Đang phát: Chương 1514
– Mộ Dung đại ca, là anh sao?
Ninh Khả Nguyệt khẽ hỏi, nước mắt lã chã tuôn rơi.Dưới ánh trăng đỏ như máu, bóng hình người nàng luôn mong nhớ bỗng hiện ra.Nàng biết đây chỉ là ảo ảnh trước khi chết, nhưng vẫn cảm thấy vui mừng.
Ngày ấy, nàng mặc bộ xiêm y đỏ rực lộng lẫy, tươi cười rạng rỡ sánh bước bên cạnh anh.
Ngày ấy, anh vận bạch y như tuyết, là chàng thiếu niên anh tuấn ngời ngời.
Cả đời không thể gặp lại, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi số kiếp, trong lòng bàn tay nàng bất chợt hiện lên một đường vân.
Yêu từ cái nhìn đầu tiên, ngắn ngủi chưa đầy một ngày, chẳng thể tính được năm tháng.
Ngày ấy, đã thay đổi cả cuộc đời nàng.
– Số mệnh trớ trêu, cuối cùng vẫn là thân bất do kỷ.Ngoảnh mặt một cái, anh đã rời xa em rồi.
Ninh Khả Nguyệt nở nụ cười hạnh phúc:
– Lần này anh nhất định phải dẫn em đi cùng, Mộ Dung đại ca.
Mộ Dung Trúc dưới ánh Huyết Nguyệt hơi nhíu mày, dường như không cảm nhận được tình cảm nồng nhiệt của Ninh Khả Nguyệt.Anh lạnh lùng xoay người, đạp không mà đi, hướng về phía xa xăm.
– Mộ Dung đại ca!
Ninh Khả Nguyệt khẽ gọi, tim nàng run rẩy.Sức mạnh từ bức tranh Giang Sơn Như Họa càng lúc càng mạnh, thân thể nàng run lên dữ dội, nhưng nào sánh bằng trái tim nàng lúc này.
Nước mắt điên cuồng tuôn rơi, nhìn bóng lưng Mộ Dung Trúc dần khuất xa, tim Ninh Khả Nguyệt quặn thắt.Một khúc ca bi thương vang vọng giữa trời cao, ai nghe cũng phải rơi lệ:
“Khấu kim lũ y hề, ý nhập ma.
Hành vân lưu thủy hề, miểu thiên ba.
Hoành tảo thiên quân hề, dẫn nhược hà.
Không hoài vạn thế hề, thiên cổ ca.”
Thân ảnh Mộ Dung Trúc khẽ run lên, bước chân trên không trung bỗng khựng lại.
Gương mặt đờ đẫn của Côn Nô cũng ngước lên, dường như nhận ra điều gì đó.Hắn lại đánh thêm một đạo phù ấn vào bức tranh Giang Sơn Như Họa.Ánh sáng vàng càng thêm rực rỡ, muốn nhanh chóng tiêu diệt Ninh Khả Nguyệt.Chiến ý màu vàng bị trấn áp trong bức tranh vạn dặm giang sơn đang suy yếu cực nhanh, khó mà chống đỡ thêm được nữa.
Mộ Dung Trúc đứng trên bầu trời phía xa, anh xoay người lại, gương mặt quen thuộc ngày đêm mong nhớ lại hiện ra trước mắt Ninh Khả Nguyệt.
Mộ Dung Trúc nhíu mày, trầm tư một lát, trong tay xuất hiện một đạo kim quang, hóa thành một thanh chiến thương chắn ngang người.Sau đó anh giơ cao chiến thương, mạnh mẽ chém xuống.
Lập tức chín đạo Kim Long hiện ra hư ảnh trên chiến thương, gầm thét xoay quanh, rồng bay phượng múa, khí thế ngút trời.
Sắc mặt đờ đẫn của Côn Nô chợt biến đổi, hắn giơ bức tranh Giang Sơn Như Họa lên, phân một phần sức mạnh đang trấn áp Ninh Khả Nguyệt để phòng ngự.Từng lớp kính quang tách ra trên không trung, kéo dài vô tận.
Cửu Long gào thét lao xuống, hung hăng va vào hơn mười lớp phòng ngự, không ngừng phá tan, khiến Côn Nô liên tục lùi về phía sau.
Ninh Khả Nguyệt sau một hồi mơ màng thì đột nhiên tỉnh lại.Nàng liên tục véo mình mấy cái, cảm nhận được đau đớn kịch liệt, chứng tỏ cảnh tượng trước mắt không phải là ảo giác trước khi chết.
– A?
Nàng hoàn toàn ngây dại, không thể tin vào mắt mình, nước mắt càng tuôn trào không thể kìm nén.
Thiên Tư vừa ra tay, Ninh Khả Nguyệt lập tức thoát khỏi tuyệt cảnh.
Trên mặt Côn Nô lộ vẻ ngưng trọng khó tin, há hốc miệng như lâm vào trạng thái ngốc trệ, không chỉ nhìn Thiên Tư, mà còn nhìn vào con mắt khổng lồ như ánh trăng ở phía sau hắn, không biết là vật gì.Cuối cùng, ánh mắt của hắn hướng về phía Địa Lão Thiên Hoang trên không.Đoàn thôn thổ chi khí màu trắng kia chẳng biết từ lúc nào đã bị phá vỡ, hiện giờ cửa vào Tiên Cảnh đang chậm rãi đóng lại.
Trong đại điện cách xa vạn dặm, Vi Thanh và lão giả khô gầy đồng thời chấn động:
– Cửa vào Tiên Cảnh vậy mà lại được mở ra?
– Người này rốt cuộc là ai?
Hai đại cự đầu đồng thời tâm thần đại chấn, dường như dự cảm được chuyện chẳng lành.
Trên Tử Vân Phong, phòng ngự của bức tranh Giang Sơn Như Họa dưới một chiêu kiếm hóa Cửu Long đã ầm ầm tan nát.Cuốn tranh bay lên, rơi vào tay Côn Nô.
Nơi mi tâm Thiên Tư lóe lên lam quang, nhìn chằm chằm vào hắn.
– Ồ? Lại là thần thông thân ngoại hóa thân, thời đại này còn có cường giả như vậy sao?
Thiên Tư tự nhủ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.Phiến thiên địa này đã không còn cường giả Thập Phương Thần Cảnh nữa rồi, còn ai có thể địch lại hắn chứ?
Trên chiến thương, duệ quang hiện ra Ma Ha cổ văn, từng đạo bắn ra, ngưng tụ thành một lưỡi dao sắc bén, phóng thẳng tới.
Côn Nô hai tay bấm niệm pháp quyết, nhanh chóng đánh vào bức họa, một mảnh giang sơn hiện ra áp chế Ma Ha cổ văn kia.
Thiên Tư nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, khẽ nói:
– Quy Khư đại nhân.
Quy Khư chi nhãn ở phía sau chậm rãi mở mắt ra, một đạo ánh mắt đỏ tươi nhìn qua.
Côn Nô bị ánh mắt Quy Khư tập trung liền cứng đờ, trong đôi mắt lộ vẻ khiếp sợ.Ngay cả vạn dặm giang sơn dưới ánh mắt này cũng bị đóng băng.
– Kim qua lưu ảnh, bát vân kiến nhật.
Thiên Tư lạnh nhạt nói, chiến thương trong tay kim quang bùng nổ, Ma Ha cổ văn phát ra ánh sáng rực rỡ, vạn đạo kim mang ép xuống, không chỉ áp chế khí tức của bức tranh Giang Sơn Như Họa mà còn xuyên thấu qua nó.
Sắc mặt Côn Nô đại biến, trong đôi mắt thoáng cái trống rỗng vô thần.Chiến thương duệ mang không giảm, trực tiếp đánh lên người hắn.
Trong đại điện cách xa vạn dặm, trên mặt Vi Thanh lộ vẻ hoảng sợ, một đạo kim quang lao ra từ trong trận pháp trước mặt, chém tới hắn.
– Hừ!
Vi Thanh âm trầm hừ lạnh một tiếng, bàn tay lớn chụp xuống, lập tức tóm lấy đạo kim mang kia trong tay.Sau khi nhìn kỹ, hắn liền bóp nát.
Từng chút kim mang tản ra, vậy mà khiến nhiệt độ của cả đại điện đều tăng lên.
Lão giả khô gầy cũng hoảng hốt không thôi, kinh ngạc nói:
– Người nọ là ai? Không ngờ lại mạnh đến vậy.Không chỉ phá vỡ bức tranh Giang Sơn Như Họa của ngươi, còn có thể mượn thông đạo của ngươi truyền tống công kích đến tận đây.Toàn bộ thiên hạ người có thực lực như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Sắc mặt Vi Thanh cũng hết sức khó coi, lạnh lùng nói:
– Thiên hạ rộng lớn, cường giả không thiếu.Dù là ta và ngươi, cũng không dám nói là biết rõ hết.Chuyện Hồng Nguyệt có biến cố, sau này ta và ngươi nên hạn chế gặp mặt, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Nói xong, hắn liền quay người đi ra ngoài đại điện.
Lão giả khô gầy kinh ngạc, vội vàng nói:
– Vậy đồ đệ ta thì sao?
Thân ảnh Vi Thanh đã biến mất trong đại điện, thanh âm lạnh lùng không biết từ đâu truyền đến:
– Bảo hắn cầu phúc đi.
Sắc mặt lão giả khô gầy trở nên khó coi dị thường.Trong tình huống này, khả năng đồ đệ hắn giữ được tính mạng quả thật vô cùng nhỏ bé.
Trên Tử Vân Phong, Côn Nô sau khi trúng chưởng, cả người lập tức hóa thành hào quang, hiện ra vô số khe hở, bắt đầu sụp đổ tiêu tán, hóa thành vô số ánh huỳnh quang tan biến giữa trời đất.
