Đang phát: Chương 1503
Ninh Hàng Phong thở dài:
– Chuyện này để ta nói thì hơn.Theo như tỷ hai và cô Hồng Ngọc phỏng đoán, thành chủ…có lẽ đã qua đời.
Cả đại điện im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức tiếng kiến bò ngoài kia cũng nghe rõ mồn một.
– Cái gì? Ai qua đời? Ngươi nói ai? – Ninh Hoài Thụ giật mình kêu lên, có vẻ không tin vào tai mình.
Ninh Hàng Phong nghiêm mặt:
– Thành chủ có lẽ đã qua đời rồi.
Mọi người hít một hơi lạnh, cả đại điện như đóng băng.
Ba luồng sáng xoay quanh trên phủ thành chủ đột ngột hạ xuống, khí thế mạnh mẽ khiến ai nấy đều khó thở, vội vàng ra nghênh đón.
– Cung nghênh Tam lão.
Ba vị lão giả mặc áo hồng, vàng, lam.Lão giả áo hồng dẫn đầu, mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Ninh Hàng Phong, lạnh giọng:
– Thế nào là “có lẽ”?
Tin này quá sốc, đến Tam lão không màng thế sự cũng phải hiện thân.
Ninh Hàng Phong không hề né tránh ánh mắt của lão giả áo hồng, đáp:
– Bẩm Hồng lão, là do cảm ứng của cô Nguyễn Hồng Ngọc và tỷ hai, cộng thêm dị tượng sao băng nữa.
Tam lão nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh hãi.
Dị tượng trời đất như vậy, bậc cường giả Võ Đế cửu tinh như họ đương nhiên cảm nhận được, chỉ là không ngờ lại là chuyện lớn đến thế.Dù chưa tận mắt thấy Khương Sở Nhiên ra đi, nhưng có lẽ hắn đã thực sự không còn.
Nguyễn Hồng Ngọc khóc nấc lên.Cô đã cố kìm nén, nhưng không sao ngăn được nước mắt.Nguyễn Nguyên Tư lòng rối bời, vội đỡ lấy tỷ tỷ đang xiêu vẹo.
Hồng lão trầm giọng:
– Lúc Ninh Khả Nguyệt đi có để lại lời gì không?
Ninh Hàng Phong đáp:
– Mở đại trận hộ thành, nâng cảnh giới thành Hồng Nguyệt lên mức cao nhất.
Hồng lão gật đầu:
– Khả Nguyệt làm rất tốt.Trước khi mọi chuyện rõ ràng, cứ duy trì cảnh giới cao nhất, hễ ai có động tĩnh khả nghi thì giết không cần hỏi!
Hoàng lão thở dài:
– Thành Hồng Nguyệt mới hơn hai mươi năm đã đổi hai thành chủ, không phải điềm lành.Sở Nhiên tính tình điềm đạm, làm việc có đầu óc, là bậc bá chủ hiếm có.Nếu hắn xảy ra chuyện, ai sẽ thay hắn lãnh đạo thành Hồng Nguyệt đây?
Mọi người im lặng.Trong thành Hồng Nguyệt cũng có đấu đá nội bộ, không ít người không phục Khương Sở Nhiên.Nhưng giờ hắn mất, ai nấy đều thấy hụt hẫng, cảm thấy ai lên thay cũng không ổn.
Lúc này, mọi người mới nhận ra Khương Sở Nhiên ngày thường ít nói, không có dáng vẻ uy quyền, bị nhiều người coi thường, nhưng thành Hồng Nguyệt thiếu hắn là không được.
Ninh Hàng Phong nói:
– Bẩm Tam lão, lúc tỷ hai đi có nói, trước khi tỷ ấy về, mọi việc trong thành giao cho Nguyễn Nguyên Tư xử lý.
Nguyễn Nguyên Tư run lên, ngạc nhiên tột độ, không ngờ Ninh Khả Nguyệt lại chỉ đích danh mình.
Ninh Hoài Thụ giận dữ:
– Hừ, Ninh Khả Nguyệt đúng là lộng quyền, ai làm chủ thành Hồng Nguyệt đâu đến lượt nó quyết?
– Đúng vậy! – Khương Nhược Tích gật đầu: – Lúc thành chủ vắng mặt thì phải do năm người chúng ta cùng nhau bàn bạc quyết định chứ.
Ninh Hàng Phong cau mày:
– Lúc thành chủ Khương đi đã chỉ định tỷ hai và cô Hồng Ngọc tạm quyền.Giờ tỷ hai và cô Hồng Ngọc giao quyền cho Nguyễn Nguyên Tư thì có gì không được?
Phó Nghi Xuân hừ giọng:
– Hàng Phong, không phải chúng ta tranh giành gì với Nguyễn Nguyên Tư, khi Khương Sở Nhiên còn thì có thấy chúng ta nhúng tay vào việc gì đâu? Chỉ là giờ tình hình đặc biệt, năm lão già này phải đứng ra gánh vác trách nhiệm thôi.
Ninh Hàng Phong cãi lại:
– Các vị lo lắng thì Hàng Phong cảm kích lắm, nhưng các vị đã lâu không quản việc, không quen thuộc tình hình Hồng Nguyệt.Nguyễn Nguyên Tư luôn ở bên cạnh thành chủ Khương, con thấy Nguyễn Nguyên Tư tạm quyền là hợp lý nhất.
Ninh Viễn Môn quát:
– Ninh Hàng Phong, ngươi là cái thá gì mà dám lên tiếng?
Đây là cơ hội tốt để năm người bọn họ đoạt quyền, dĩ nhiên không thể để cho Nguyễn Nguyên Tư.Khương Sở Nhiên vừa mất, xét về bối phận và tài lực thì không ai hơn được năm người bọn họ.
Nguyễn Hồng Ngọc lạnh giọng:
– Lúc Sở Nhiên đi đã giao nội quyền cho ta, ta không có quyền lên tiếng sao?
Ninh Viễn Môn liếc cô:
– Hồng Ngọc đương nhiên có quyền, chỉ là việc Khương Sở Nhiên giao quyền cho cô và Ninh Khả Nguyệt vốn không hợp quy củ của Hồng Nguyệt, không tính.Giờ Khương Sở Nhiên gặp chuyện, năm người chúng ta không thể cứ mãi tu luyện được, phải gánh vác trách nhiệm này!
Trong đại điện, nhiều người phụ họa, nhưng cũng không ít người phản đối.Từ thì thầm bàn tán đến công kích lẫn nhau, thoáng cái đã thành cãi nhau ồn ào, suýt chút nữa thì động tay động chân.
– Năm vị đức cao vọng trọng, được lòng dân, là lựa chọn sáng suốt lúc này!
– Hừ, bao năm không hỏi chính sự, cái gì cũng không biết, làm sao nắm quyền?
– Thành Hồng Nguyệt có gì đâu, vài ngày là quen thôi, vả lại đây là quy định từ trước, thành chủ vắng mặt thì nghị viên lớn nhất!
– Hừ, nghị viên lớn nhất? Thế giới này ai mạnh thì người đó có quyền, nếu năm vị thắng được Nguyễn Nguyên Tư thì ta tâm phục khẩu phục.
Nghe những lời bàn tán, sắc mặt năm người càng thêm khó coi.Nếu phải động tay với Nguyễn Nguyên Tư thì họ không chắc thắng, trừ phi năm người liên thủ, nhưng như vậy thì mất mặt quá.
Nguyễn Nguyên Tư nãy giờ im lặng, đột nhiên lớn tiếng:
– Mọi người đừng cãi nhau nữa, Hồng Nguyệt đang trong thời kỳ nguy nan, không được phép đấu đá nội bộ.Ta rất tán thành để năm vị đại nhân nắm quyền, mọi việc trong thành ta đều quen thuộc, sẵn lòng hết lòng phụ tá các vị.
