Chương 151 Khảo hạch

🎧 Đang phát: Chương 151

– Lính quèn như tôi đây! Cậu bảo giờ thành ra cái quái gì thế này? Chúng ta lăn lộn, khổ sở trải qua huấn luyện địa ngục trong mưa bom bão đạn suốt bốn năm rưỡi, người ta chỉ cần đi nghĩa vụ quân sự một năm rưỡi, rồi làm sinh viên dự thính một năm ở cái trường đại học vớ vẩn nào đó, thế là đủ tiêu chuẩn thi tuyển cùng chúng ta rồi.
– Chỉ giỏi ba cái trò sửa đồ điện gia dụng, với mấy cái sơ đồ mạch vi mạch vớ vẩn, thế mà cũng đủ làm thằng nhóc kia lác mắt rồi.
Chu Ngọc im lặng nhìn theo bóng Hứa Nhạc khuất sau hành lang, lắng nghe những lời bàn tán xì xào đầy khinh miệt xung quanh, vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.Cuộc sống năm năm trong Học viện Quân sự đã rèn cho hắn khả năng tự chủ và kiềm chế cảm xúc đến mức đáng kinh ngạc, nên hắn mới có thể bình tĩnh đến vậy.
Để chuẩn bị cho cuộc xâm lược của Đế quốc, Bộ Quốc phòng đã bắt đầu thực hiện kế hoạch đào tạo nhân tài toàn diện từ mấy năm trước.Những sinh viên xuất sắc tốt nghiệp từ ba Học viện Quân sự, trước khi chính thức gia nhập quân đội, đều phải đến các công ty cơ khí để thực tập và tích lũy kinh nghiệm.Chu Ngọc, một quân nhân ưu tú lẽ ra đã được bổ nhiệm thẳng vào vị trí sĩ quan cao cấp, cũng nằm trong kế hoạch này.
Công ty Cơ khí Quả Xác với truyền thống quân đội lâu đời, nghiễm nhiên trở thành địa điểm lý tưởng cho chương trình đào tạo.Tuy nhiên, Ban Giám đốc Công ty Cơ khí Quả Xác vẫn hoạt động độc lập với chính phủ liên bang, nên cái gọi là kế hoạch phát triển nhân tài toàn diện này, không hoàn toàn tuân theo ý muốn của giới lãnh đạo Bộ Quốc phòng.Các sinh viên tốt nghiệp từ ba Học viện Quân sự vẫn phải trải qua kỳ thi tuyển dụng riêng của Công ty Cơ khí Quả Xác.
Chu Ngọc là một trong những sinh viên ưu tú nhất của Học viện Quân sự I, và được mọi người kính nể.Vừa thấy hắn rời bàn ăn, đám sinh viên Học viện Quân sự I gần như đồng loạt buông đũa, vội vã đuổi theo, nên đã nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và Hứa Nhạc.
– Đừng để ý đến cái thằng ngốc đó làm gì.Chu Ngọc, chiều nay trong buổi thi, cậu giúp đỡ anh em một chút nhé.Điều khiển robot thì không thành vấn đề, lắp ráp máy móc cũng tạm được, nhưng lỡ mà có mấy cái thiết kế nghiên cứu gì đó thì tôi chịu chết.
Nghe thấy hai chữ “ngốc tử”, Chu Ngọc quay đầu lại, lạnh lùng liếc An Đạt đứng cạnh hắn một cái.Gã cơ bắp này không phải là bạn thân của hắn ở Học viện Quân sự I, nhưng Chu Ngọc cũng quen biết sơ sơ.Nửa năm trước, trong buổi giao lưu với Đại học Lê Hoa, An Đạt đã điều khiển con robot màu xanh đen và bị con robot mô hình màu đen kia đánh cho tơi bời.
Trong trận đấu robot giữa Học viện Quân sự I và Đại học Lê Hoa, Chu Ngọc đã từng trao đổi vài câu với người điều khiển con robot mô hình màu đen bí ẩn kia.Hắn đặc biệt chú ý đến người này, và nhớ rất rõ giọng nói của anh ta.
Cho nên khi nãy, vừa nghe thấy giọng Hứa Nhạc trong phòng ăn, Chu Ngọc đã lập tức nhận ra và cố tình đuổi theo để nói chuyện vài câu.
Sau mấy câu nói đó, Chu Ngọc đã khẳng định một điều, gã sinh viên dự thính của Đại học Lê Hoa này chính là người điều khiển con robot màu đen kia!
– Nếu tôi là cậu, tôi sẽ không quá kiêu ngạo trước mặt cậu thanh niên tên Hứa Nhạc kia.Nếu không, đến lúc đó cậu sẽ không còn chỗ nào để chui xuống đâu.
Chu Ngọc nhìn thẳng vào mắt An Đạt, nói:
– Tôi nhắc cậu trước nhé, lúc thực tập cậu đã xuống tầng hầm của Công ty Cơ khí Quả Xác rồi, biết là ở dưới đó toàn bộ đều là hợp kim, tôi chỉ sợ đến lúc đó cậu không biết phải làm thế nào cho đúng thôi.
Vừa dứt lời, đám sinh viên Học viện Quân sự I xung quanh Chu Ngọc không khỏi ồ lên kinh ngạc.Bọn họ không hiểu vì sao Chu Ngọc lại đánh giá cao người kia đến vậy, trong lòng không tài nào tin nổi.
Chu Ngọc nhìn vẻ mặt của đám bạn học xung quanh, cười nửa miệng nói:
– Nếu các cậu không tin, chúng ta có thể cá cược.Buổi thi chiều nay, hắn chắc chắn sẽ đậu.
Một sinh viên dự thính của một trường đại học bình dân, có thể điều khiển robot ngang ngửa với mình, vậy thì chứng tỏ hắn hiểu biết về robot đến mức nào? Chu Ngọc nghĩ thầm.
o0o
Phòng thi thực hành.Không khí vô cùng căng thẳng.
Hứa Nhạc nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đề thi trên màn hình, ngón tay theo bản năng hơi động đậy, như thể trong tay hắn lúc này là một con dao phẫu thuật vậy.Mỗi khi gặp phải tình huống khó khăn, hắn luôn có thói quen này.
Đề thi không nhiều, chỉ có ba trang.Hứa Nhạc bắt đầu làm ngay từ trang đầu tiên.Đến câu thứ tư, hắn đã bắt đầu cảm thấy khó khăn.Đúng như lời chủ nhiệm Jose của Bộ Nhân sự Công ty Cơ khí Quả Xác đã nói, Hứa Nhạc chỉ học dự thính ở Đại học Lê Hoa một năm, mới tiếp xúc với robot và bản vẽ kỹ thuật trong thư viện khu H1, chưa từng trải qua quá trình giáo dục chính quy nào, nên đối với những kiến thức hệ thống này, hắn hoàn toàn xa lạ.
Công ty Cơ khí Quả Xác mang đậm dấu ấn quân đội liên bang, mặc dù giới chuyên môn cơ khí đều công nhận rằng công tác sửa chữa, chế tạo robot đủ sức bao quát đại bộ phận hệ thống cấu tạo máy móc của toàn xã hội liên bang.Nhưng phạm vi ra đề thi tuyển dụng lại không chỉ giới hạn trong lĩnh vực robot, mà bao gồm rất nhiều ngành học khác nhau.
Những công thức chế tạo kia vốn rất quen thuộc với Hứa Nhạc, những tham số tính toán kia cũng khắc sâu trong trí nhớ của hắn, không thể nào quên được.Vấn đề là Đại học Lê Hoa dù sao cũng chỉ là một trường dân sự bình thường, có rất nhiều tài liệu cao cấp của liên bang mà hắn chưa từng được tiếp cận.Nhất là những kiến thức cơ học cơ bản hay những môn vật lý cấp hai, hoặc một số loại thiết bị cơ khí đơn giản ứng dụng trong một số ngành học, trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng.
Tài liệu giáo dục của liên bang đã cố gắng tạo sự công bằng cho mọi người, nhưng chỉ giới hạn trong các trường đại học đại trà bình thường.Các học viện quân sự thì khác, có rất nhiều tài liệu mà chỉ ba học viện quân sự mới được tiếp cận.Chỉ riêng về sơ đồ thiết kế robot thôi, các trường đại học đại trà chắc chắn không thể có được.Thư viện khu H1 của Đại học Lê Hoa có được một số bản vẽ mô hình đã là rất đặc biệt rồi, làm sao có thể có được tài liệu cao cấp?
– Tại sao nguyên lý hệ thống trang bị chuyển hướng cho bánh xe phụ lại không thể sử dụng trong thiết kế các ống dẫn thiết bị tự động?
– Mô tơ hệ thống tay nắm sơ đồ 12 sẽ tạo thành sự xói mòn cân bằng bao nhiêu phần trăm?
– Trong môi trường áp suất khoang lái tại môi trường dung nham núi lửa ở độ sâu 3000 mét dưới đáy biển, phải sử dụng chất liệu gì thiết kế để tiết kiệm được chi phí nhiều nhất?
– Hệ thống thiết bị chiếu sáng dưới tầng mười hầm mỏ tinh quặng, cần phải sử dụng bộ vi mạch nào để đảm bảo an toàn tốt nhất mà vẫn đủ công suất ánh sáng tốt nhất?

Hai trang đầu của đề thi đã bao hàm gần như hơn mười mấy ngành học tương quan đến cơ khí máy móc.Mặc dù toàn bộ đều là các câu hỏi trắc nghiệm, nhưng để trả lời được những câu hỏi này, nhất định phải nắm vững tài liệu trực tiếp và hệ thống quy nạp.Mà đây chính là thứ mà Hứa Nhạc đang thiếu kiến thức nhất.Ngón tay hắn không ngừng di chuyển trên màn hình, đôi mày cũng nhíu càng ngày càng chặt.
Mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng Hứa Nhạc không hề cảm thấy thất vọng.Đây là điều mà hắn đã tính đến khi nhận lời tham gia phỏng vấn.Phong Dư đại thúc và giáo sư Chu cho rằng hắn là thiên tài trong lĩnh vực sửa chữa máy móc.Nhưng sửa chữa máy móc là đối diện với máy móc thực tế, thiên về thực tiễn, còn việc tuyển dụng nhân viên nghiên cứu của Công ty Cơ khí Quả Xác lại thiên về lý thuyết.Mà kiến thức lý luận của hắn, không thể nào đầy đủ bằng đám sinh viên của Học viện Quân sự được.
Hai mươi câu hỏi cơ bản đầu tiên cuối cùng cũng đã xong.Hứa Nhạc nhẹ nhàng thở ra một hơi, lau đi mồ hôi trên trán.Có một số đề mục, nhất là đề mục đề cập đến lĩnh vực vật liệu học, đối với hắn mà nói không có gì khó khăn.Trong thời gian thao tác sửa chữa trong hầm mỏ Đại khu Đông Lâm, để sửa chữa mấy thứ đồ điện gia dụng kia, Phong Dư đại thúc đã lấy ra vô số tài liệu từ đâu đó, năm này tháng nọ bắt Hứa Nhạc phải nghiên cứu theo mà làm.Giờ đây Hứa Nhạc đã có một loại cảm giác tự nhiên đối với những tài liệu đó.
Nhưng cũng có một số đề mục khiến hắn phải đau đầu.Kiểm tra lại những câu hỏi ở hai trang đầu, Hứa Nhạc phát hiện mình chỉ có thể chắc chắn trả lời đúng khoảng hai phần ba số câu hỏi.Im lặng tính toán một chút, nếu như trang đề thi cuối cùng trên màn hình vẫn khó khăn như thế này, vậy thì hắn không có khả năng thi đậu.
Hứa Nhạc thả lỏng một chút, ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống, đề thi tuyển dụng cuối cùng của Công ty Cơ khí Quả Xác hiện ra trước mắt hắn.
Đây đúng là câu hỏi cuối cùng của toàn bài thi, bởi vì trên toàn bộ trang đề thi cuối cùng chỉ có một câu hỏi và một bản vẽ.
Trong lòng Hứa Nhạc nao nao, trong mắt hiện lên vẻ khẩn trương.Bởi vì điều hắn lo lắng nhất chính là câu hỏi này.Trong trang cuối cùng, chỉ có một câu hỏi duy nhất, nhưng lại chiếm đến bốn trên mười điểm.Rõ ràng đây là một câu hỏi lớn.Nếu câu hỏi cuối cùng này đề cập đến những thiết kế cao cấp của một con robot quân dụng hiện đại, làm sao hắn có thể tìm ra được hướng giải quyết vấn đề trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy?
Nheo mắt lại, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào sơ đồ thiết kế trên màn hình, trong mắt Hứa Nhạc đã không còn chút khẩn trương nào.Cảm giác xuất hiện chỉ là cảnh giác và sự bất an mãnh liệt, sắc mặt hắn cũng dần trở nên tái nhợt.Bởi vì hắn phát hiện ra một chuyện khiến hắn vô cùng bất an…Cái bản vẽ sơ đồ thiết kế này nhìn qua vô cùng quen thuộc.
Đây không phải là sơ đồ thiết kế trong tờ giấy mà Giản Thủy Nhi để quên trong bệnh viện trước đó, nhưng mơ hồ hình như có một chút tương tự.Mấy ngày nay Hứa Nhạc vẫn còn bị hiện tượng vỏ não phóng điện dị thường, trong mắt đôi lúc sẽ xuất hiện một số hình ảnh kỳ quái, phức tạp.Lúc này hắn lại gặp một sơ đồ thiết kế mà mình từng quen biết, nghĩ một chút không khỏi nhớ lại chuyện khiến hắn phiền lòng kia.
Bản sơ đồ thiết kế này hẳn là một sơ đồ thiết kế của một hệ thống truyền động lực của một cấu trúc phức tạp nào đó, nhưng so với bản vẽ sơ đồ mà Giải Thủy Nhi bỏ quên trong bệnh viện lại có chút khác biệt.Đó không phải là hệ thống nguồn phát điện động lực, mà là hệ thống trang bị phát ra năng lượng cấp tốc công suất cao.Đề thi yêu cầu người thi phải tìm ra những sai sót trong bản thiết kế này, sau đó dựa vào kiến thức của mình để cải tạo lại, đảm bảo trang bị phát năng lượng cấp tốc này phát ra một công suất cao ổn định trong một mức độ nhất định.
Hứa Nhạc căn bản không biết trang bị này là cái gì, chỉ có thể dựa theo những số liệu mà đề thi cung cấp để đoán ra tính chất, công dụng của hệ thống trang bị này.Hắn chăm chú nhìn một hồi lâu, mơ hồ nắm bắt được chút gì đó.
Điểm mấu chốt của sơ đồ trong bài thi này hẳn là ở phần dưới của bản vẽ, hệ thống phun lưu khí điện tử lớn nhất, tiến hành khống chế những giá trị công dụng của nó…Mà vấn đề là hắn dù biết rõ nguyên lý hoạt động của hệ thống phun lưu khí điện tử, nhưng chưa từng gặp qua thực tế, ngay cả biểu đồ phân tích ba chiều cũng chưa từng gặp qua lần nào.
Hắn trầm mặc nhìn chằm chằm vào sơ đồ trên màn hình, sắc mặt trở nên càng ngày càng căng thẳng, càng ngày càng trắng bệch, từng giọt mồ hôi lạnh bắt đầu xuất hiện trên thái dương.
Bên trong phòng thi tuyển dụng, toát ra một cỗ cảm xúc thất vọng.Xem ra mấy gã sinh viên xuất sắc của ba Học viện Quân sự kia cũng không có chút nắm chắc nào đối với một câu hỏi phức tạp như vậy.Một số sinh viên thậm chí đã tự giác bắt đầu rời khỏi phòng thi.
Hứa Nhạc vẫn trầm mặc nhìn màn hình, ngón tay nhẹ nhàng xoa nhanh lên, ánh mắt dần dần nheo chặt lại.Dần dần những sinh viên rời phòng sớm, và cả những nhân viên giám sát của công ty cơ khí, bắt đầu chú ý đến gã thanh niên sắc mặt trắng bệch ngồi ở phía sau kia.
Trong truyền thuyết thần thoại xa xưa, từng có một người nói ra một câu nói bất hủ…”Chỉ cần ta muốn ánh sáng, vũ trụ này sẽ có ánh sáng”.
Hứa Nhạc trầm mặc, nhìn chằm chằm vào bản sơ đồ thiết kế trên màn hình, trong lòng lặng yên nói: “Ta muốn sơ đồ phân tích ba chiều hệ thống phun lưu khí điện tử”.
Thế là, trên võng mạc của hắn liền xuất hiện một cái sơ đồ thiết kế vô cùng phức tạp.

☀️ 🌙