Chương 1517 Rời đi (2)

🎧 Đang phát: Chương 1517

Mặt Tử Lăng ửng hồng, vội giải thích:
– Phu nhân, chúng con lên núi hái Phong Tử Tín, tình cờ thấy một người hôn mê nên…nên mới cứu về.
Vẻ giận dỗi thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp của Kỷ phu nhân, bà trách mắng:
– Đây đâu phải Thiên Linh thành của chúng ta, ta đã dặn dò bao nhiêu lần là đừng gây chuyện thị phi, lời ta nói các ngươi xem như gió thoảng bên tai à?
Bốn cô gái Tử Lăng thấy vậy liền hoảng hốt, vội quỳ xuống nhận lỗi.
Kỷ phu nhân chính là người đứng đầu Mặc Vũ thương hội, quyền lực rất lớn.Sau khi hội trưởng qua đời trong một tai nạn, bà một tay gánh vác toàn bộ thương hội, lời nói có trọng lượng.
Bà tiếp tục khiển trách:
– Hồng Nguyệt thành là một trong bảy thế lực lớn mạnh nhất thiên hạ, lại đang trong thời buổi loạn lạc, chỉ cần sơ sẩy một chút là chúng ta sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.Các ngươi đúng là càng ngày càng to gan, quên mất mùi vị hình phạt rồi phải không?
Nghe vậy, cả bốn tái mặt, run rẩy dập đầu xin tha.
Một nam tử áo trắng bước vào từ phía sân trong, giọng nói trầm ổn:
– Mẫu thân, cũng không nên trách các muội ấy quá, dù sao cũng là lòng tốt.
Kỷ Tử Địch, con trai Kỷ phu nhân, trên người ẩn chứa nguyên lực chấn động, rõ ràng là một cao thủ.
Thấy con trai, Kỷ phu nhân dịu giọng:
– Tử Địch, con chỉ biết tu luyện, nào hiểu sự đời hiểm ác.Nơi này lại là Hồng Nguyệt thành, cao thủ tụ tập, thời buổi rối ren, mấy ngày nay ta luôn lo lắng, chỉ mong sớm ngày trở về Thiên Linh thành.
Kỷ Tử Địch cười nhẹ:
– Mẫu thân lo xa rồi, làm gì có nhiều hiểm nguy đến vậy.
Liếc nhìn người xấu xí trên cáng, hắn ngạc nhiên:
– Ồ, vết thương của người này thật lạ, nửa đầu sưng phù, còn có dấu hiệu thối rữa, có lẽ đã trúng độc?
Kỷ phu nhân cũng giật mình:
– Hoặc là đã dùng kỹ năng yêu hóa nên bị phản phệ.Chúng ta mau rời khỏi Hồng Nguyệt thành, lỡ mất lượt truyền tống thì phải chờ đợi nữa.
Kỷ Tử Địch gật đầu:
– Cứ lên đường trước đi, người này bị thương quá nặng, muốn cứu hắn e là phải nhờ Nam thúc, với thực lực Thuật Luyện Sư thất giai của chú ấy, trị liệu chắc không khó.
Kỷ phu nhân cười:
– Con cũng dám nói đấy, để Nam thúc ra tay thì quá buồn cười.
Mọi người cười nói vui vẻ rồi cùng nhau rời khách sạn.
Bốn cô gái Tử Lăng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh túa ra.Nếu Kỷ phu nhân nổi giận thì hậu quả khôn lường.Ba người còn lại liếc Tử Lăng trách móc, nàng chỉ biết cười khổ, liên tục nháy mắt tỏ vẻ hối lỗi.
Người xấu xí đã có võ sĩ trong gia tộc khiêng giúp, đoàn người hơn hai mươi người tiến về khu vực truyền tống.
Trên đường đi, ai nấy đều vui vẻ, tâm trạng phấn chấn vì sắp rời khỏi Hồng Nguyệt thành.
Kỷ Tử Địch nói:
– Chuyến đi Địa Lão Thiên Hoang này thu hoạch thật lớn, sau khi về ta sẽ bế quan, tranh thủ đột phá lên Võ Tôn thất tinh.
Kỷ phu nhân mừng rỡ, kích động nói:
– Nếu con đột phá lên Võ Tôn thất tinh, trở thành Võ Tôn cao giai, thì địa vị của hai mẹ con ta ở Thiên Linh thành cũng vững chắc hơn nhiều.
Bà xúc động nắm tay con trai, gần như rơi nước mắt vì vui mừng.
Kỷ Tử Địch cười:
– Mẫu thân đừng mừng vội, con chỉ cố gắng thôi.
Kỷ phu nhân đáp:
– Con luôn là niềm tự hào của ta, với thiên phú của con chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu.
Nghe Kỷ Tử Địch sắp đột phá lên Võ Tôn cao giai, mọi người đều vui mừng khôn xiết.”Một người đắc đạo, gà chó cũng lên hương”, chủ tử mạnh thì thân phận hạ nhân cũng được nâng cao.
Khu vực truyền tống vẫn đông người, ai cũng phải truyền tống theo số thứ tự và bị kiểm tra nghiêm ngặt, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Mọi người đều im lặng dưới sự giám sát của cấm vệ quân, không khí trang nghiêm.
Đội ngũ Mặc Vũ thương hội tiến dần lên phía trước, cuối cùng cũng đến lượt.
Người phụ trách kiểm tra là một trung niên gầy gò, liếc nhìn người xấu xí trên cáng, hắn kinh hãi kêu lên:
– Oa, đây là quỷ sao?
Kỷ phu nhân vội giải thích:
– Đây là bệnh nhân của thương hội chúng tôi, mặt bị trúng độc nên mới thành ra thế này.
Người gầy tỏ vẻ nghi ngờ, hừ một tiếng, rồi mới dám quan sát kỹ hơn.Hắn nhíu mày lẩm bẩm:
– Ừm, ngoài nửa đầu trông như quỷ ra, sao ta cứ thấy…
– Thấy cái gì mà thấy, mau cho qua đi, còn bao nhiêu người đang xếp hàng kia kìa.
Đúng lúc người gầy sinh nghi, một tiếng quát lớn vang lên khiến hắn giật mình.Chu Kinh Nghĩa trợn mắt quát:
– Vị phu nhân này là bạn của ta, ngươi muốn gây khó dễ à?
Người gầy càng thêm hoảng sợ, vội xua tay:
– Chu ca nói đùa, sao tôi dám.Thì ra là người một nhà, phu nhân mời, mời.
Kỷ phu nhân ngạc nhiên đánh giá Chu Kinh Nghĩa, trong trí nhớ của bà không hề có người mập mạp này.Dù những năm qua bà gặp gỡ đủ hạng người, có quên cũng là chuyện thường, nhưng với thân hình của Chu Kinh Nghĩa thì không thể nào quên đến mức không có chút ấn tượng nào như vậy được.
– Nhìn cái gì, còn không mau đi.
Chu Kinh Nghĩa mất kiên nhẫn phất tay, rồi nói với đội ngũ phía sau:
– Tiến lên đây, nhanh lên một chút.
Kỷ phu nhân không nghĩ nhiều nữa, tiến lên phía trước, giao nguyên thạch để kích hoạt trận pháp.
Rất nhanh, ánh sáng truyền tống lóe lên, đoàn người Mặc Vũ thương hội biến mất khỏi Hồng Nguyệt thành.
Chu Kinh Nghĩa lúc này mới quay đầu, ánh mắt lộ vẻ vui mừng khó hiểu, không để ý đến việc truyền tống nữa mà vội vã chạy vào thành.
Thiên Linh thành là một trong những thành trì thuộc Đông Vực, nhưng không phải chủ thành, phải đi vòng qua Trường Cốc thành mới đến được.Trường Cốc thành là một trong những chủ thành của Đông Vực, Mặc Vũ thương hội cũng có chi nhánh ở đó.Kế hoạch của Kỷ phu nhân là sau khi con trai có thể đột phá lên Võ Tôn cao giai sẽ chuyển tổng bộ đến Trường Cốc thành.

☀️ 🌙