Đang phát: Chương 150
Chung quanh bỗng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào ba người Trần Mộ.Người vừa lên tiếng có cái đầu trọc lóc, nửa thân trên để trần, làn da màu đồng và thân hình vạm vỡ.Nửa thân còn lại được che chắn bởi một bộ giáp kim loại cổ quái kéo dài từ eo lên đến tai trái.Ánh mắt người này lạnh lùng, khí chất khác thường.Từ vai trái xuống cánh tay được bao phủ bởi một bộ giáp kim loại.
Tộc trưởng lạnh lùng quát:
– Khoa Lâm, ngươi vô lễ!
Khoa Lâm cúi đầu hành lễ với tộc trưởng, khiêm tốn nói:
– Tộc trưởng, Khoa Lâm không cố ý mạo phạm, chỉ là tò mò muốn biết ai có thể đánh bị thương Tiểu Tam.
Nói xong, ánh mắt hắn lướt qua Trần Mộ và những người đi cùng, cuối cùng dừng lại ở Bá Vấn.Trong ba người, Bá Vấn có khí chất nổi bật hơn cả.
Lúc này tộc trưởng cười nói:
– Khoa Lâm, ngươi hiểu lầm rồi.Người giao đấu với Tiểu Tam là Trần tiên sinh đây.
Khoa Lâm ngạc nhiên nhìn kỹ Trần Mộ, thoáng chút thất vọng.Hắn vốn tưởng người đánh bị thương Tiểu Tam phải là một nhân vật kiệt xuất, ai ngờ chỉ là một thiếu niên bình thường, không có gì đặc biệt.
Hắn nhất thời mất đi khí thế.Lão giả thấy vậy liền cười lớn:
– Khoa Lâm, có lẽ ngươi chưa biết.Trần tiên sinh tinh thông tạp kỹ, đang cùng A Phương Tác luận bàn về kỹ nghệ.
Ngay cả Tiểu Quỷ cũng không nhịn được chen vào:
– Vậy sao!
Mắt Khoa Lâm sáng lên, liếc nhìn Lý Độ Hồng:
– Tiểu Quỷ, ngươi cá ai thắng?
Lý Độ Hồng nheo mắt nhìn Khoa Lâm, lười biếng đáp:
– Đương nhiên ta cá Trần tiên sinh thắng.Khoa Lâm đại ca cũng hứng thú sao? Có muốn cá một ván không?
Khoa Lâm ngượng ngùng:
– Thôi đi, ta không hứng thú với cờ bạc.
Lý Độ Hồng ranh mãnh như cáo, mười lần thắng chín, hắn không dại gì tự tìm phiền phức.Tuy nhiên, thiếu niên này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng ngay cả Tiểu Quỷ cũng tin tưởng hắn như vậy, chắc chắn phải có bản lĩnh thật sự.
Ánh mắt hắn nhất thời trở nên hưng phấn.
Trần Mộ bình thản đối mặt với Khoa Lâm, không hiểu vì sao đối phương lại đột nhiên để ý đến mình.
– Các vị có thể từ bên ngoài xâm nhập vào rừng cây, thực lực tự nhiên là rất cao.Khoa Lâm nhất thời ngứa tay, không biết có thể thỉnh giáo các vị một phen, để ta học hỏi thêm kiến thức về kỹ nghệ của thế giới bên ngoài.
Khoa Lâm chậm rãi nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt sáng quắc nhìn Trần Mộ.
Tộc trưởng trao đổi ánh mắt với các trưởng lão, làm như không có chuyện gì.
Trong khi đó, dân làng xung quanh nghe thấy lời khiêu chiến của Khoa Lâm, hào khí nhất thời bùng nổ.
– Hay lắm! Cho chúng ta được mở mang kiến thức!
– Đúng vậy, cũng cho chúng ta mở rộng tầm mắt.
– Chẳng lẽ là sợ hãi?
……
Không khí trong đại sảnh bỗng trở nên náo nhiệt, rất nhiều dân làng phấn khích đến đỏ mặt, hô hào, vung tay.
– Chiến! Chiến! Chiến!
Hai ngàn người cùng lúc hô vang, như tiếng sấm rền, chấn động màng tai.
Tộc trưởng khẽ nheo mắt, vẻ mặt suy tư, như thể việc này không liên quan đến mình.
Sắc mặt Bá Vấn hơi đổi, hừ lạnh một tiếng.Từ nhỏ đến lớn, chưa ai dám kiêu ngạo trước mặt hắn như vậy! Hắn chuẩn bị ứng chiến thì nghe thấy giọng nữ trong trẻo vang lên, dù trong đại sảnh ồn ào vẫn có thể nghe rõ ràng:
– Nếu Khoa Lâm huynh đệ có hứng thú, chúng ta sao lại từ chối? Trong ba người, tiểu muội yếu nhất, xin được ứng chiến trước.Mong Khoa Lâm huynh hạ thủ lưu tình.
Trình Anh kiên định trả lời.Vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất bất phàm của nàng lập tức nhận được sự tán thưởng của dân làng.Mọi người sôi nổi cổ vũ.
– Hắc, tiểu muội, đánh ngã Khoa Lâm, ta sẽ liếm giày cho ngươi!
– Vậy chẳng phải quá hời cho hắn?
– Hời cho Khoa Lâm thì sao, ruộng tốt không cho người ngoài, ngươi chưa nghe câu đó à?
– Ta cũng muốn được vậy thì sao? Ta cũng đâu phải người ngoài!
– Ngươi, ngươi đánh thắng được Khoa Lâm à?
……
Khoa Lâm nhất thời dở khóc dở cười, liếc nhìn Trần Mộ và Bá Vấn, thấy hai người không có phản ứng gì.
– À, nếu hai bên đều đồng ý, chi bằng chúng ta chuyển qua thí võ đường, như vậy mọi người mới có thể xem đã mắt.
Tộc trưởng đắc ý cười.
Cả ba người đều hiểu, xem ra trận tỉ thí hôm nay khó tránh khỏi.Bá Vấn không lo lắng, hắn cũng muốn xem thực lực của dân làng nơi đây đến đâu.Quay đầu nhìn Trần Mộ vẻ mặt bình tĩnh, hắn càng thêm yên tâm.Trong lòng hắn, tiềm thức vẫn cho rằng Trần Mộ là người lợi hại nhất trong ba người, thấy Trần Mộ trấn định, tự nhiên là tin tưởng vào thắng lợi.
Nếu hắn biết ý nghĩ trong lòng Trần Mộ, chắc chắn sẽ tái mặt.Trần Mộ nghĩ rất đơn giản, chuyện này sớm muộn cũng đến, mình là người yếu nhất trong ba người, sao đến lượt mình ra tay? Nếu thật sự phải tỉ thí, hắn sẽ trực tiếp nhận thua.
Đây là nơi dân làng chuyên dùng để tỉ thí, toàn bộ tỉ thí trường được xây bằng hắc nham thiết có độ cứng cực cao, thấy vậy Bá Vấn vô cùng kinh ngạc.Một lồng năng lượng khổng lồ bao phủ sân tỉ thí, ngăn cách người xem và người thi đấu.
Nơi này quả nhiên phát triển! Ngồi trên đài, Trần Mộ đánh giá lồng năng lượng trong suốt, không khỏi thán phục.Hắn chưa từng tiếp xúc với loại hình khổng lồ này, nếu chỉ dùng tạp phiến, thật khó đạt được hiệu quả kinh ngạc như vậy.
Trong thiết bị khổng lồ này, tạp phiến là bộ phận cấu thành trung tâm.Nếu chỉ dùng tạp phiến để tạo ra lồng năng lượng như thế, kích thước tạp phiến sẽ lớn đến mức nào? Mà một khi tạp phiến lớn như vậy, cấu vân trên bề mặt sẽ ra sao? Chế tạp sư chắc chắn bất lực, không ai có thể dùng bút đường kính vài thước, đừng nói đến việc thêm cảm giác phụ lên bề mặt tạp phiến.
Lồng năng lượng bao phủ toàn bộ tỉ thí trường khiến Trần Mộ có nhận thức hoàn toàn mới về tạp phiến và .
Tạp phiến không phải vạn năng, cũng vậy, chúng đều có ưu điểm và khuyết điểm.
Trong tỉ thí trường, Khoa Lâm và Trình Anh giằng co.Vì lồng năng lượng ngăn cách, họ không nghe được tiếng ồn bên ngoài.
– Mời!
– Mời!
Không phải sinh tử đấu, nên cả hai đều khá khách khí.
Gần như ngay khi vừa dứt lời, trước mặt Trình Anh xuất hiện hơn mười khối quang cầu rực rỡ sắc màu, lớn hơn ngón cái một chút, chúng di chuyển có quy tắc, phiêu động xung quanh nàng.
Ồ!
Người xem trên đài kinh ngạc hô vang, rõ ràng đây là lần đầu họ chứng kiến cảnh tượng như vậy.Trình Anh vốn đã xinh đẹp động lòng người, dưới ánh sáng quang cầu càng thêm phần quyến rũ.
Khoa Lâm vốn có chút chủ quan, lập tức trở nên cẩn thận.Hắn chưa từng thấy phương thức tấn công kỳ lạ như vậy.
“Ba” một tiếng vang nhỏ, vòng kim loại trên cánh tay trái hắn đột nhiên phát ra một đạo quang mang trắng mờ, tạo thành một khiên ánh sáng màu trắng mờ trên cánh tay.Cùng lúc đó, bên hông hắn lóe lên ánh sáng của một cây kim côn.
Tư! Đầu kim côn đột nhiên xuất ra quang mang màu đỏ sẫm, quang mang này nhanh chóng biến thành cột sáng rồi co rút lại, hóa thành mũi thương màu đỏ sẫm.
Khoa Lâm giơ khiên bằng tay trái, tay phải cầm thương, mũi thương hướng về Trình Anh, thủ thế phòng bị.
Trình Anh thấy Khoa Lâm không chủ động tấn công, thản nhiên cười:
– Ta bắt đầu tấn công đây.
Vốn muốn xem phương thức tấn công của đối phương, Khoa Lâm không chút do dự nói:
– Mời.
Trên đài, Lý Độ Hồng bĩu môi:
– Khoa Lâm này xui xẻo rồi!
Ba Phu trừng mắt nhìn hắn:
– Tiểu Quỷ, không yên sao? Ngứa da à?
Lý Độ Hồng ngẩng đầu cười hề hề:
– Ba Phu gia gia, chúng ta không đánh cược gì sao?
Vừa nghe đến cờ bạc, Ba Phu hừ một tiếng, vội vàng quay đi, làm như không nghe thấy gì.
– Đồ nhát gan!
Lý Độ Hồng nhỏ giọng chê bai.Đúng lúc này, Khang Lạp Đức liếc mắt nhìn hắn, Lý Độ Hồng vội vàng giả bộ vẻ mặt chăm chú nhìn vào đấu trường.
Trên đài, mọi dân làng đều sôi nổi đánh giá Trình Anh, họ cho rằng nàng là một cô gái mà dám khiêu chiến với Khoa Lâm, đây là một sự kiện hiếm có.Sau khi quang cầu xuất hiện trước mặt Trình Anh, đám đông xao động rồi nhanh chóng im lặng.
Họ vô cùng chờ mong đòn tấn công tiếp theo của Trình Anh.
Vẻ mặt Trình Anh ngưng trọng, khiến Khoa Lâm có chút run sợ, vòng kim loại trên tay trái phóng ra khiên ánh sáng hẹp dài, che chắn cẩn mật toàn thân hắn.
Đột nhiên, quang cầu trước mặt Trình Anh bắn ra một chùm ánh sáng, tất cả hướng về một điểm phía trước.
Ánh sáng chói mắt bỗng bừng lên.
Mọi người không kìm được kinh hô, vô thức nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, nhìn vào tràng tỉ thí, người xem trên đài nhất thời bùng nổ.
– Vừa rồi xảy ra chuyện gì?
– Không biết! Ta không thấy rõ!
– Khoa Lâm bị thiệt hại nặng rồi! Ha ha, cô em này không dễ đối phó, mọi người phải cẩn thận!
……
Ánh mắt tộc trưởng hơi đổi, người có biểu cảm thay đổi kịch liệt nhất là Ba Phu.Khoa Lâm là đệ tử đắc ý do ông một tay dạy dỗ, ít có đối thủ trong đám thanh niên cùng lứa.Nếu không có Duy A, hắn đã sớm trở thành cao thủ số một.
Khang Lạp Đức híp mắt, ánh mắt sắc bén! Khuôn mặt luôn lãnh đạm của ông cũng thoáng lộ một tia dị sắc.
Người trấn định nhất là Duy A, hắn vẻ mặt lạnh nhạt, như chứng kiến một chuyện bình thường.
Trong tỉ thí trường, vòng kim loại trên tay Khoa Lâm nứt thành hơn mười mảnh, nửa thân áo giáp của hắn cũng rạn nứt như mạng nhện, sắc mặt cực kỳ khó coi, gân xanh nổi lên trên tay nắm chặt quang mâu đỏ sẫm.
– Đỡ!
Hắn đột nhiên quát lớn, mạnh bạo ném quang mâu đỏ sậm trên tay.
Quang mâu hóa thành một đạo hồng quang, bắn về phía Trình Anh.Đòn tấn công của hắn cực kỳ bất ngờ, đúng lúc mọi người tưởng rằng cục diện đã an bài.Bá Vấn không nhịn được đứng lên, mấy dân làng lập tức vây quanh hắn.Trong giây lát, Bá Vấn bất động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đấu trường.
