Đang phát: Chương 1512
Tuyết vẫn rơi, phủ trắng vạt áo.
Ninh Khả Nguyệt khó khăn nuốt khan, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, tim đập liên hồi.
Nàng biết Lăng Bạch Y đã nương tay, nếu không với chiêu vừa rồi, nàng khó toàn mạng.
Vội vàng uống thuốc, một kiếm kia đã vắt kiệt sức lực, giờ phút này chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể mất mạng.Mà sự sống còn của nàng liên quan đến vận mệnh của thành Hồng Nguyệt, nên nàng không thể chết.
Nàng không hỏi vì sao Lăng Bạch Y lại tha, nhưng ít ra nàng còn sống, phải cố gắng sống, vì bản thân và vì thành Hồng Nguyệt.
Dương Nguyên Thư trừng mắt nhìn, đột nhiên hét lên:
– Sao Dạ Ảnh đại nhân lại không giết nàng?
Lăng Bạch Y làm ngơ, nhìn Ninh Khả Nguyệt, lạnh lùng nói:
– Một chiêu đã xong, ta đã hoàn thành nhiệm vụ.Nếu hôm nay ngươi sống sót, hãy nhớ kỹ chiêu này, Cửu Long Tuyết.Biến hóa còn đặc sắc hơn nữa đang chờ ngươi.
– Khoan, khoan đã.
Dương Nguyên Thư vội đuổi theo Lăng Bạch Y đang định rời đi, lớn tiếng:
– Dạ Ảnh đại nhân, ngươi lại nương tay?
Lăng Bạch Y dừng bước, cau mày:
– Ta nương tay thì sao?
– Cái này…
Dương Nguyên Thư nghẹn họng, bực tức nói:
– Ngươi…ngươi nhận lợi lộc của người kia, phải toàn lực giết Ninh Khả Nguyệt chứ?
Lăng Bạch Y lạnh lùng:
– Ta chỉ nhận lời ra tay một lần, ngươi nghe ở đâu ra là toàn lực?
– Ngươi, ngươi…
Dương Nguyên Thư hoàn toàn choáng váng, vội la lên:
– Ngươi làm vậy còn có đạo nghĩa sao?
Vừa dứt lời, hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng, như rơi xuống vực sâu, toàn thân run rẩy, phảng phất như sắp chết đến nơi.
Trong mắt Lăng Bạch Y lóe sát khí, lạnh giọng:
– Loại người hèn mọn như ngươi, trước mặt ta không đáng một xu.Nếu không nể mặt sư phụ ngươi, chỉ việc ngươi dùng di thể của các cường giả kia thôi cũng đáng tội chết rồi.Nghe ngươi nói nhiều chỉ thấy thêm rác tai.Nếu ngươi còn nói thêm một lời, bảo sư phụ ngươi đến nhặt xác đi.
Lăng Bạch Y vốn là cường giả, thấy ba mươi bộ thi thể cường giả bị một kẻ như sâu bọ sai khiến, đã sớm nổi sát ý.
Dương Nguyên Thư vội ngậm miệng, không dám nói thêm.Hắn tin chắc chỉ cần nói thêm nửa lời, chắc chắn sẽ chết.
Lăng Bạch Y khinh miệt nhìn hắn rồi quay người, biến mất trong gió tuyết.
– Đáng chết, đáng chết!
Mặt Dương Nguyên Thư tái mét, vặn vẹo, điên cuồng gào thét trong lòng: Dám khinh thường ta, một ngày nào đó ta sẽ luyện Lăng Bạch Y ngươi thành thây ma.
Ngay khi Lăng Bạch Y vừa đi, những thi thể cường giả kia đồng loạt nổ tung, tan thành tro bụi.
Không chỉ vậy, trận Minh Thư Quỷ U dưới lòng đất cũng bị phá vỡ.Sau vài đạo ánh sáng âm u bạo phát, cảm giác sinh cơ bị hút cạn trong cơ thể Ninh Khả Nguyệt lập tức biến mất.
– A?
Dương Nguyên Thư kêu thảm, ngây dại.Đám bảo bối hắn táng gia bại sản đổi lấy đã không còn gì.
Ở một nơi xa xôi, trong đại điện tối tăm, ngọn lửa yêu dị trên đèn vách chiếu bóng hai người gầy gò, kéo dài trên tường.
Một lão giả khô gầy ngồi trên ghế, tức giận đập nát đầu thú trên ghế, tro bụi văng tung tóe.
– Ha ha.
Nam tử áo xanh bên dưới cười lớn:
– Bị Lăng Bạch Y lừa một khối Thông Thiên Linh Lung Cốt, tức lắm phải không?
Mặt lão giả vàng vọt chuyển sang tái mét, mắt lóe sát khí.
Nam tử áo xanh cười lạnh:
– Đã bảo rồi, đám Phong Hào Võ Đế này không đáng tin, mọi thứ phải tự làm.
– Hừ, Lăng Bạch Y, ta sớm muộn cũng biến hắn thành vật sưu tầm.
Lão giả giận dữ.
Nam tử áo xanh cười lạnh:
– Nói lời giận dỗi vô ích, chỉ khiến người khinh thường thôi.Người có thực lực không bao giờ nói nhiều, mà ngươi cũng chẳng làm gì được Lăng Bạch Y.Giờ Ninh Khả Nguyệt không chết, lại làm ta mất ba mươi sáu bộ thi hài cường giả, thật là hỏng việc.Mà ta thấy đồ đệ bảo bối của ngươi cũng không sống được lâu nữa đâu.
Lão giả lạnh lùng nhìn nam tử áo xanh:
– Vi Thanh, ta biết ngươi còn có chuẩn bị khác.Nếu đồ đệ ta chết, ta không tha cho ngươi.
Khuôn mặt nam tử áo xanh lộ ra trong bóng tối, nở nụ cười âm lãnh:
– Do ngươi tính sai, không nghe ta khuyên, giờ còn muốn ta cứu ngươi? Đây cách thành Hồng Nguyệt vạn dặm, ta không phải Hư Không Võ Đế Trác Thanh Phàm, cứu thế nào?
Lão giả nói:
– Đường Khánh và Ninh Khả Vi ở thành Hồng Nguyệt đã khống chế cục diện, Địa Lão Thiên Hoang và Tử Vân Phong cũng là ta dùng bí thuật phong ấn.Ngươi nói xem ngươi đã làm gì? Không bỏ chút sức nào thì hợp tác gì chứ?
Vi Thanh lạnh lùng:
– Không bỏ chút sức nào? Đường Khánh gây chuyện ở Tống Nguyệt Dương Thành, nếu không có ta âm thầm giúp đỡ, hắn đã bị Thương Minh và Thánh Vực lùng ra rồi.
Lão giả phất tay áo, lãnh đạm:
– Không cần nói nhiều.Ta biết ngươi có chuẩn bị ở Tử Vân Phong, chỉ là ta đánh giá sai thực lực Ninh Khả Nguyệt và Lăng Bạch Y, nên mới để ngươi có cơ hội phát huy.Tóm lại, đồ đệ ta không thể chết.
– Hừ.
Vi Thanh hừ lạnh, không nói gì thêm, đi vào lòng đất, tiện tay đánh ra một đạo pháp quyết, một trận pháp trên mặt đất bắt đầu khởi động, tỏa ánh sáng âm u.
