắn cả ngàn năm để chuẩn bị.Với thời gian dài như vậy, Hàn Lập có thừa tự tin để hoàn thành.
Nhưng trước mắt, hắn cần trở về động phủ, tiêu hóa hết những gì đã thu được, bế quan khổ tu pháp lực.Sau khi đạt tới Hóa Thần hậu kỳ đỉnh phong, hắn sẽ dùng Hắc Viêm Đan để trùng kích cảnh giới Luyện Hư.
Lần xuất hành này, hắn liên tiếp chạm mặt những tồn tại Hợp Thể, tận mắt chứng kiến họ thi triển pháp thuật, giao chiến, nên mơ hồ cảm nhận được việc bản thân đột phá Hóa Thần hậu kỳ đã có thêm vài phần nắm chắc.
Tuy rằng, những tồn tại đó chỉ điểm cho hắn không nhiều, nhưng Mộc Thanh hơn hắn tận hai đại cảnh giới, nên thu hoạch cũng không nhỏ.Tu sĩ bình thường mấy ai có cơ hội được tận mắt chứng kiến tu sĩ Hợp Thể tranh đấu? Hàn Lập suy nghĩ, trong chớp mắt đã vạch ra kế hoạch tu luyện tiếp theo.Hắn lấy ra một khối ngọc giản từ trữ vật thủ trạc.Đây chính là vật mà Khương lão giả đưa cho hắn, bên trong ghi lại Tân Thanh Nguyên Kiếm Quyết.
Hàn Lập phân thần niệm thành hai, một phần nhỏ điều khiển bản thân tiếp tục lên đường, phần còn lại tiến vào ngọc giản, bắt đầu nghiên cứu bộ kiếm quyết này.
Ban đầu, vẻ mặt hắn vẫn bình thản như thường, nhưng càng đọc, thần sắc hắn càng trở nên nghiêm túc, cuối cùng chau mày không thôi!
Ước chừng sau một bữa cơm, ngọc giản trong tay Hàn Lập lóe lên thanh quang rồi biến mất, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ trầm ngâm suy tư.Hắn đã xem qua một lượt bộ tân kiếm quyết này.
Mười ba tầng đầu của bộ kiếm quyết này không có thay đổi lớn, không ảnh hưởng đến những gì hắn đã học.Biến hóa chủ yếu nằm ở năm tầng sau.
Năm tầng này tương ứng với ba giai đoạn của Hóa Thần, cùng hai giai đoạn sơ kỳ và trung kỳ của Luyện Hư.Nếu tu luyện hoàn tất, có thể tiến vào cảnh giới Luyện Hư hậu kỳ.Nếu Hàn Lập không tu luyện Phạm Thánh Chân Ma Công, hẳn đã cảm thấy hứng thú với công pháp này.
Hiện giờ, hắn chỉ có thể chọn ra một vài bí thuật thần thông từ năm tầng kiếm quyết sau để tu luyện mà thôi.Dù sao, hắn đã là pháp thể song tu, không thể lãng phí thời gian tiếp tục tu luyện công pháp này.
Cũng may, hắn đã có mười ma tầng kiếm quyết ban đầu làm nền tảng, hơn nữa bản thân cũng là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ.Nếu người khác có được bộ kiếm quyết này, có lẽ chỉ có thể nhìn mà thèm, khó mà tu luyện được.
Nhưng trong tân kiếm quyết này, thứ Hàn Lập cảm thấy hứng thú nhất chính là hai bộ kiếm trận mới.
Một bộ tên Xuân Lê, một bộ tên Thanh Bàn.
Hai bộ kiếm trận này nếu phối hợp với năm tầng kiếm quyết phía sau, sẽ vô cùng lợi hại, đủ để vượt cấp khiêu chiến.Dù không có năm tầng kiếm quyết phía sau, vẫn có thể bày ra hai bộ kiếm trận này.Chỉ là yêu cầu đối với phi kiếm vô cùng cao, nhất định phải là phi kiếm thuần túy mộc thuộc tính, được bồi dưỡng đến mức độ cực cao.
Bảy mươi hai thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hiện tại của Hàn Lập chưa thể thỏa mãn yêu cầu của hai bộ kiếm trận này, cần phải rèn luyện lại.
Trong đó, Xuân Lê kiếm trận chỉ cần phi kiếm của hắn thỏa mãn điều kiện là có thể lập tức tu luyện, còn bộ kiếm trận Thanh Bàn thì sau khi hắn tiến giai lên Luyện Hư trung kỳ mới có thể tu luyện.Hàn Lập tập trung tinh lực nghiên cứu phương pháp tinh luyện phi kiếm được ghi lại ở phần cuối.Nhưng đọc đến đây, thần sắc hắn lại tỏ ra chần chừ.
Bộ pháp môn này không có gì phức tạp, nhưng quá trình rèn luyện phi kiếm lại tương đối lâu dài, mà trong thời gian đó, phi kiếm vô cùng yếu nhược, không thể dùng để đối địch.
Chỉ sau khi tinh luyện hoàn thành, tiếp tục bồi luyện đến khi kiếm tâm thông linh, mới có thể chân chính phát huy uy lực.
Theo những gì ghi lại, Canh Tinh ban đầu hắn nhập vào phi kiếm cũng phải loại bỏ.Nếu vậy, Đại Canh Kiếm Trận về sau cũng không thể bố trí.Điều này khiến Hàn Lập do dự.
Thời gian dài một chút cũng không thành vấn đề, tạm thời không vận dụng phi kiếm cũng không sao, bởi hắn không chỉ dựa vào một bộ Thanh Trúc Phong Vân Kiếm để đối địch.Nhưng mất đi Đại Canh Kiếm Trận khiến hắn không khỏi tiếc nuối.
Tuy rằng, hai bộ kiếm trận mới Xuân Lê, Thanh Bàn có uy năng hơn xa Đại Canh, nên bỏ Đại Canh là đương nhiên.
Nhưng Hàn Lập vẫn chưa tận mắt chứng kiến uy lực của hai loại kiếm trận này, còn Đại Canh Kiếm Trận lại không chỉ một lần giúp hắn khắc địch chế thắng, nên trong lòng không tránh khỏi do dự.
Hắn không có ý định tu luyện năm tầng còn lại của Thanh Nguyên Kiếm Quyết, mà chỉ căn cứ theo đó mà tinh luyện lại phi kiếm, còn về sau có thể phát huy uy năng của hai loại kiếm trận đến đâu, vẫn là chuyện khó nói.
Nếu uy năng của hai loại kiếm trận này do hắn sử dụng mà không bằng Đại Canh Kiếm Trận ban đầu, thì quả thực là mất nhiều hơn được.
Ngay lúc Hàn Lập vì kiếm trận mà chần chừ, bỗng thần sắc hắn khẽ động, dừng bước, đảo mắt nhìn phiến hắc vụ bên cạnh, sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng nói: “Các hạ lén lút ở đó, chẳng lẽ muốn đánh lén tại hạ sao?”
Vừa dứt lời, hắn lập tức nhấc tay, tiếng sấm rền vang, một đạo kim hồ thô to bắn ra, trong chớp mắt tự động cuộn lại hóa thành một quả cầu lôi màu vàng.
Bên ngoài quả cầu lôi phát ra tiếng sấm ì ùng không dứt, ẩn ẩn còn có phù văn màu vàng không ngừng chớp động, thanh thế kinh người!
“Các hạ không phải người Thiên Bằng Tộc?” Một thanh âm bỗng vọng tới từ hướng Hàn Lập vừa quan sát.
“Ngươi là ai, sao biết được?” Hàn Lập nhíu mày, chậm rãi hỏi.
“Hắc hắc, nếu không phải Thiên Bằng nhân, lại còn là một gã Linh Tướng nữa.Ngay cả một Linh Suất cũng không thể bình yên vô sự ở nơi này.” Thanh âm kia lạnh lùng nói.
“Ồ, nghe khẩu khí của ngươi thì dường như biết rất rõ về Thiên Bằng nhân và nơi này.Chẳng qua, các hạ cần gì phải né tránh, còn không ra đây nói chuyện sao!” Lời của Hàn Lập vừa dứt, quả cầu lôi trong tay đã lóe lên, lập tức biến mất không thấy bóng dáng.
Ngay sau đó, trong hắc vụ chợt lóe kim quang, quả cầu lôi từ trong hư không quỷ dị xuất hiện rồi lập tức nổ mạnh.
Trong kim quang chớp động, một bóng ảnh màu đen từ trong vụ khí lướt qua, chỉ chớp lên vài cái đã xuất hiện ở mười trượng phía trước Hàn Lập.Hàn Lập cẩn thận nhìn thì không khỏi ngẩn ra, kẻ đứng trước mặt trên đầu lại có một cặp ngưu giác màu trắng, vẻ mặt xanh lét.
Thần niệm đảo qua người đối phương, phát hiện đây là một gã Luyện Hư kỳ, hơn nữa trên người hắn còn có một cỗ khí tức khá quen thuộc.Hàn Lập cảm thấy kỳ quái, trong lòng tự hỏi; bỗng nhiên hắn kinh ngạc nói:
“Hạo Thú! Các hạ là cao nhân Hạo Thú Tộc! Không đúng, âm khí trên người ngươi nặng như vậy, nhất định là tu luyện công pháp quỷ đạo.”
Ngưu giác thanh niên thấy Hàn Lập có thể nói ra lai lịch của mình thì thoáng biến sắc, nhưng trong mắt lập tức lóe lên sát khí, vẻ mặt dữ tợn: “Tiểu bối, lão phu vốn định tha cho ngươi một mạng, nhưng hiện tại nếu đã nhận ra lai lịch của ta, thì bất kể ngươi là người trong chi nào của Phi Linh Tộc, cũng đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này.”
Vừa dứt lời, thanh niên hé miệng phun ra một cỗ âm phong cuồn cuộn thổi về phía Hàn Lập.Hắn ra tay tàn độc, không chút chần chừ.
Hàn Lập lỡ lời nói ra lai lịch đối phương, vốn cũng có chút hối hận, nhưng thấy đối phương động thủ thì ngược lại còn mỉm cười.
Hắn không có động tác gì, hà quang màu xám trên cơ thể bỗng nhiên cuồng trướng, xoay tròn xung quanh.Âm phong vừa tới trước mặt Hàn Lập thì lập tức tách ra làm đôi, chảy qua hai bên.
Thanh niên đối diện thấy vậy thì kinh hãi, vội vỗ lên đỉnh đầu.Hai chiếc sừng trên đầu hắn vô thanh vô tức bay ra, hóa thành hai thanh loan đao bạch quang lập lòe, rơi xuống tay hắn.
Thanh niên cầm song đao trong tay, sự tự tin tăng lên bội phần, hắn nhe răng cười một tiếng rồi dùng sức nhún mạnh, cả người hóa thành một chuỗi tàn ảnh lao về phía Hàn Lập.
Hàn Lập vừa thấy người này định cận chiến, dị sắc trong mắt chợt lóe lên, liền đứng yên không nhúc nhích, trên người đại phóng kim quang, một tầng kim lân xuất hiện bao phủ cánh tay.Đồng thời, sau lưng vang lên tiếng trầm thấp.
Một hư ảnh màu vàng ba đầu sáu tay hiện ra.

☀️ 🌙