Đang phát: Chương 15
Địch Cửu không muốn trở lại cái ổ chuột tồi tàn kia, vừa là nhà thuê, vừa là hắn không muốn dây dưa với cái đám người Địch gia kia, đặc biệt là thằng nhãi Địch Tử Hằng.Địch thị chế dược? Nghe thì ghê gớm, chứ hắn chẳng thèm vào mắt.Hơn nữa, hắn biết rõ mình với cái lão già Địch Văn Thành kia chẳng có chút quan hệ nào.
Lại lần nữa lang thang trên con phố Lạc Tân phồn hoa, Địch Cửu rối bời, không biết nên đi đâu về đâu.
Không biết đã đi bao lâu, suy nghĩ miên man, bỗng trong đầu hắn loé lên một dãy số điện thoại, hình như kiếp trước, mỗi khi gặp khó khăn, hắn đều gọi số này.
Đầu dây bên kia là giọng nam có chút mệt mỏi, khi nghe ra giọng của Địch Cửu, lập tức kinh hỉ kêu lên: “Tử Mặc, cậu ở đâu? Sao hơn một năm nay bặt vô âm tín?”
Một cái tên quen thuộc hiện lên – Du Hồ Ly, cái tên thật kỳ quái.Rõ ràng, Du Hồ Ly và Địch Cửu có quan hệ không hề tầm thường.Trong điện thoại, Du Hồ Ly vội vàng bảo Địch Cửu đứng chờ, rồi cúp máy ngay.
Địch Cửu cũng không phải chờ lâu, chỉ khoảng nửa giờ sau, một chiếc taxi dừng ngay trước mặt hắn.
Từ trong xe bước ra một thanh niên tiều tụy, tướng mạo bình thường, tóc tai bù xù, nhưng trên mặt lại rạng rỡ một nụ cười chân thành.Địch Cửu liếc mắt là biết, đây chính là Du Hồ Ly.
“Tử Mặc, một năm nay cậu đi đâu vậy, sao không gọi cho tớ một cuộc?” Du Hồ Ly còn chưa kịp đến gần đã lớn tiếng gọi.
“Tớ đi ngao du giải sầu, ai ngờ về đến nơi ngay cả chỗ ở cũng không còn.Mà thôi, tớ đổi tên thành Địch Cửu rồi.” Địch Cửu đáp.
“Đổi tên làm gì cho mệt xác, đi, về chỗ tớ ở, rộng rãi lắm.” Du Hồ Ly chẳng coi Địch Cửu là người ngoài, vỗ vai hắn, vui vẻ nói.
“Rộng rãi” mà Du Hồ Ly nói, kỳ thật chỉ là một căn phòng vỏn vẹn hai mươi mét vuông.Nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng sao, vấn đề là trong phòng còn có một cô gái.
Du Hồ Ly không giới thiệu, nhưng Địch Cửu cũng đoán ra đây là bạn gái của hắn.Khuôn mặt xinh xắn, dáng người cũng khá.
“Linh Nhi, đây là huynh đệ tốt nhất của tớ, Địch Tử Mặc, à không, bây giờ là Địch Cửu.”
Nói rồi, Du Hồ Ly còn có chút đắc ý nhìn Địch Cửu, “Tiểu Cửu, đây là bạn gái tớ, Đằng Linh Nhi, mới chuyển đến không lâu.”
Đằng Linh Nhi không nhiệt tình với Địch Cửu như Du Hồ Ly.Cô nhìn Địch Cửu với cái ba lô trên lưng, có chút không chắc chắn, hỏi Du Hồ Ly: “Anh không phải nói muốn cậu ta ở lại đây đấy chứ?”
“Thì đúng rồi, ở đây rộng lắm, ngăn ra một chút là được mà…”
Địch Cửu không đợi Du Hồ Ly nói hết câu, liền chủ động nói: “Hồ Ly, tớ đến đây chủ yếu là thăm cậu thôi, lát nữa tớ đi ngay.”
Nghe Địch Cửu nói vậy, sắc mặt Đằng Linh Nhi tươi tỉnh hơn hẳn.
Du Hồ Ly đã nhận ra thái độ của Đằng Linh Nhi, mặt mày ủ rũ.Nhưng chưa kịp nói gì, điện thoại của hắn đã reo lên.Du Hồ Ly cố nén cơn giận, bắt máy, câu đầu tiên đã nói: “Hồ ca, xin lỗi anh, hôm nay em có việc nên không đi làm được.Em e là sau này không thể đến dược đường nữa rồi… Vâng, em muốn thử vận may ở Lạc Đại… Vâng, cảm ơn anh, cảm ơn anh.”
Sau khi cúp máy, Du Hồ Ly hít sâu một hơi, nhìn Đằng Linh Nhi với ánh mắt có chút nghiêm khắc.
Địch Cửu đoán được Du Hồ Ly muốn nói gì, hắn không muốn vì mình mà Du Hồ Ly cãi nhau với Đằng Linh Nhi.Hắn nghĩ, có lẽ Du Hồ Ly đang theo đuổi Đằng Linh Nhi, tốn không ít công sức, đừng vì hắn mà hai người sứt mẻ.
Chặn Du Hồ Ly lại, Địch Cửu cười ha hả nói: “Hồ Ly, trước đây cậu làm ở dược đường à?”
“Ừ, cậu chẳng từng đến Đàm Hạnh Đường sao, tớ làm ở đó suốt.Lúc đầu là tạp vụ, vừa làm vừa học hỏi.Bây giờ Đàm Hạnh Đường đóng cửa rồi, tớ chỉ là thằng giữ cửa thôi.” Du Hồ Ly đáp.
“Vậy sao lại nghỉ việc?” Địch Cửu hỏi tiếp.
Nghe Địch Cửu hỏi vậy, Du Hồ Ly bỗng phấn chấn hẳn lên, mắt sáng rực, nói: “A Cửu, cậu biết Tiên Nữ Tinh sắp mở cửa cho mọi người không? Không lâu nữa thôi, ai cũng có thể lên Tiên Nữ Tinh.Tớ không quyền không thế, con đường duy nhất là vào Võ Học Viện mới mở của Lạc Đại.Đàm Nguyệt Nguyệt của Đàm Hạnh Đường, chính là cháu gái của Đàm lão gia, cô ta còn bỏ cả Đàm Hạnh Đường để vào hệ võ học của Yến Đại đấy.”
Nói đến đây, Du Hồ Ly hạ giọng: “Chắc cậu nghe nói trên Tiên Nữ Tinh phát hiện nhiều dược liệu quý hiếm và khoáng vật đỉnh cấp rồi chứ? Tớ còn nghe nói Liên Minh Địa Cầu phát hiện bí pháp tu tiên trên Tiên Nữ Tinh, cậu biết vì sao tất cả các trường đại học mở hệ võ học đều phải được liên minh công nhận không? Bởi vì sau khi được liên minh công nhận, họ sẽ được giao cho bí pháp tu tiên này, chứ cậu nghĩ sinh viên vào hệ võ học để làm gì?”
Địch Cửu thầm cười, hắn chẳng tin vào cái bí pháp tu tiên gì sất.Cùng lắm cũng chỉ là mấy công pháp võ học thôi.Tiên Nữ Tinh có những thứ này, chứng tỏ nó cũng là một hành tinh tương tự như Á Luân đại lục, không biết vì sao lại xuất hiện bên cạnh Địa Cầu.
Với những loại công pháp võ học này, Địch Cửu chẳng thèm để ý.Địch gia Thất Đao của hắn là công pháp võ học cấp cao nhất của Tể quốc, hiện giờ vẫn còn trong ba lô của hắn, hắn cần gì phải đi nơi khác tìm kiếm?
“Cậu nói cũng có lý, nhưng tớ nghe nói hệ võ học của Lạc Đại khó vào lắm, dù có tiền cũng chưa chắc được, cậu đi cũng chẳng ích gì, còn mất cả việc nữa.” Địch Cửu không hiểu Du Hồ Ly lấy đâu ra tự tin có thể vào được hệ võ học của Lạc Đại.
Vẻ cuồng nhiệt trên mặt Du Hồ Ly biến mất không ít, thở dài nói: “A Cửu, tuy tớ không có cơ hội vào giới thượng lưu, nhưng tớ cũng phải có tầm nhìn chứ.Tớ dám chắc, Tiên Nữ Tinh sẽ sớm mở cửa hoàn toàn, không cần đến tư cách của sinh viên hệ võ học nữa.Mà Tiên Nữ Tinh rất có thể sẽ trở thành nơi di cư của nhân loại Địa Cầu.Đến lúc đó, chúng ta có lẽ đến canh cũng không có mà húp, đồ tốt đều bị người ta vơ vét hết, chúng ta chỉ có thể đi xây dựng Tân Địa Cầu thôi.Đấy còn là may, nhỡ đâu chúng ta đến cơ hội xây dựng cũng không có thì sao?”
“Bây giờ tớ đi Lạc Đại Võ Học Viện cơ hội rất mong manh, nhưng dù sao vẫn còn chút cơ hội.Chỉ cần tớ vào được Lạc Đại, dù là làm ở nhà ăn hay gác cổng, tớ cũng có thể thu thập được chút tin tức về Lạc Đại Võ Học Viện, biết đâu lại chộp được cơ hội thì sao? Cậu biết đấy, tớ còn có chứng chỉ đầu bếp sơ cấp nữa.”
Những lời của Du Hồ Ly khiến Địch Cửu có chút hổ thẹn.Ở Tể quốc, Địch gia hắn là tồn tại chỉ dưới một người trên vạn người.Mà với điều kiện đó, Địch Cửu sau khi gặp biến cố, chỉ biết ngồi ăn rồi chờ chết, chưa từng có khát vọng như Du Hồ Ly.Nhân vô viễn lự, ắt có ưu sầu, câu nói này quả nhiên không sai.
Bây giờ, cả gia tộc hắn bị diệt, bản thân hắn thì trốn khỏi Á Luân đại lục.Hoặc có thể nói, nếu không phải vì viên đá nhỏ màu xám kia gây ra một đạo thiểm điện màu vàng, thế giới này đã không còn Địch Cửu.
“A Cửu, tớ biết cậu không coi trọng tớ…”
Địch Cửu vỗ vai Du Hồ Ly, “Hồ Ly, tớ chẳng những coi trọng cậu, mà còn biết cậu không cần phải đi làm đầu bếp hay gác cổng gì hết, cậu có thể vào thẳng hệ võ học luôn.”
“Hả…” Du Hồ Ly ngạc nhiên nhìn Địch Cửu, không hiểu ý của hắn là gì.
Địch Cửu rút ra một tấm thẻ màu xanh lam từ trong ba lô, nói: “Đây là giấy chứng nhận nhập học Lạc Đại Võ Học Viện, cậu chỉ cần dùng nó là có thể vào thẳng Lạc Đại Võ Học Viện.”
Du Hồ Ly giật lấy tấm chứng nhận từ tay Địch Cửu, giơ lên soi, lập tức kinh ngạc đến mức không tin vào mắt mình, run rẩy hỏi: “A Cửu, sao cậu lại có thứ này? Tớ nghe nói rồi, cái này chắc chắn là hàng thật.Hàng thật chỉ cần soi dưới ánh sáng, sẽ thấy một quả cầu Tiên Nữ Tinh lơ lửng.”
“Cậu đừng hỏi tớ lấy đâu ra, cứ cầm lấy đi mà đăng ký.” Địch Cửu chặn lời Du Hồ Ly, “Đừng hỏi vì sao tớ không cần, tớ hiện giờ không hứng thú với cái này, sau này cậu phát đạt đừng quên tớ là được.”
“Nhưng mà, nhưng mà…” Du Hồ Ly hoàn toàn không biết nên nói gì, đây là tin tức mà hắn tha thiết mong ước, nhưng bảo hắn cướp đi tư cách vào Lạc Đại Võ Học Viện của Địch Cửu, chuyện này căn bản không phải điều hắn muốn.Hơn nữa, cái tấm chứng nhận này, giá trị của nó căn bản là không thể đo lường.
Địch Cửu cười một tiếng, “Không nhưng nhị gì hết, cậu ngược lại có thể giúp tớ một việc.Tớ gần đây đang học y, cái Đàm Hạnh Đường kia cậu không đi nữa, có thể giới thiệu tớ đến đó được không?”
